Ngõ xóm thân thương
2022-01-05 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - Ngõ xóm, nơi lưu giữ kí ức tuổi thơ ta bao kỉ niệm ngọt ngào. Nơi ta chơi chuyền, đánh đáo, kéo co,… cùng lũ bạn mỗi chiều đi học về trong điệu nói cười ríu ran. Nơi lần đầu tiên ta biết cưỡi trên chiếc xe đạp, cứ thế vòng qua vòng lại biết bao lần không thấy chán.
***
Trong trái tim tôi, làng quê luôn là hình ảnh thân yêu để lại bao niềm thương nỗi nhớ. Nơi ấy, tôi đã từng sinh ra, lớn lên và gắn bó. Nơi ấy là dòng sông uốn khúc chảy ngang qua làng, là cánh đồng mênh mông trước nhà, và lưu dấu chân tôi là ngõ xóm thân thương.
Ngõ xóm, dù chỉ là con đường đất, vậy mà lũ trẻ chúng tôi một thời dù mưa hay nắng vẫn thích với đôi chân trần lội đi khắp xóm. Để được mơn man dưới đôi bàn chân cảm giác mát lạnh. Để được ngó nghiêng những hình ảnh, cỏ cây gần gũi, quen thuộc. Là bức tường gạch nung đỏ au. Là đoạn hàng rào cúc tần lấm tấm vàng những dây tơ hồng quấn quýt. Đôi ba buồng chuối, chùm nhãn, cành ổi trong vườn nhà vươn mình ra ngõ xóm ngó nghiêng, lúc lỉu quả.

Yêu biết mấy con ngõ men theo cánh đồng, uốn mình ôm lấy xóm nhỏ. Con ngõ nhìn ra cánh đồng mùa nối mùa thay áo, hết màu xanh rờn của mạ non, xanh mướt của ngô khoai lại đến màu vàng ươm của những bông lúa trĩu hạt, hay màu bàng bạc nước ngập cả bờ mỗi khi mưa lũ kéo về. Mùa lúa trổ bông, đi trên ngõ xóm thênh thang, ta có thể thỏa sức hít hà hương lúa thơm thơm, dịu ngọt. Lòng ta nao nao muốn nâng từng chẽn lúa, hay ôm cả cánh đồng lúa về nhà.
Ngõ xóm ngày mùa rộn vui như một khúc hát. Là bước chân rậm rịch, tiếng gọi nhau í ới xuống đồng từ sáng sớm của bà con trong xóm. Là lời bàn tán chuyện mùa màng trong từng bước chân trên ngõ xóm của các cô bác đang gồng mình gánh, đẩy từng bó lúa về nhà. Là điệu cười giòn tan của từng nhà tay đang thoăn thoắt rê lúa, quạt lúa hay sàng sẩy những mớ lúa lép còn lại cuối mùa gặt nơi đầu ngõ.
Ngõ xóm, nơi lưu giữ kí ức tuổi thơ ta bao kỉ niệm ngọt ngào. Nơi ta chơi chuyền, đánh đáo, kéo co,… cùng lũ bạn mỗi chiều đi học về trong điệu nói cười ríu ran. Nơi lần đầu tiên ta biết cưỡi trên chiếc xe đạp, cứ thế vòng qua vòng lại biết bao lần không thấy chán. Nơi những đêm trăng thanh rồng rắn hát nghêu ngao quanh xóm hay mải mê chơi trốn tìm quên cả lối về. Nơi ngập tràn rơm thơm vàng óng, đẹp một vẻ mộc mạc, yên bình.
Nhớ những lần mấy anh em chạy ra tận đầu xóm đợi mẹ đi chợ về. Hễ nghe tiếng xe đạp của cha leng keng từ đầu ngõ, mấy anh em đã phải lo thu xếp đồ đạc gọn gàng, ai vào việc nấy. Lại có những lần, ta đi dọc con ngõ tìm hái từng ngọn cúc tần về sao với cám để chườm lưng cho cha khi cha nhức mỏi. Hay chạy ù ra ngõ, mắt dáo dác kiếm tìm khắp ngõ xóm cây nhọ nồi về đắp chỗ vết thương trên ngón tay mẹ bị đứt. Những tháng ngày tuổi thơ ấy đã thầm lặng trôi đi như một dòng sông thu êm đềm. Các con giờ đã trưởng thành, vươn đi khắp nẻo, vậy mà đôi bàn chân cha mẹ vẫn chỉ muốn suốt đời đi về trên ngõ xóm thân quen.
.jpg)
Cha mẹ nói giờ cũng đã có tuổi, hơn nữa đã quen gắn bó với nơi này rồi. Đường làng ngõ xóm, xe cộ không tấp nập như chốn thị thành, cỏ cây hoa lá nơi nào cũng sẵn có, trông nó dễ chịu hơn. Rồi nhà nào nhà nấy cổng ngõ chẳng cần phải đóng, cứ thoải mái qua lại chuyện trò, trà nước. Mớ rau, con cá có được cũng chia đôi. Có công to chuyện nhỏ gì hay lúc tối lửa tắt đèn là cùng nhau xắn tay xúm xít làm. Vui là thế, tình nghĩa là thế, vậy nên còn phải đi đâu làm gì!
Hè vừa rồi, cả nhà về quê chơi. Ngõ xóm giờ không còn là con đường đất xù xì mà đã là đường bê tông láng bóng. Đôi bức tường gạch chạy dọc con ngõ giờ cũng đã rêu phong. Tuy vậy, con ngõ vẫn còn giữ được nhiều nét thân quen, vẫn uốn quanh bên đồng ôm lấy ngôi làng nhỏ. Cô con gái tỏ ra thích thú khi được cùng ba men theo bờ cỏ trên ngõ xóm tìm mấy dây cỏ gà; lại còn được bắt chuyện, vui đùa thỏa thích với các bạn quanh xóm… Để rồi khi đã vào Nam quay trở lại trường lớp, con vẫn không quên nằng nặc hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi để năm sau lại được về quê chơi.
Trong bước chân mưu sinh, toan lo nhọc nhằn, vẫn có một lối nhỏ thênh thang nâng bước ta về. Đó là ngõ xóm thân thương, nơi nặng sâu ân tình thuở chôn rau cắt rốn, nơi tình nghĩa xóm giềng bền chặt, nơi mẹ cha ta đang đứng đợi mong ngóng con cháu trở về. Điều đó đủ cho trái tim ta cảm thấy hạnh phúc biết chừng nào.
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 466: Nhớ nơi café đợi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống





