Ngày ta yêu nhau
2023-07-25 05:25
Tác giả:
Lư Minh Thuận
blogradio.vn - Nghe từng câu nói của anh tôi cũng đau lòng lắm chứ, những giọt nước mắt của tôi cũng tuôn rơi và giải đáp mọi thứ. Nghe xong thì hai bên cùng nhau giải thích để hiểu nhau hơn, lấy cớ đó anh cũng mở lời tỏ tình tôi làm người yêu.
***
Tất bật với cuộc sống sa hoa tráng lệ ở Thành phố Hồ Chí Minh. Cái nắng oi bức, đôi lúc có thể dẫn đến cháy da người, nơi dòng người cứ qua lại như người dưng không ai màng đến ai.
Thật không may lúc này còn bị mắc bệnh, một mình lôi thôi chuẩn bị các thứ để chạy đến bệnh viện cho kịp giờ ca sáng. Đứng trước vày lấy số mà tôi như lạc lõng, một mình bơ vơ chả ái màng tới. Cùng lúc này, đóng đồ trên tay tôi đột nhiên rơi xuống, thật khổ làm sao. Loay hoay khom xuống nhặt tùng thứ đồ một, những người ở sau thì la lối hối thúc tôi nhanh lên, lúc đó chỉ muốn khóc lên. May anh đã xuất hiện, nhặt mọi thứ lên và lúc đó cơ thể tôi không chịu được, đứng không vững nữa, anh đã kịp thời đỡ tôi được và dìu tôi qua ngồi một bên ghế. Anh hỏi tôi, phòng chuẩn bị khám là số máy để dắt qua đó. Tôi nhất quyết từ chối nhưng anh bảo không - “Cơ thể em như này sao mà đi được”.
Đưa đến phòng khám, tình cờ đây cũng là phòng anh trực nên anh đưa vô khám luôn. Bác sĩ hỏi “bệnh như này rồi con nhập viện nhé, nhập viện để còn có y tá chăm sóc”, nhưng tôi bảo thôi. Đành thế bác sĩ không ép tôi chỉ ghi đơn thuốc bảo tôi lấy về uống. Bác sĩ cũng hỏi tôi và anh quen nhau à, tôi tính bảo không nhưng thấy anh gật đầu dành thôi, thấy thế bác sĩ cũng nói “con đưa em về đi, con cũng hết ca hôm nay rồi”. Hôm nay là ngày tôi gặp toàn người tốt, đối xử như người quen, như thế anh cũng xin được đưa tôi về.
Anh và tôi tôi hai người đều có xe riêng nên anh chỉ đi kế kè tôi tới nhà. Và dìu tôi vào nhà, đặt xuống chiếc giường quen thuộc, lúc đó tôi ngủ thiếp đi mà không hay. Anh thì lật đặt tìm các thứ đồ còn sót lại trong tủ lạnh và nấu một món cháo thịt bằm cho tôi.
Một lúc sau anh nấu xong và bưng tới chỗ tôi đang ngủ, từ từ đánh thức tôi dạy và đánh răng rửa mặt rồi anh mới bón cho tôi ăn. Lúc đầu, tôi bảo tự ăn nhưng anh lại không cho, anh cứ bảo thôi, em cứ ăn thôi việc bón để anh làm cho.
Hạnh phúc biết bao, hai năm nay chưa có ai chăm sóc tôi kỹ tới như này, lúc đấy tôi muốn bật khóc thật lớn vậy. Ăn xong anh tỉ mỉ lấy thuốc mới lãnh ở viện cho tôi uống, anh gỡ hết vỏ thuốc, cũng đã chuẩn bị nước đầy đủ cho tôi uống. Uống xong thì anh kêu tôi nghỉ ngơi đi cho khỏe lại, còn anh thì dọn dẹp giúp tôi cái đống bừa bộn trong phòng, một số chén dĩa vừa mới dùng. Làm xong thì anh mới bắt đầu ra về, anh cũng đã nấu sẵn một xíu cháo để chiều cho tôi uống thuốc. Lúc ra về anh có để một tờ giấy note có số điện thoại và tên anh, kèm theo đó là lời nhắn “Em tỉnh thì kết bạn zalo với anh nha”.
Đến tối khi đã thức dậy và ăn xong món cháo anh nấu khi chiều thì tôi mới thấy tờ giấy đó và lấy điện thoại ra kết bạn với anh. Không thể tin được, vừa gửi yêu cầu thì anh đã đồng ý ngay, chắc anh đã đợi tôi gửi lời mời kết bạn từ chiều chăng? Anh hỏi các thứ về sức khỏe, tôi đã ăn chưa, uống thuốc chưa. Thấy tôi trả lời rồi, anh mới từ từ an tâm lại và anh cũng bảo tôi ngủ sớm để sức khỏe tốt hơn, còn anh thì làm deadline của mình. Thấy vậy tôi cũng chúc anh làm xong mới, cũng ngủ sớm và chúc anh ngủ ngon, anh cũng chúc tôi. Thế là tôi ngủ thiếp đi mất, sáng hôm sau mới thấy tin nhắn anh chúc “buổi sáng vui vẻ”, tôi cũng gửi chúc anh như thế. Cứ như thế chúng tôi trải qua những ngày vui vẻ cùng nhau, cùng chăm sóc và hỏi thăm lẫn nhau.
Có đôi lúc tôi cứ tưởng anh là người yêu, cứ tưởng anh là một ánh sáng, một vì sao mà trời đã ban tặng cho cuộc đời của tôi. Dần dần tình cảm của tôi dành cho anh một lúc nhiều hơn mà không hay biết nó xuất phát từ bao giờ. Đây là tình yêu sét đánh chăng, hay là tình yêu đơn phương từ tôi. Tôi với anh cứ như thế như không một ai chịu xác định hay nói ra mối quan hệ này như thế nào cảm, cứ ngầm định như thế.
Chuyện gì đến rồi cũng đến, đâu có tình cảm nào bền chặt hay lâu dài, tình yêu lầm tưởng mà đơn phương từ một người thì biết bao giờ nó đau khổ nữa. Thật mong manh, thật đáng sợ - tự nhiên đến cho ta cảm giác an toàn, rồi tính đi lúc ta đang cần người nhất. Đây là sự hiểu lầm của anh và tôi, sự hiểu lầm từ cá nhân tôi hay suy diễn mọi thức theo một chiều hướng tích cực.
Tôi nhớ, hôm đấy là một ngày đẹp, trời nắng trong xanh, cây cỏ thi đua nhau nảy nở sinh sôi, ra hoa kết quả. Tưởng chừng đâu là ngày hạnh phúc, tôi đã kỳ công chuẩn bị cho anh một bữa thịnh soạn, nào là canh, nào là cơm, cá và có cả món anh thích. Chuẩn bị xong, thì tôi cũng lấy con xe của mình mang đến bệnh viện cho anh ăn. Vừa tới thì mọi người xung quanh biết tôi nên cũng chào hỏi và xin phép đi tìm anh nhưng vừa tới thì thấy anh và cô điều dưỡng đó đang cười nói rất vui vẻ.
Tôi tủi thân lắm chứ, tưởng chuẩn bị đồ ăn cho anh, anh sẽ vui, nhưng nói chuyện với cô kia chắc vui hơn. Anh là người cao khoảng 1m8, gương mặt chuẩn hot boy, thân hình săn chắc, đặt biệt mọi người xung quanh, mấy cô y tá/điều dưỡng ai cũng mê anh hết. Có lần tôi còn nghe mấy bệnh nhân nữ còn muốn được anh chăm sóc cơ, có người còn muốn anh làm chồng nữa, cạnh tranh cao quá tôi lấy gì thắng họ đây. Tự nhiên tôi chạnh lòng, không dám lại bảo đưa cơm cho anh, chỉ biết để trong phòng và lẩn lặng đi về nhà.
Đi ngoài đường thời tiết hiểu được tiếng lòng tôi hay sao mà cũng khóc theo, cả đoạn đường tôi cũng chẳng màng mặc áo mưa vào. Có lần anh kể, khi thấy hộp cơm thì mới biết tôi lại do mọi người xung quanh bảo thế. Anh lấy điện thoại điện tôi mà không được, nguyên buổi đó anh lo lắng cho tôi và buồn nguyên buổi mà không biết nguyên do tại sao tôi đem tới mà không nói với anh tiếng nào.
Buổi tối anh nhắn tin được vài tin thì thôi, do anh bận làm hồ sơ bệnh án nhưng tôi ác lắm, anh nhắn mà tôi không trả lời tin nào. Thế là sáng hôm sau, anh cũng nhắn tin hỏi thăm mà tôi chỉ nhắn qua loa rồi thôi. Do tôi cứ nghĩ mình có tư cách gì để anh quan tâm chăm sóc, mình là gì của anh cơ chứ, bệnh nhân hay người lạ mới quen hay người yêu? Không biết nữa.
Cứ thế một tuần đã trôi qua, anh cũng rảnh rảnh nên đã chạy một mạch qua nhà tôi. Anh gõ cửa mà tôi không chịu ra, một hồi lâu nghe được mọi người xung quanh bàn tán, thấy anh còn ở ngoài nên tôi mới dành mở cửa. Anh chạy lại ôm tôi, anh khóc tại chỗ đó làm tôi hoảng hồn, từ từ tôi dìu anh vô bên trong và cùng lúc hỏi lý do tại sao khóc. Vừa khóc vừa nói với tôi “anh nhớ em, rất nhớ - anh không biết tại sao một tuần nay em hờ hệt với anh, lần trước đem cơm em về mà không nói anh”.
Nghe từng câu nói của anh tôi cũng đau lòng lắm chứ, những giọt nước mắt của tôi cũng tuôn rơi và giải đáp mọi thứ. Nghe xong thì hai bên cùng nhau giải thích để hiểu nhau hơn, lấy cớ đó anh cũng mở lời tỏ tình tôi làm người yêu.
© Lư Minh Thuận - blogradio.vn
Xem thêm: Giá Trị Của Hạnh Phúc Đánh Đổi Bằng Điều Gì?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








