Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Ngày chúng ta xa nhau buồn biết mấy

2022-11-22 01:30

Tác giả: Hades


blogradio.vn - Ngày cô cưới, cô biết anh sẽ chẳng đến nhưng trong lòng vẫn cứ ngóng trông, cô tự trách mình chẳng dám đấu tranh cho tình yêu. Nhưng cô không thể ích kỷ với người thân của mình. Có lẽ anh sẽ hận cô, sẽ trách cô. Dù sao thì cô chấp nhận hết những điều đấy, cô nghĩ điều đó sẽ tốt hơn cho anh.

***

“Đời này có lạc nhau, sẽ tìm nhau ở kiếp khác”. Một câu hát mà dạo này cô rất hay nghe. Nhưng cô đã đi rồi, mãi mãi chẳng thể tương phùng hoặc có khi chỉ tương phùng ở một kiếp khác.

Ngày cô nói với anh cô đã chán anh, chán nản cuộc tình này và đã bước đi một năm, còn anh vẫn một lòng níu giữ. Anh trách cô, anh dùng mọi lời nói sắc lạnh khi nhắc đến kỷ niệm, những lời mà cô đã nói rằng dù có chuyện gì cũng đừng bao giờ buông tay cô. Ấy vậy mà lòng người chẳng ai có thể hiểu được, giờ đây chính cô là người đã rời xa vòng tay của anh. Dẫu anh có làm gì có nói gì cũng không nhận được hồi âm từ cô dù chỉ là một tin nhắn.

Một năm vẫn nhẹ nhàng trôi nhưng đối với anh là những tháng ngày vô cùng khổ sở, luôn âm thầm dõi theo cô mà anh không thể hiểu lý do khiến cô một chốc lại thay đổi đến thế. Rồi cho đến một hôm, điều anh không dám nghe nhất lại xảy ra, anh nhận được tin cô đã tìm được bến đỗ cuộc đời. Một câu chúc phúc rất đỗi bình thường với anh lại khó khăn đến vậy. Những dòng tin anh soạn, những ký tự được đánh rất nhanh cũng vội xóa, anh cuối cùng đã gửi tin nhắn ấy. “Chúc em hạnh phúc.” Trên gò má ấy, hai giọt nước mắt của anh đã rơi xuống.

hi_3

Những ngày sau đó đối với anh chỉ như còn nửa sinh mệnh mà cô vẫn chỉ im lặng, thật tệ nếu một người luôn mong mỏi mà người kia thì chẳng buông lời đoái hoài. Để bản thân có thể tỉnh táo hơn, anh quyết đến một nơi xa, anh quyết rời khỏi nơi đã có quá nhiều kỷ niệm của hai người và anh vẫn nghĩ điều đó sẽ bớt đi phần nào nhớ thương cô. Nhưng phải làm sao, một cuộc tình mười năm thì làm sao nói quên là anh sẽ quên. Thế mà có người cũng đã quên được hết đấy thôi, cũng có người đã bước đến một bầu trời khác dễ dàng như vậy.

Đôi khi công việc sẽ khiến người ta thôi nhớ về một điều gì đó, nhưng có ai cứ luôn mang trên mình những bộn bề không ngừng nghỉ. Mỗi khi chiều tà một mình anh lang thang trên đường, hồi ức về cô lại hiện về quấn lấy anh như đã mặc định. 

Anh lo sợ cô sẽ không hạnh phúc, liệu rằng người đàn ông kia sẽ yêu chiều cô như anh đã từng. Nở một nụ cười cay đắng anh nghĩ nếu mình tốt như vậy thì cô đã không rời đi. Anh giận cô, giận vì cô đã không thành thật ngay phút cô rời đi, anh ước được nghe một lý do từ cô thì có lẽ anh sẽ bớt phần đau thương. Dẫu nói vậy chẳng phải anh vẫn đang phí hoài thời gian để đau lòng vì cô.

Nhưng anh có biết đâu. Anh yêu cô nhiều bao nhiêu, thì cô còn yêu anh hơn nhiều lần như vậy. Mắt cô đã ướt kể từ ngày xa anh. Những dòng tin cô muốn gửi đến anh, cũng đã soạn và chỉ giữ cho riêng mình. Cô rất muốn gặp anh, muốn ôm anh vào lòng và nói hết những khuất mắc khiến cả hai phải xa nhau. 

Hôm đó là ngày mà cô biết rằng mình sẽ chẳng thể gặp anh, mẹ cô buộc lựa chọn giữa anh và mạng sống của bà chỉ vì anh là người chuyển giới. Cô là con gái duy nhất trong gia đình, vì chữ hiếu cô phó thác đời mình cho sự sắp đặt của họ. 

chi

Đã nhiều lần cô muốn nói với anh nhưng suy nghĩ thế nào cô vẫn muốn giữ kín bí mật, cô không muốn anh vì lý do này mà mặc cảm về sau. Dù mỗi ngày trôi qua cô phải đối mặt với một người xa lạ, nằm cạnh một người mà cô không yêu, nụ cười vẫn luôn trên môi với đời, cô chẳng để ai thấy được phía sau nụ cười ấy chất chứa bao nhiêu muộn phiền. 

Ngày cô cưới, cô biết anh sẽ chẳng đến nhưng trong lòng vẫn cứ ngóng trông, cô tự trách mình chẳng dám đấu tranh cho tình yêu. Nhưng cô không thể ích kỷ với người thân của mình. Có lẽ anh sẽ hận cô, sẽ trách cô. Dù sao thì cô chấp nhận hết những điều đấy, cô nghĩ điều đó sẽ tốt hơn cho anh.

Quên đi bản thân mình, một đời cô phải sống với sự sắp đặt mỗi khi thức giấc. Cô yêu anh, cô cũng không thể mặc gia đình để chạy đến cùng anh. Đôi khi chỉ có hai sự lựa chọn mà lại khó chọn đến thế, có khi ta phải mất một đời để đánh đổi.

© Hades - blogradio.vn                                  

Xem thêm: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Hades

Mọi thứ trong đời điều có lý do, chỉ là ta có đủ nổ lực.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

Chuyến đi đến miền ký ức

Chuyến đi đến miền ký ức

Từng địa điểm, từng nền văn hóa mang đến cho tôi những trải nghiệm độc đáo và bài học quý giá về sự phong phú của thế giới. Tôi học được rằng, sự khác biệt không phải là điều để sợ hãi, mà là điều để đón nhận và tôn trọng.

Đắng cay

Đắng cay

Em biết ngày xuân hoa có bay Nắng đẹp lung linh tình lại say Xuân là ngọn gió mang hơi ấm Ghét ngọt ngào anh uống đời vui

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

back to top