Ngày anh không còn là của riêng ai
2020-09-26 01:27
Tác giả:
September Rain
blogradio.vn - Cả ba chúng ta vì yêu mà cuốn lấy nhau vào lòng cơn bão, để rồi sau khi bão tan, chỉ còn em và chị lần tìm những dấu vết mơ hồ anh để lại trên biển mịt mùng. Em là cô gái trót yêu chàng trai không thuộc về mình. Anh thương chị nhưng lại cuồng nhiệt yêu em. Ngày anh không còn là của riêng ai, trong câu chuyện ấy dù đúng dù sai em cũng là người có lỗi. Trong câu chuyện ấy dù thế nào em cũng phải mạnh mẽ rời đi.
***
Em bước theo bóng anh, bước thấp bước cao, lối đi trên cát này in từng dấu chân anh, gió giữ từng làn hơi thở dốc nhọc nhằn của anh và nắng, nắng hẳn vẫn còn nhớ ánh óng ánh màu trên từng sợi tóc của anh.
Em lần từng bước chân ra biển giữa buổi chiều, im lặng khẽ khắc sâu bóng anh vào tim mình từ những gì mà anh để lại nơi này. Nỗi nhớ anh ngập tràn trong lồng ngực, lấn ngạt hơi thở em lúc này.
Bao nhiêu lần em nhớ anh đến mức khóc ngất trong buổi tối, em vẫn nghĩ anh nơi nào đó cũng đang giữ em trong nỗi nhớ. Nhưng cuối cùng, những gì anh để lại cho em lại mơ hồ đến mức chẳng rõ một dấu vết. Tất cả, chỉ là bóng dáng lờ mờ trong lời kể của những người đã nhìn thấy anh trong chiều gió nổi.
Bao giờ? Anh bỏ mặc em đau đớn đến bao giờ?
Những giọng nói vọng trong đêm tối, bao nhiêu lần cứ lặp đi lặp lại giữa những giấc mơ em. Từ bao giờ, em lại ước mơ được gần cạnh cơn lốc xoáy nào đấy mà anh nói, ánh chớp xé toạc bầu trời, mây đen và gió rít như đang muốn gào thét thỏa thuê cơn giận. Giây phút ấy em sẽ được gặp anh phải không, anh sẽ mắng em điên rồ khi chỉ biết nuôi dưỡng cuộc đời mình bằng giấc mơ về những cơn lốc xoáy chăng?
Đài phát thanh báo tin có bão về gần biển, địa danh quen thuộc làm em giật thót.
Có lần anh kể “Quê anh ở vùng eo thon của nước mình, ngày nhỏ anh hay bị mắng vì trốn ra bãi biển sau nhà để tắm, chỗ đấy sóng mạnh và có nhiều đá ngầm”.
Anh sinh ra vào mùa bão, không biết có phải vì vậy mà anh gan lì và ưa mạo hiểm. Ai yêu thương anh vẫn thường giật mình thon thót lo lắng, cả em cũng vậy.
Em yêu anh nên dần quen với cảm giác phấp phỏm lo lắng cho anh rồi tự trấn an mình rằng anh mạnh mẽ đến dường nào. Còn anh, anh vẫn yêu thương em cuồng nhiệt và chân thành như anh vẫn thế. Nhưng tiếc là, tình yêu mãnh liệt đó ngay từ phút đầu định mệnh đã là không thể trọn vẹn của riêng em rồi.
Những điều đẹp đẽ thường hay cài cắm những tình tiết oái oăm, đớn đau và chua xót. Ngày em dứt khoát bước ra khỏi chuyện tình ba người, là những ngày cuối cùng của mùa nắng nóng đổ tràn lòng phố. Bão lớn về ngay sau đấy, mưa gió cứ đổ ập xuống như muốn cuốn trôi những ngày buồn bã của em.
Chị bảo anh bỏ đi trong ngày trời mưa gió, ba lô chỉ cuộn vài bộ đồ đơn sơ như mọi lần. Chị cũng thờ ơ như mọi lần anh đi. Chị biết dù có nài nỉ giữ thì anh vẫn sẽ đi dù không hỏi ngày về thì hẳn anh vẫn sẽ lầm lũi trở về vào một lúc nào đó. Nhưng chị không biết, cũng không thể nào đoán trước, rằng lần ấy chuyến đi của anh xa thăm thẳm rồi im bặt ngày về.
Anh mãi mãi lặng im từ đó, âm vang để lại chỉ là những tiếng khóc nấc nghẹn của những người phụ nữ lỡ yêu thương anh, người con trai chưa từng là của ai cho trọn vẹn.
“Em nghĩ chúng ta không gặp nhau nữa là ổn thoả nhất. Yêu anh, em vừa hạnh phúc, vừa cảm thấy xót xa. Em mệt mỏi lắm rồi”.
Còn anh, anh chỉ nói với em sau tất thảy những niềm vui và cả những giọt nước mắt.
Em không trách anh, cũng không trách bất kì ai, bởi em đã lỡ yêu một người con trai sinh ra trong mùa giông bão. Gan lì và dứt khoát “Dừng lại và tách mình ra khỏi cuộc đời anh em sẽ hạnh phúc hơn, anh biết rõ là thế. Xin lỗi vì đã kéo em vào vòng xoáy lốc cuộc đời anh dù anh nói thương em đến ngàn lần. Anh thực sự yêu em nhưng anh lại nợ cô ấy cả cuộc đời này. Anh không thể van xin em ở lại, anh bây giờ cũng không có quyền chọn lựa bất cứ ai”.
Cả ba chúng ta vì yêu mà cuốn lấy nhau vào lòng cơn bão, để rồi sau khi bão tan, chỉ còn em và chị lần tìm những dấu vết mơ hồ anh để lại trên biển mịt mùng. Em là cô gái trót yêu chàng trai không thuộc về mình. Anh thương chị nhưng lại cuồng nhiệt yêu em. Ngày anh không còn là của riêng ai, trong câu chuyện ấy dù đúng dù sai em cũng là người có lỗi. Trong câu chuyện ấy dù thế nào em cũng phải mạnh mẽ rời đi.
© September Rain - blogradio.vn
Xem thêm: Kẻ phản bội có đáng được thứ tha?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.






