Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu được chọn lại, người tôi chọn vẫn là anh ấy

2022-08-16 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Trong 5 phút đó bạn có thể làm gì? Có thể học thêm được một kiến thức mới, có thể bắt đầu một tương lai xán lạn hay có thể kiếm được cả một công việc với mức lương cao. Nhưng 5 phút đó lại là dấu chấm cho 4 năm theo đuổi người con trai đấy của tôi.

***

Đồng hồ đã điểm đúng 2h sáng, tôi bây giờ mới có thể tan ca mà về nhà, hạn chót lần này đến quá nhanh nên thời gian gấp rút, tôi cũng không còn cách nào khác. Các bạn sẽ nói rằng là tôi nên mang việc về nhà rồi làm sẽ tốt hơn nhưng không, mấy việc này cần trao đổi rất nhiều, thay vì hở tí lại gọi cho đồng nghiệp thì chi bằng ở lại để dễ trao đổi.

Hôm nay cũng không phải ngày duy nhất tôi làm đến giờ này, tôi uể oải bước đi trên con đường thẳng tắp kia, mắt đã híp lại, dường như rất khó khăn để duy trì trạng thái tỉnh táo. Vào những lúc này con đường như dài thêm, cơ thể tôi cũng khó mà bước tiếp nếu vẫn cứ trong trạng thái này. Tôi đành đi vào một cửa hàng tiện lợi, mua một chai nước lọc rồi qua ngồi ghế cạnh bên đường. Từ trước tới nay, tôi đều thắc mắc những cửa hàng này mở giờ khuya như vậy để làm gì, không phải không có ai sao? Mở như vậy đúng thật không cần thiết. Nhưng đến bây giờ tôi mới nhận ra, họ mở giờ này chắc cũng vì để phục vụ cho những người “đi sớm về khuya” như tôi bây giờ.

Tôi nhìn ngắm lại quang cảnh nơi đây, trước nay tôi đều không quan tâm đến nó, coi nó như một thứ vô hình mà mình đi qua mỗi ngày. Các bạn biết đấy, ngày thì bận tối mặt, tối về cũng chỉ ăn tạm bát mì rồi đi ngủ thôi chứ thời gian đâu mà đi ngắm cỏ ngắm mây như thế này. Không khí nơi đây rất trong lành, xe cộ cũng không đi qua nhiều vì đang là 2h sáng mà. Tôi uống ngụm nước rồi ngả đầu vào thành ghế, thở dài rồi nhìn ngắm bầu trời đêm trên đầu.

Tối nay có vẻ là ngày rằm, trăng vừa tròn lại sáng cứ như đang chiếu rọi ánh sáng cho tôi thấy đường vậy, điểm tô cạnh đó là hàng trăm, hàng triệu vì sao lấp lánh tạo nên khung cảnh vừa đẹp vừa hoài niệm đến điên đảo. Bỗng nhiên thấy một vệt sáng chạy dài trên bầu trời, là sao băng sao, chính tôi cũng không biết nó là gì nữa nhưng cảm thấy như ông trời đang muốn cho tôi một điều ước vậy. Tôi biết ước gì bây giờ, hiện tại tôi không có ước mơ gì quá cao cả, nếu chỉ ước một thứ nhỏ bé thì không phải rất uổng phí lời ước này sao. Tôi nghĩ tôi sẽ im lặng, chỉ cần nhìn ngắm cảnh sắc này thôi đã đủ làm tôi nao lòng rồi.

Tối tiếp tục uống thêm một ngụm nước, bỗng dưng bất giác nhớ về ký ức ngày xưa, tôi không hiểu sao bản thân lại nhớ đến nó, hay là do vẫn chưa buông bỏ được, tôi tự đặt ra câu hỏi nhưng lại không thể trả lời càng không thể thôi nhớ về ký ức đó. Lúc đó cũng là khung cảnh như này, tôi được hẹn vào 8h tối bởi người con trai mà tôi yêu lúc bấy giờ, vừa hôm trước chúng tôi cũng cãi nhau, à không, không phải vừa hôm trước mà hầu như tuần nào cũng phải lời qua tiếng lại không dưới 3 lần. Đã rất nhiều lần tôi muốn buông bỏ nhưng tâm tư tôi lại không cho tôi nguyện ý, dù gì cũng là tôi theo đuổi anh ấy suốt từng ấy năm đại học.

Tôi ngồi trên ghế gỗ dài đợi anh ấy, vài phút sau bóng hình ấy cũng đã tới, tôi đứng dậy đời chờ lời giải thích tại sao lại gọi tôi vào giờ này. Nhưng có lẽ tôi đã quá hy vọng rồi, anh ấy không nói gì một vài giây, tôi cũng không dám mở lời trước, hai chúng tôi nhìn nhau, giống như đang cố ngắm nhìn đối phương vào những giây cuối cùng. Cuối cùng anh ấy cũng mở lời, một câu nói đã khiến bản thân chết lặng, làm tôi vẫn không thôi quên được khoảnh khắc ấy cho đến tận bây giờ.

“Chúng ta chia tay đi…”

“Lần này em sẽ không hỏi lý do nữa, nhưng em muốn hỏi rằng, anh đã từng thật sự yêu em chưa?”

“….” – Cả hai bỗng im lặng vài giây, tôi cũng không dám nói gì, cúi mặt xuống giống như đang né tránh ánh mắt của nhau. Tôi vốn là biết câu trả lời nhưng tại sao lại không đi, có lẽ là bản thân không còn muốn bất cứ tình cảm gì sót lại cả, coi như lời này là chấm dứt hết tình cảm từng ấy năm đi. Anh ấy trả lời, đúng như những gì tôi nghĩ, miệng nhoẻn lên cười, tôi liền gật đầu rồi quay người lại đi về hướng nhà mình và cũng để anh ấy không thấy rằng là tôi đang khóc, là tôi vẫn còn tình cảm, là tôi vẫn còn muốn ở bên anh ấy. Tôi biết bản thân vẫn còn lưu luyến, vẫn còn muốn ở bên nhưng làm sao đây, tôi yêu anh ấy, nên nếu anh ấy đã không còn muốn bên tôi thì tôi sẽ coi như là mình đang toại nguyện cho tình yêu của mình.

Ngày hôm đó bầu trời cũng đầy sao, ánh trăng cũng rất sáng nhưng lại chỉ là trăng khuyết. Cuộc nói chuyện đó chỉ kéo dài đúng 5 phút, vậy mà tôi lại khóc nhiều đến không ngừng được. Có lẽ mọi thứ đã chấm dứt, từng ấy năm đều đã không còn nữa nhưng nước mắt vẫn chẳng thể ngừng rơi, phải chăng ông trời đã gửi gắm hết tâm tư, hoài niệm, tình cảm vào những giọt nước mắt này, để khi nó rơi cũng như là tôi đã buông bỏ rồi. Trong 5 phút đó bạn có thể làm gì? Có thể học thêm được một kiến thức mới, có thể bắt đầu một tương lai xán lạn hay có thể kiếm được cả một công việc với mức lương cao. Nhưng 5 phút đó lại là dấu chấm cho 4 năm theo đuổi người con trai đấy của tôi. 4 năm theo đuổi 2 năm bên nhau. Ông trời cũng thật nhẫn tâm, nếu để tôi không gặp anh ấy có phải, tôi cũng sẽ không đi đến bước đường này không? Nhưng tôi cũng thật ngốc, nếu được chọn lại… có lẽ người tôi chọn vẫn sẽ là anh ấy.

Tôi đứng dậy, lấy tay lau đi vài giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi, đưa tiếp chai nước nên uống một ngụm, cuối cùng cũng hết... Tôi lấy điện thoại ra kiểm tra, không ngờ đã là giờ này, tôi liền nhanh chóng đi về nhà. Trên đường đi tôi không ngừng nhìn ngắm bầu trời đầy sao đấy, có lẽ cả bầu trời đang cố rọi sáng để những người như tôi có thể an toàn về đến nhà sao? Hay đang cố nói rằng tương lai vẫn còn rất nhiều chông gai, ánh sáng này cũng chỉ là nhất thời, ánh sáng thật sự phải do chính tôi nắm lấy.

Tôi an toàn về đến nhà, cả người mệt mỏi nằm trên giường, chai nước cũng được bỏ thẳng vào thùng rác, có lẽ là đã quá mệt nên tôi lim dim mắt được mấy giây rồi chìm vào giấc ngủ. Có thể trên thế giới này ai cũng đã từng phải trải qua những khó khăn mệt mỏi, nhiều người nghĩ rằng chỉ cần có thời gian là sẽ qua đi nhưng nếu là một thứ mà mình không quên được thì có lẽ chỉ có ý chí mới có thể khiến nó biến mất. Nó có thể là 1 năm, 2 năm hay 10 năm nhưng cũng có thể chỉ là 5 phút….

“… anh chưa từng yêu em”

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Những ngày biết đau lòng | Radio Tình yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

Bên kia thế giới

Bên kia thế giới

"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.

back to top