Nếu biết có ngày hôm nay, hôm ấy tớ nhất định sẽ giữ cậu lại bên mình
2020-09-06 01:30
Tác giả:
Nguyễn Xuyến
blogradio.vn - Nếu biết có ngày hôm nay, hôm ấy tớ đã chẳng như thế, tớ nhất định sẽ giữ cậu lại bên mình. Nếu có một lần làm lại mọi thứ, tớ chỉ mong vào khoảng khắc ấy, lúc cậu đầy mệt mỏi nói lời chia ly, tớ đã bướng bỉnh nói hết lời trái tim rằng “Tớ biết rồi nhưng nếu cậu rời đi, trái tim của tớ còn đau hơn thế.”
***
Sáng nay, tớ tỉnh giấc. Giữa căn phòng mờ mờ sáng, xen lẫn âm thanh của hạt mưa khi chạm tới ô cửa sổ. Cơn mưa đầu thu đầy giông tố như thể muốn trút hết nỗi niềm oán thán về một mùa hè oi ả. Giống như tâm trí tớ chỉ mong một lần gạt bỏ hết tất cả, để rồi mọi thứ sẽ trở lên nhẹ nhàng hơn, êm ả hơn.
Chỉ là hôm nay thành phố mưa. Và bởi vì trời mưa nên nhớ tới cậu. Thế nên, mọi thứ trở nên vừa vặn, vừa hay khiến tớ muốn bật khóc.
Tớ vẫn nhớ như in cái khoảnh khắc đó, lúc hạt mưa rớt trên khung cửa sổ, chiếc điện thoại bên tai vẫn ấm nóng, tiếng thở khe khẽ đầy bất lực của cậu từ nơi xa xôi vọng lại “Nếu như hiện tại khiến trái tim cậu mệt mỏi, nếu như mọi thứ khiến cậu đau thương, thì chúng mình dừng lại đi.”
Trái tim cao ngạo của tớ chẳng thể chấp nhận điều ấy, cái tôi kiêu hãnh cũng cấm tớ đau thương. Tớ cố tỏ ra thật bình thản, không đau buồn cũng không khóc lóc. Để rồi đáp lại cậu đầy bướng bỉnh “ Tớ biết rồi.”
Tớ nói với chính mình mọi thứ rồi sẽ ổn. Biết đâu, cậu không phải là người tớ thực sự thích. Rằng ngày mai là một ngày khác, tớ sẽ yêu thương một ai đó khác, biết đâu là nhiều hơn cậu. Tớ đã như vậy, tự an ủi, tự động viên chính mình. Tớ tự ôm lấy mình chặt nhất có thể, chỉ mong mọi thứ vào ngày mai khi tớ thức dậy, tất cả đã trở nên tốt hơn. Vào ngày mai, ngày mới của quá khứ, tớ sẽ bỏ lại phía sau lưng tất cả.
Người ta chẳng thường hay bảo, thời gian sẽ làm lành mọi vết thương. Có lẽ đúng thế, vết thương dù từng đau đớn ra sao. Chỉ cần mình lau sạch, băng bó dù quá trình ấy chút đau xót. Thì qua một thời gian, theo cái nguyên lý vận hành vốn có, chẳng phải nó cũng sẽ đóng vảy, kết chặt vết thương bằng một lớp da mới. Rồi để một ngày mới khác, lớp vảy bong đi, vết thương ấy chạm vào cũng chẳng đau đớn nữa.
Chỉ là, thời gian làm vết thương ấy lành lặn nhưng chẳng thể đảm bảo liệu có để lại sẹo hay không. Vì cho dù, vết thương ấy không còn đau, những vết sẹo nhỏ bé mờ mờ cũng đủ để cứa thật đau vào trái tim một hoặc nhiều lần nữa. Tất cả tựa như cơn mưa nặng nề này, nó có thể kết thúc vào chiều nay nhưng có lẽ ngày mai nó sẽ quay trở lại và cần tới ngày kia đủ nắng mới hong khô.
Khi mọi thứ bỗng trở thành vòng tròn phải chăng những lời xoa dịu trái tim của chính tớ không còn đủ mạnh mẽ. Không còn ai đủ kiên nhẫn để mỗi ngày nói với tớ rằng mọi chuyện đã qua rồi. Không còn ai đủ dịu dàng an ủi tớ mỗi đêm giông rằng đừng sợ, tớ ở đây. Không còn ai đủ bao dung để tha thứ trái tim đầy ngạo mạn của tớ.
Tớ chưa bao giờ ngờ được hai chữ “kỉ niệm” lại làm đau một trái tim như thế. Tất cả đóng lại trong khung ảnh ố vàng, theo cuốn sách phủ đầy bụi, mọi thứ đặt vào ngăn tủ sâu nhất, cất kĩ rồi khoá chặt. Phải chăng mắt không thấy, tai không nghe thì tim cũng không đau?
Nhưng sự hèn mọn ấy có nào thắng nổi trái tim mạnh mẽ đập từng nhịp. Cậu chẳng từng bảo với tớ rằng “ Cho dù có dối lừa chính mình hoàn hảo như thế nào, thì một ngày nào đó cũng phải đối mặt. Bởi bản thân của sự hoàn hảo ấy lại là điều chẳng hề tồn tại.” Suy cho cùng, có lẽ đó là cuộc chạy trốn đầy thảm thương mà tớ dành cho chính mình. Một kẻ với trái tim chứa đầy những giấc mộng.
Lúc còn non trẻ, tớ đã tưởng bản thân mình đủ tốt, đủ giỏi. Tớ kiêu ngạo về những thứ tớ có. Tớ nghĩ tớ đủ hiểu thế giới ngoài kia, không sợ sóng lớn, giông tố hay bão bùng. Rõ ràng tớ chẳng có gì nhưng lại lầm tưởng mình có tất cả. Lại không biết rằng sự kiêu ngạo ấy của tớ chỉ là một loại ngông cuồng trẻ dại.
Chẳng phải tớ cũng từng ngạo mạn nói, tớ chẳng sợ bất cứ điều gì, tớ đủ mạnh mẽ để đối mặt với cuộc đời. Lúc ấy cậu chỉ cười, có lẽ cậu đã thấu rõ cái ngây thơ của tớ nhưng chẳng hề muốn vạch ra. Cũng có thể lúc ấy bởi vì có cậu, tớ mới ngông cuồng như vậy, bởi vì tớ biết chỉ cần tớ quay đầu, cậu sẽ luôn ở phía sau.
Tớ mơ quá nhiều cho ngày mai mà mộng tưởng thì lại quá đỗi đẹp đẽ và hiền dịu. Giống như hạt mưa ngâu ngày nắng hạ, như cái hôn vụng về ngày xưa. Giống như một hạt mầm nhỏ, rõ ràng hôm qua mới nhú chút rễ non vậy mà hôm nay đã là cái cây giữa trời đầy nắng.
Thế nhưng tớ lại không biết cho dù tươi đẹp thế nào có một ngày tớ cũng đành tỉnh giấc. Tớ phải đối mặt với thế giới này. Tớ mỉm cười cho dù có tức giận tới đâu. Tớ vẫn thật dịu dàng dù tớ đang đau đớn. Tớ luôn nhún nhường dù đôi khi tớ là người đúng.
Tớ đã sống như thế, đem sự giả tạo đối đáp với cuộc đời, chỉ mong có tất cả nhưng thực sự tớ chẳng có gì. Giống như chim non lúc tập bay dù tớ muốn ở lại cái ổ đi chăng nữa, thì cuộc đời vẫn bắt tớ phải cất đôi cánh đầy non nớt của mình. Những chú chim ấy bay lên, ít nhất bầu trời xanh đang chào đón nó, còn tớ, lúc ngẩng đầu chỉ thấy cơn mưa đen đã giăng kín lối đi.
Khi mà người ta nhìn vào địa vị để đối xử, nhìn ngoại hình để quan tâm, nhìn tiền bạc để chăm sóc. Thì tớ cuối cùng cũng hiểu mình non dại bao nhiêu. Lúc đó, tớ thực sự thèm khát cái nắm tay thật chặt trong ngày mưa, như cậu đã từng làm.
Thật lâu sau ngày cậu nói lời đó, tớ đã luôn như thế. Thay vì hết mình cho hoài bão cuộc đời, tớ biến bản thân trở thành bản sao tốt nhất của đám đông, bình thường nhất cũng nhạt nhoà nhất.
Sáng nay, sự ngạo mạn của tớ sụp đổ hoàn toàn chỉ vì cơn mưa ấy, chỉ vì tớ thực sự nhớ cậu, chỉ vì tớ nhận ra tuổi trẻ mà tớ đang có chỉ toàn là sự giả dối.
Tớ bỗng mong ước bản thân có thể bật khóc dù chỉ là một lần, dù sự cầu xin này thật hèn mọn. Nhưng tớ thực sự muốn khóc, khóc một lần cũng được.
Hoá ra, trưởng thành tàn nhẫn như vậy.
Hoá ra, gương mặt của cậu, giọng nói của cậu, cái nắm tay của cậu đã thực sự sẽ trở thành kỉ niệm.
Nếu biết có ngày hôm nay, hôm ấy tớ đã chẳng như thế, tớ nhất định sẽ giữ cậu lại bên mình. Nếu có một lần làm lại mọi thứ, tớ chỉ mong vào khoảng khắc ấy, lúc cậu đầy mệt mỏi nói lời chia ly, tớ đã bướng bỉnh nói hết lời trái tim rằng “Tớ biết rồi nhưng nếu cậu rời đi, trái tim của tớ còn đau hơn thế.”
© Nguyễn Xuyến - blogradio.vn
Xem thêm: Tạm biệt tình đầu, cậu của năm ấy phải thật hạnh phúc nhé!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một lần nhớ về Ngoại
Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.
Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý
Sống đúng thì mỗi giai đoạn đều sẽ trở thành một bản ngã tốt hơn của chính bạn. Trưởng thành không chỉ đơn giản là để thoát khỏi cảnh độc thân mà là khiến cho bản thân có thể trải nghiệm tất cả những việc gì có khả năng. Chỉ khi hiểu rằng cho dù hẹn hò, hay độc thân thì bạn vẫn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp bạn mới có thể bắt đầu yêu thương ai đó. Tình yêu đôi khi là yêu bản thân nhiều đến mức lan toả đến người khác và họ sẽ bị thu hút bởi sự lạc quan này. Dù thế nào, cũng xin chúc bạn cứ độc thân một cách tỏa sáng và rồi đúng lúc gặp được người như ý.
9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở
Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người "biết chuyện" nhất. Đôi khi, khoảng cách giữa một nhân viên mờ nhạt và một ngôi sao đang lên không nằm ở chỉ số IQ, mà nằm ở những tiểu tiết cực kỳ tinh tế này.
3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026
Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!
Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc
Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.
Hỏi cưới
Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.
559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông
Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.
Chúng tôi và thời đại của chúng ta
Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.
Xuân về, Tết ở hai thời
Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.
90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?
Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.





