Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nắng tháng năm đưa ta đi qua từng mùa hạ

2016-05-23 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Rồi cứ thế, nắng tháng năm sẽ lại đưa ta đi qua từng mùa hạ. Ta ước sao cho mình như những cánh chim biết bay cao bay xa, bay qua giới hạn tự do để nhận ra những cái hữu hạn của riêng mình, để thêm yêu con người, ruộng đồng và bờ tre khóm lúa.

***

Khi tháng Tư sắp đi qua để đón tháng Năm về cũng là khi gặt chiêm bắt đầu vào vụ. Có lẽ những ai đã từng sinh ra và lớn lên ở những vùng quê chẳng thể nào quên mùi hương ngai ngái của vụ chiêm từ những bờ lúa chín. Nhớ nhiều hơn cả là cái màu rơm đủ nắng cứ vàng ươm được xếp thành đống cao ngất ở góc vườn. Người ta không gọi là đống rơm mà gọi là “cây rơm”. Cái loài cây không quá cao, không cành lá, không hoa quả nhưng đủ rộng dài để ôm ấp vỗ về tuổi thơ ai đó.

Khi còn bé sau mỗi lần bị mẹ mắng ta vẫn thường đứng tựa bên cây rơm, nghiêng người áp tai vào nó để lắng nghe những tiếng thì thầm nhè nhẹ bởi tiếng rơm là tiếng lòng. Lớn lên rồi thì cây rơm cũng chính là nơi hẹn hò của tình yêu đôi lứa. Nhặt cọng rơm vàng trên mái tóc ai xưa, để đến bây giờ nhớ lại lòng cảm thấy nao nao thổn thức, cứ nuối tiếc một thời khờ dại, đã trôi vào miền ký ức xa xăm… Rơm còn là thức ăn của trâu bò vào những ngày nông nhàn hay mùa đông rét mướt, nhờ vậy mà nông dân quê tôi bảo tồn được sức kéo, để rồi lại có những mùa vàng tiếp theo. Rơm còn là chất đốt, mọi nhà dùng rơm để đun nấu, cơm vừa chín tới đem ủ rơm lên đốt, cơm sẽ chín đều, ngon nhất là mùa cơm mới tháng mười được om bằng lửa rơm. Có ai mà không biết tối lửa tắt đèn có rơm.

Đời sống phát triển, rơm dần dần thoát khỏi sinh hoạt của con người. Trâu bò không còn là sức kéo chính, thay vào đó là máy móc hiện đại, rơm không còn là thứ được dự trữ mà sau mỗi mùa gặt, rơm được đốt tại chỗ để làm phân bón trực tiếp cho ruộng đồng.

Nắng tháng năm đưa ta đi qua từng mùa hạ

Tiếng rơm như như tiếng người bạn thân thiết sẵn sàng tri ân sẻ chia những ân tình giữa trưa hè oi ả. Trong cái ngột ngạt của những ngày tháng Năm nức nở tiếng ve với những kỳ thi bận rộn. Ta vẫn thấy phảng phất đâu đó mùi của rơm ngái ngái nồng nồng nơi những thửa ruộng vừa gặt vội vàng chạy những cơn mưa không mong đợi. Đâu đó vọng về phảng phất lời ca làm ấm lòng con trẻ: “Một sợi rơm vàng là hai sợi vàng rơm…”

Năm tháng qua đi từ mỗi làng quê Việt Nam vẫn còn in đậm hình bóng từng lụn khói len lỏi bay lên từ chái bếp. Nắng tháng Năm ngằn ngặt trên đầu, sấm tháng Năm từng đợt đì đùng vẫn mê mải vỗ về làm chín vàng khóm lúa để đưa ta về với cái thời “chổi to, chổi nhỏ” lên ngôi… Mỗi khi mùa về, rơm lại được phơi giăng khắp đường làng ngõ xóm đến cả từng ngách nhỏ. Nhớ đến cọng rơm vàng là nhớ tuổi thơ với những năm tháng ở nơi miền quê trung du nghèo xơ xác, cuộc sống hiền hòa và dung dị đơn sơ. Đó là những miền quê bình yên, đầy ắp nghĩa xóm tình làng luôn làm ấm nồng chiếc kiềng ba chân đỏ lửa. Để sau bao năm đi xa, giờ trở lại quê với nồi cơm vùi bếp rạ vẫn ngon đến lạ lùng.

Lúc này đây khi tháng Năm đang chờ những mùa thi cũng là khi mọi nơi đang chộn rộn vào mùa gặt. Gặt tránh mưa, gặt tránh nắng, những tiếng sấm động đầu mùa. Gặt từ sáng sớm tinh mơ để khi chiều về khói rơm lại mịt mùng bay lên làm cho những ai chưa kịp bước chân về nhà chợt thấy lòng mênh mang tột cùng nỗi nhớ.

Nếu nói tiếng rơm là tiếng quê thì khói đồng lại chính là cái hồn của đồng quê. Khói lặng lẽ nhẹ nhàng đi qua bao thế hệ với những tháng ngày lam lũ. Ngọn khói đồng bay lên từ những đám ruộng vừa là niềm vui, nỗi buồn của người nông dân và cũng là thước đo sản lượng của bao mùa lam lũ. Vẫn nhớ như in những chiều đi học về lại lao ngay ra cánh đồng để cố gắng ngửi cái mùi cay xè đến chảy nước mắt ấy. Khói đồng vẫn âm ỉ cháy như đang nhẫn nại vắt cạn mình để tích tụ lắng đọng tránh rửa trôi cho đất rồi lại âm thầm đợi một mùa mới sẽ về cho cây lúa tốt tươi.

Nắng tháng năm đưa ta đi qua từng mùa hạ

Ngày nay, xã hội ngày càng văn minh phát triển. Những mảnh ruộng năm xưa giờ đã được quy hoạch để dồn điền đổi thửa. Mỗi mùa gặt về, lại nghe đâu đó vang lên tiếng máy gặt, máy tuốt lúa râm ran. Mọi hoạt động để mang hạt thóc về được diễn ra ngay tại ruộng. Cũng vẫn còn mùi thóc, mùi bùn, mùi rạ ướt rơm khô và mùi mô hôi lẫn lộn. Vừa đủ nồng nàn, vừa đủ làm cho tháng Năm vốn sẵn oi nồng lại càng thêm khắc nghiệt mặn mòi hơn. Chính cái mặn mòi ấy đã làm nên hương vị, màu sắc rất đặc trưng của ngày mùa.

Tháng Năm ơi! Khi lọn nước theo bờ kênh chảy về mát rượi, làm cho ta càng cảm thấy ấm lòng hơn giữa xào xạc tiếng ve kêu. Cất điệp khúc gọi mùa hè ngồn ngộn nắng. Đốt cọng rơm vàng bỏng rát dưới chân. Tháng Năm đã về rồi! Khi thì mưa sầm sập đổ xuống những ruộng lúa chín vàng đang chờ gặt làm cho lúa đổ rạp xuống ruộng, rơm mục ngấu thóc nảy mầm trương nổi chình ình đầy ruộng. Nắng từ sáng sớm tinh mơ đến tận khi trời nhá nhem tối, nắng ngập trời ngằn ngặt trên đầu như trêu như thách thức, trêu ngươi.

Rồi cứ thế, nắng tháng năm sẽ lại đưa ta đi qua từng mùa hạ. Ta ước sao cho mình như những cánh chim biết bay cao bay xa, bay qua giới hạn tự do để nhận ra những cái hữu hạn của riêng mình, để thêm yêu con người, ruộng đồng và bờ tre khóm lúa. Vui cùng những vụ gặt chiêm, say trong mùi lúa tiếng rơm để mỗi khi ve kêu, phượng nở, nắng chói chang ta lại muốn gục đầu úp mặt vào tháng năm, hỏi với chính lòng mình để xem trong muôn vàn yêu thương ấy có yêu thương nào không mong manh…


© Nguyễn Thúy Hạnh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top