Năm mão kể chuyện mèo
2024-01-05 04:20
Tác giả:
blogradio.vn - Hàng ria mép trắng muốt trông oai vệ, vậy nhưng cũng có vài sợi bị cong veo do ăn vụng. Đôi mắt tinh ranh, như có thủy tinh luôn trông ngang ngó dọc. Mỗi khi ẻm ngáp để lộ mấy cái răng bé xíu như mấy cái gai nhỏ trắng muốt.
***
Xuân năm nay, nhà tôi ăn tết cùng bốn con mèo. Xám là con mèo mẹ, nó xấu xí nhưng sinh đứa con nào cũng đẹp, lứa đầu tiên nhà tôi để lại hai con mèo mướp đực và con màu vàng, lứa thứ hai là một con mèo màu đen cụt đuôi. Kinh nghiệm dân gian bảo rằng, nuôi mèo đen trong nhà sẽ đỡ bệnh đau đầu, hoa mắt, chóng mặt.
Câu tục ngữ “Cha mẹ sinh con trời sinh tính” là những kinh nghiệm dân gian được cha ông ta đúc kết từ xa xưa, động vật cũng vậy. Nhà tôi đã từng nuôi vài chục con mèo, tính tình mỗi con mỗi khác, chẳng giống nhau bao giờ, kể cả việc ăn uống. Có con ăn hạt, nhưng cũng có con không ăn được hạt, có con thích uống sữa, nhưng cũng có con không uống được sữa. Nhiều con rất kén ăn, chúng không chịu ăn hạt, cá mua ở chợ có có ướp hóa chất, là chúng nó không bao giờ ăn. Để có một lượng cá chất lượng, cho đàn mèo hàng ngày thật không dễ dàng gì. May sao nhà tôi sát biển, xóm lại có một bác đánh cá gần bờ, thế là hàng ngày tôi phải canh từ sáng tinh mơ, khi thuyền của bác đánh cá mới cập bờ, chọn mua cá tươi rói có mang đỏ, mắt và thịt trong suốt, vây ánh hồng tự nhiên, thân còn nhớt, ánh nhũ. Mua cá cho cả người lẫn mèo, bọn mèo rất khôn, mỗi sáng biết tôi đi mua cá là bọn nó nằm ở cổng đợi. Bao giờ quà của lũ mèo cũng là vài con cá tươi xanh, lũ mèo không ăn ngay mà dùng cá làm đồ chơi, tung lên không trung rồi nhảy lên chụp lấy như người ta chơi bóng, chơi chán chê rồi cả bọn mới xơi tất. Bác đánh cá rất có tâm, hôm nào tôi chưa ra mua kịp cũng để dành cá lại cho lũ mèo.
.jpg)
Nhà tôi đã nuôi được khoảng ba mươi con mèo, nhưng chỉ duy nhất một con mèo thích ăn rau muống luộc, nói thì không ai tin nhưng chính xác là như vậy. Rau muống phải biết cách luộc giòn ngọt, xanh mướt thì nó mới xơi. Tôi rất chiều lòng con mèo, hôm nào luộc rau muống cũng chia cho mèo một nửa. Có con thì chẳng bao giờ kêu, khi nào đói lắm thì chỉ kêu meo meo vài tiếng đòi ăn, nhiều khi có cảm giác là nó bị câm. Có con thì nói suốt ngày điếc cả tai, ngày nào nó cũng meo meo ầm ĩ, kêu meo meo liên tục, lúc trầm lúc bổng, giống như kể chuyện cho mọi người nghe. Nhà tôi đã từng nuôi rất nhiều mèo nhưng chỉ có một con mèo biết nói chuyện, nó có thể nói chuyện cả tiếng đồng hồ không chán, tất nhiên là với ngôn ngữ loài mèo. Đi bác sỹ thú y cũng vậy, có con rất dũng cảm, không sợ hay kêu la khi bác sỹ tiêm. Nhưng cũng có con, mỗi lần đến bác sỹ thú ý là bị ám ảnh kinh hoàng. Kể cả việc tắm, một điều thú vị là nhiều con mèo rất thích tắm, khi thấy tôi đi tắm là nó đi theo, rồi cùng dành cái vòi sen với tôi rất buồn cười. Nhiều con thích tắm nên không hề kêu la một tiếng nào, rất khoái chí khi được gãi gãi toàn thân, tắm xong còn leo lên sân thượng phơi nắng, ôm vào lòng toàn mùi thơm. Nhưng cũng nhiều con rất sợ tắm, tôi đầy vết trầy xước khi tắm xong cho một con mèo ghét tắm. Kể cả ôm cũng vậy, nhiều con mèo rất thích được ôm ấp vuốt ve, nhưng cũng lắm con không cho đụng vào, nếu muốn bồng thì chỉ được vài giây là nó cào cấu thoát ra bỏ chạy.
Có một con mèo cô độc, tại sao lại cô độc, bởi con mèo này cô đơn, một mình, nó tự bỏ đàn sống một mình trên mái nhà, cho dù nhà tôi nuôi cả một đàn mèo. Tôi hiểu điều đó, bởi trong một cộng đồng luôn có những người khác biệt, và chính tôi cũng nằm trong những ngoại lệ ấy. Sự khác biệt của tôi là do lệch pha với những bạn bè xung quanh. Con mèo cô độc ốm nhom, nằm vừa trong vòng tay tôi, nhưng rất hiếm khi nó cho tôi ôm. Cô mèo khoác lên mình chiếc áo hai màu: trắng và vàng. Lông ẻm mượt như tơ, nhìn xa như một khối mây biết đi. Lông phía trên lưng màu nâu vàng, còn lông cổ, đầu và chân đều màu nâu trắng. Cái đuôi dài thướt tha, mượt mà lúc ngoe nguẩy bên này, lúc lắc lư bên kia, lúc thì dựng đứng lên. Bốn cái chân thon thon, thích chạy lon ton. Bên dưới bàn chân là tấm nệm êm của mèo, làm cho những bước chân thêm nhẹ nhàng. Đồng thời nó cũng có hàng móng vuốt sắc nhọn, vũ khí lợi hại nhất để bắt chuột. Đầu mèo ta chỉ to bằng quả cam sành, lắc lư liên tục. Đôi tai nhỏ hình tam giác dựng đứng để nghe ngóng. Nó không bao giờ cho ai sờ hoặc gãi gãi như những con mèo khác thường thích. Cái mũi hồng ướt ướt trông như bị cảm, hít hít ngửi ngửi trông thật dễ thương. Hàng ria mép trắng muốt trông oai vệ, vậy nhưng cũng có vài sợi bị cong veo do ăn vụng. Đôi mắt tinh ranh, như có thủy tinh luôn trông ngang ngó dọc. Mỗi khi ẻm ngáp để lộ mấy cái răng bé xíu như mấy cái gai nhỏ trắng muốt.
Trong suốt thời gian dài, mèo cô độc chẳng có ý nghĩa gì hơn một cục len chạy lên nhảy xuống mái nhà, và một đôi mắt sáng màu vàng xanh thường nhìn xuống từ mái nhà trông đến khiếp, và một cái bát thức ăn cho mèo lúc nào cũng sạch trơn. Vậy nhưng nó rất biết thân biết phận, lúc nào cũng chờ cho đám mèo ăn xong rồi mới dám xơi tất. Chỗ ngủ, đồ chơi của đám mèo nó cũng không dám bén mảng tới gần. Chẳng ai trong nhà tôi có vẻ thích nó cả, nó cô đơn và xa lánh mọi người trái ngược hẳn với đám mèo nhà tôi. Chúng tôi gọi nó là “con mèo cô độc”.

Người Việt Nam thường có câu: Mèo khen mèo dài đuôi. Tự mình khen mình, tự mình đề cao mình, ví như mèo lại khen mèo dài đuôi. Vậy mà con mèo đen nhà tôi nó bị cụt đuôi ngay từ lúc mới sinh ra, có lẽ nó giống cha, bởi mẹ mèo có cái đuôi dài. Mèo đen bị cụt đuôi nên không có đuôi để vờn như những con mèo khác. Vậy là nó tạm mượn đuôi của mẹ mèo hay các anh mèo để chơi. Những lúc vui các con mèo còn để cho mèo đen mượn đuôi để nghịch, nhưng cũng lắm hôm buồn bọn mèo không cho mượn đuôi, còn nổi cáu tát bốp bốp vào mặt mèo đen.
Con mèo xám mẹ đẻ lứa đầu tiên bốn con đều chết hết, do nó còn quá bé để làm mẹ, gặp đúng mùa đông nên lũ mèo không chịu được lạnh đành ra đi. Vậy mà con mèo xám mẹ không hề thấy buồn, nó như được giải thoát. Lứa thứ hai mèo xám mẹ sinh được bốn đứa con, lần này thì nó đã trưởng thành, gặp mùa hè nên các bé mèo đều khỏe mạnh. Coi như là lứa đầu tiên nên mèo xám mẹ dạy con khá tốt, từ khâu đi vệ sinh, đến nết ăn uống và rình bắt chuột, nó chiều con đến nỗi to xác rồi mà vẫn còn cho bú. Con mèo xám mẹ lại có bầu và sinh lứa thứ ba được hai con, lần này thì nó có vẻ mệt mỏi nên chẳng thèm dạy con, nhất là việc đi WC, khiến hai mèo con ứ ị trong nhà, mà hai đứa nó toàn chọn dưới gầm gường và trong kẹt tủ mà ị, làm tôi dọn đến phát cáu. Nhà tôi có mảnh đất sau nhà, lũ mèo toàn ra đó đào đất lên để ị, xong rồi lấp lại rất sạch sẽ, chẳng phiền lòng hàng xóm bao giờ. Vậy nhưng bọn mèo lớn không thèm dạy cho hai con mèo nhỏ đi WC, mà hình như mấy đứa lớn không thích trẻ em thì phải. Cứ mỗi lần ra khỏi nhà là bọn mèo lớn co giò chạy biến, hai mèo con chạy theo không kịp đành bỏ cuộc chạy vô nhà vì sợ. Không bù cho mấy con mèo lớn trước đây, mỗi lần ra khỏi nhà là con mèo lớn đi trước, mèo nhỏ chạy lon ton theo sau trông rất đáng yêu. Nhiều khi mèo nhỏ ham chơi, bỏ một khoảng xa với mèo lớn, vậy mà con mèo lớn dừng lại gọi meo meo đợi mèo nhỏ chạy theo.
Một người đàn ông đang lấm lét lượm từng ống tre to dài gần nửa mét phía sau khu đất hoang nhà tôi. Con mèo xám nhà tôi rất nhanh phóng thẳng lên người đàn ông vừa gào vừa cào cấu khiến tôi rất hoảng sợ kêu cứu. Ông ta vứt vội các ống tre xuống đất và rút con dao ra chém vào mèo xám. Bỗng ở đâu xuất hiện một chiếc xe gắn máy, người đàn ông vội nhảy lên xe tẩu thoát cùng đồng bọn. Con mèo xám vội chạy tới các ống tre nằm lăn lóc dưới đất vừa kêu vừa cào. Cả nhà tôi thật sự không tin vào mắt mình, trong ống tre là các con mèo nhà tôi đang hôn mê. Khi giải thoát được cho lũ mèo, tôi mới vỡ lẽ cái ống tre là dụng cụ bẫy mèo của bọn miêu tặc. Ống tre được bịt một đầu với một ít cá nướng đã được tẩm thuốc, xung quanh bên trong ống tre được bọn chúng cày chông nhọn xuôi xuôi theo kiểu con mèo chui vào ăn được thức ăn, nhưng lui ra thì không được vì bị đám chông nhọn đâm vào mình. Hàng đêm chúng đi rải ống tre khắp các mảnh đất trống, canh giờ đi thu hoạch, xong chúng bỏ mèo vào bao tải và tẩu thoát. Đó là lý do mà vì sao nhà tôi nuôi gần ba mươi con mèo, đến tết năm nay chỉ còn lại bốn con…
© THU HIỀN - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Thiên Thần Sa Ngã | Blog Radio 894
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.






