Phát thanh xúc cảm của bạn !

Muốn nhắm mắt bước thật nhanh qua cuộc tình vừa tắt

2017-12-05 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Thanh xuân của mỗi người, đều sẽ có những giây phút như vậy. Những giây phút điên cuồng, cố chấp, có chút ngu ngốc, khờ dại, có tổn thương, cô độc... và vẫn cố chấp mãi nhìn theo một bóng hình. Nhưng rồi sẽ đến lúc nhận ra, thanh xuân mỗi người có hạn, cuộc đời ngắn ngủi.

***

blog radio, Muốn nhắm mắt bước thật nhanh qua cuộc tình vừa tắt

Thuở nhỏ, nỗi buồn cũng nhẹ như cơn mưa, giận dỗi, buồn bực vào buổi sáng thì buổi trưa đã có thể cười xòa chẳng nhớ gì nữa, như khi nắng lên mọi thứ sẽ được hong khô lành lặn. Lớn lên khi vướng vào tình yêu, mới biết không phải thứ gì trên đời cũng theo như ý mình được, đặt biệt là chuyện tình cảm. Khi yêu, vị trí của mình trong lòng người khác không phải cứ cố chấp là có thể tự quyết định được.

Tình yêu, tôi không biết nó là gì cả. Tôi chỉ biết rằng nếm trải những cung bậc cảm xúc trong tình yêu sẽ làm cho con người ta trưởng thành hơn, dũng cảm hơn, cố gắng nhiều hơn mà thôi.

Tôi từng yêu một người đàn ông tốt, khi người quyết định rời đi tôi cứ mãi đắm chìm trong sự luyến tiếc à không chịu hiểu một điều rằng: Khi người ta không còn tình yêu với mình nữa họ mới quay bước đi. Cho nên dù bản thân còn yêu nhiều như thế nào thì sự thật vẫn không thể thay đổi được. Đó như là một câu chuyện bi kịch, bắt đầu hạnh phúc mà kết thúc thì đớn đau vậy!

Suốt một khoảng thời gian dài, tôi cứ loay hoay tự hỏi chính mình, liệu có hay không nên dừng lại tất cả? Tôi sợ phải xây hy vọng trên một mớ hoang tàn chẳng phải của chính mình, cũng sợ phải đặt niềm tin vào đôi tay không biết sẽ vụt mất bất cứ lúc nào.

Thế rồi, tôi vẫn cứ như kẻ cố chấp, mãi miết đi trong nỗi chực chờ, mà không hay biết tất cả những thứ tôi nhớ đã không còn thuộc về tôi, không liên quan đến tôi, không còn có tôi ở trong đó nữa rồi.

Đứa bạn thân từng hỏi tôi :

"Rốt cuộc thì vì điều gì mà làm mày cố chấp đến vậy?"

Tôi nhìn vào màn đêm tối đen trước mặt:

"Trên đời này, có những người chỉ vì mê chút dưa muối ở quán nọ mà thường mua cả hộp cơm to. Rồi có khi chỉ vì một câu trúng tim đen mà mê cả bài hát. Và có những lúc chỉ vì một lần người ta tử tế với mình mà yêu sống yêu chết. Mọi thứ trên thế gian này, đều bắt đầu từ những điều rất bé nhỏ như vậy đấy."

Tôi không biết tại sao lại như vậy, cũng như việc không biết tình cảm của mình đã bắt đầu thế nào, nên kết thúc nó là điều gì đó rất khó khăn.

Thanh xuân của mỗi người, đều sẽ có những giây phút như vậy. Những giây phút điên cuồng, cố chấp, có chút ngu ngốc, khờ dại, có tổn thương, cô độc... và vẫn cố chấp mãi nhìn theo một bóng hình.

Nhưng rồi sẽ đến lúc nhận ra, thanh xuân mỗi người có hạn, cuộc đời ngắn ngủi. Không có ai sống cả đời người mà không đau khổ, không nước mắt cả. Chẳng ai buồn mãi, và những mối quan hệ cũng chẳng bao giờ sâu sắc mãi. Mọi thứ đều có thể đổi thay và biến chuyển theo thời gian.

Tình yêu chắn chắn không thể làm người ta chết đi, chỉ là đâu đó trong một mảng tâm hồn có thứ gì đó còn sót lại, đôi lúc khiến chúng ta hoài niệm đến đau lòng...

blog radio, Muốn nhắm mắt bước thật nhanh qua cuộc tình vừa tắt

Trải qua tất cả những điều đó, tôi biết bây giờ mình phải đứng lên, tự hong khô nước mắt và hướng về ngày mai chứ không thể mãi đắm chìm trong hoài niệm và quá khứ. Sau ngần ấy ngày tháng tự mình giày vò bản thân, đã đến lúc nên gạt bỏ hết mọi thứ khiến bản thân buồn. Thay vì cứ ôm khư khư những ký ức không vui, thay vì nhớ tới nó, thì giờ đây tôi sẽ xem tất cả như một kỷ niệm của thời thanh xuân và nghĩ về nó chỉ như một món quà nhỏ mà thượng đế đã ban nhầm.

Tôi muốn trở lại là một cô gái vui vẻ với tâm hồn thực sự của mình, chứ không phải chiếc vỏ bọc tôi tự tạo ra lúc ban ngày, để mỗi khi đêm xuống lại thu mình vào một góc với những hoài niệm. Đi qua những cung bậc cảm xúc khác nhau trong tình yêu, dần dần tôi hiểu rằng. Người ta cần phải yêu thương một ai đó, rồi thông qua đó mà học cách tự yêu chính mình.

Vậy nên, cứ cho đi và đừng mong cầu nhận lại sẽ thoải mái hơn trong tư tưởng và hạnh phúc hơn trong cuộc sống. Vốn dĩ cuộc đời hữu hạn, nhưng hạnh phúc thì vô biên. Ngay cả khi không có ai yêu, bản thân vẫn có thể tự yêu chính mình.

Tự nói với chính mình, đừng nên mê mãi với nỗi buồn, người đi rồi thành người dưng, chuyện qua rồi thành chuyện cũ. Những chuyện đã qua có thể không cần quên, nhưng nhất định phải buông xuống.

Đôi khi, một người lựa chọn bỏ cuộc không hẳn vì tìm thấy điều tốt đẹp hơn phía bên kia thềm. Chỉ đơn giản bởi vì, buổi sáng tình dậy, nhận ra ngọn lửa trong lòng mình đã tắt... Thế thôi!

"Em từng ước mình là cánh hoa bay

Lạc vào khoảng trời anh một ngày cả gió

Em nghĩ mình nên học cách tha thứ cho nhau

Về những lời hứa khi tình yêu đầy nhất

Em vẫn tin đó là những lời rất thật

Nhưng hôm nay giây phút ấy qua rồi."

© Băng – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

back to top