Muộn còn hơn không
2021-06-28 01:25
Tác giả:
Cửu Cửu
blogradio.vn - Tôi như thấy được một đôi tay đang từ từ mở ra cho tôi cái cánh cổng thiên đường mới, chào đón tôi với mọi điều tốt đẹp nhất. Tôi thực may mắn khi bản thân không bỏ lỡ khoảnh khắc vô giá này trong cuộc đời của mình. Anh sinh viên ấy thản nhiên nói một câu "Thà đến muộn còn hơn không ạ".
***
Tôi nhớ mãi một buổi học Toán hồi năm lớp 9. Vẫn như mọi khi, hầu như trong suốt các tiết Toán, lớp tôi luôn ồn ào, lộn xộn, không quá chú ý nghe giảng. Kiểu như thầy dạy thì cứ dạy, học sinh chơi thì cứ chơi, chúng ta bình đẳng. Không phải thầy không nhắc nhở mà mắng không được, quát không nghe, khuyên nhủ không quan tâm. Lớp tôi là lớp cá biệt xếp đầu bảng của trường. Tôi cũng không ngoại lệ, ngủ từ đầu tiết đến cuối tiết.
Hôm ấy, khi tâm trí tôi đã bị những cơn mơ màng nhấn chìm tự bao giờ thì một cái vỗ lưng từ đứa bạn cùng bàn kéo tôi tỉnh giấc. Tôi lơ mơ ngẩng đầu dậy, bực bội vò mái tóc ngắn, gắt lên.
“Mày có bệnh à? Để yên cho tao ngủ. Phiền chết được”.
Nó liếc tôi rồi hất cằm lên bục giảng. Tôi nhìn theo nó, dụi mắt để tỉnh táo lại. Lúc đó tôi mới để ý rằng lớp tôi đang yên ắng hơn mọi khi, một phép màu hiếm lắm mới xảy ra vài ba lần trong cả học kì. Thầy dạy toán đã ngừng giảng, khoanh tay đứng dưới bục giảng, nhìn cả lớp với nụ cười thú vị.
Tôi biết thừa. Thầy ấy lại chuẩn bị kể chuyện đời. Kể những câu chuyện gần như nhạt toẹt, chán ngắt. Tôi thở dài, tiếp tục trở về với giấc ngủ thân yêu đáng trân trọng của mình. Nhưng giọng thầy vang lên, dù hơi bất mãn nhưng vẫn mang theo ý đùa.
“Còn thiếu 15 phút nữa là em ngủ trọn một tiết học rồi đó. Bình minh được rồi. Giá như thời gian học của em bằng một phần mười của thời gian ngủ thì thầy sẽ thấy đáng tự hào đấy”.
Cả lớp chẳng ai nói gì hay cười cợt, dường như đã quá quen với việc này.
Tôi đảo mắt, che miệng ngáp một cái, không nói gì.
Thầy cũng không để ý, rời mắt khỏi tôi và nhìn xuống lớp, cười nói.
“Thầy kể cho các em nghe một câu chuyện mà thầy đã từng đọc được nhé. Và thầy có một câu hỏi, nếu ai trả lời đúng thì thầy sẽ cộng thêm điểm miệng cho người đó”.
Không khí lớp tôi bỗng hào hứng hẳn. Chắc là cả tiết nhàm chán lại vớ được cái gì đó thú vị để chơi. Tôi cũng chả để ý nhiều, mắt vô thức lướt ra ngoài cửa sổ trong khi tai vẫn lơ đãng lắng nghe.
Giọng thầy đều đều vang lên, từng câu từng chữ như ngấm vào trong tâm trí cả lớp chúng tôi. Tôi giật mình, cố nghĩ xem có điểm gì khác với mọi hôm. Nghĩ không ra, tôi nhanh chóng quăng luôn cái thắc mắc của mình ra sau đầu.
Thầy kể: "Tại một giảng đường nọ, có một giáo sư già nổi tiếng khó tính. Tất cả các sinh viên trong trường đều sợ ông giáo sư già ấy. Ông ấy nghiêm khắc, hay nổi nóng, động một chút là quát mắng học sinh. Hơn nữa, ông là một người cầu toàn. Trong tiết giảng của ông, mọi thứ đều phải hoàn hảo, chuẩn mực một cách tối đa: Bảng phải lau sạch sẽ, bàn ghế phải gọn gàng, sinh viên tất cả đều phải mặc đồng phục, không đi muộn hay trốn tiết, không nói chuyện riêng, không ngủ gật, bài tập phải hoàn thành đầy đủ với sai sót tối thiểu.
Tất cả các sinh viên đều coi tiết học của vị giáo sư già này là" địa ngục trần gian “Tương truyền rằng nếu bạn phạm phải một lỗi dù là nhỏ trong tiết giảng của giáo sư thì bạn đã bước một chân vào Quỷ Môn Quan rồi đấy! Ông ấy là người dệt lên cơn ác mộng của lũ sinh viên hay quậy phá nghịch ngợm thích chống đối. Ngặt một lỗi là vị giáo sư đó giảng bài cực tâm huyết và hấp dẫn nên số lượng học sinh đăng ký theo lớp của ông vẫn đông như kiến cỏ”.
Lần đấy, trong một tiết giảng, có một anh sinh viên đến muộn gần như cả tiết. Anh ấy đứng thấp thỏm ngoài cửa nhưng lại sợ hãi chưa dám vào. Anh hít một hơi thật sâu, đè nỗi sợ xuống đáy lòng và đẩy cửa đi vào, cúi chào rồi cất tiếng.
“Em thực sự xin lỗi thầy. Em đến muộn! Xin thầy cho em vào lớp ạ”.
Cả giảng đường im phăng phắc, đưa mắt tập trung vào anh sinh viên nọ. Sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm toàn căn phòng, đến nỗi có thể nghe thấy được cả tiếng kim rơi. Ai cũng nghĩ rằng anh sinh viên này thật ngu ngốc. Đã đến muộn tới mức chỉ còn hơn 10 phút nữa là hết tiết học rồi thì đến làm gì ,sao không nghỉ luôn ở nhà đi”.
Toàn thể giảng đường lặng lẽ cảm thông thay cho anh.
Tất cả sinh viên đều nín thở quay sang nhìn vị giáo sư, chờ đợi cơn thịnh nộ như bão tố của ông.
Giáo sư già nhìn anh một hồi lâu, chậm rãi đi lại phía bàn của mình, đặt viên phấn trắng vào hộp đựng. Xong, ông quay lại phía anh sinh viên đến muộn, mắt ánh lên sự khó hiểu, bình tĩnh hỏi.
“Đã quá muộn như vậy rồi sao vẫn cố đến đây?”.
Anh sinh viên nọ nhìn giáo sư già, thản nhiên nói một câu. Nghe xong, vị giáo sư khó tính không những không giận hay trách mắng gì anh mà ngược lại rất vui vẻ cho anh vào lớp. Ông vừa cười hài lòng vừa tiếp tục giảng nốt bài học còn lại. Hôm ấy giáo sư còn cố tình ở lại một lúc lâu để giảng lại phần bài trước đó cho anh sinh viên đến muộn”.
Khi câu chuyện vừa kết thúc, thầy dừng lại một lúc chờ chúng tôi hiểu hết. Sau đó thầy hỏi cả lớp tôi với vẻ thần bí.
“Các em đoán xem anh sinh viên đi muộn kia đã nói gì nào?”.
Lớp tôi nhao nhao nhao xung phong đoán. Vô vàn câu trả lời từ hợp tình hợp lý đến giời ơi đất hỡi đều chỉ nhận được cái lắc đầu của thầy.
“Anh sinh viên ấy chắc có lý do cực kì chính đáng phải không thầy?”.
“Hay anh ấy nói phải chăm mẹ ốm cả đêm nên đến muộn?”
“Em đoán anh ấy nói đang trên đường đến trường thì tốt bụng giúp đỡ một người gặp khó khăn nên mới tới muộn”.
“Hay anh ý nói mình bị cướp nhỉ?”.
“Có khi là bị lạc đường cũng nên”.
“Em cá là anh ấy bảo thích thì đến”
Tôi tỉnh ngủ hẳn, thích thú lắng nghe, chờ đợi một câu trả lời chính xác. Nhưng thất vọng thay, chẳng có ai đoán đúng cả.
Thầy tôi cười. Tôi có thể thấy rõ được những điều đặc biệt diệu kỳ thông qua ánh mắt của thầy. Cho tới bây giờ tôi vẫn không chắc mình có hiểu hết được toàn bộ ý nghĩa sâu thẳm trong ánh mắt năm xưa khiến tôi nhớ mãi ấy hay không. Có lẽ là niềm hy vọng, sự tin tưởng, những trân trọng, một lời khuyên, một điều muốn nhắn nhủ hay là bất kì một thứ gì khác mà tôi chưa thể nào thấu được trọn vẹn.
Giọng thầy lại một lần nữa vang lên, đặc biệt khác với mọi khi, đánh thẳng vào sâu trong tâm can tôi, len lỏi vào từng ngóc ngách của trái tim, phá vỡ mọi chướng ngại xấu xa, gieo rắc những hạt giống tuyệt diệu, mang đến cho tôi một thứ mà tôi đã vô tình đánh mất nó từ rất lâu trước đây đó là niềm tin và động lực.
Tôi như thấy được một đôi tay đang từ từ mở ra cho tôi cái cánh cổng thiên đường mới, chào đón tôi với mọi điều tốt đẹp nhất. Tôi thực may mắn khi bản thân không bỏ lỡ khoảnh khắc vô giá này trong cuộc đời của mình. Anh sinh viên ấy thản nhiên nói một câu "Thà đến muộn còn hơn không ạ".
© Cửu Cửu - blogradio.vn
Xem thêm: Chặng đường làm người lớn chẳng hề dễ dàng như mình vẫn nghĩ l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.





