Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa hoa dã quỳ năm ấy

2016-08-02 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Mùa hoa dã quỳ năm nay, cô trở lại nơi xưa, chẳng biết vì lí do gì? Cô yêu mùa hoa dã quỳ - mùa hoa tình yêu của họ hay cô trở lại để gợi nhớ lời hứa năm xưa “mình sẽ cưới nhau vào mùa hoa dã quỳ, em nhé!”

***

Buổi chiều hôm ấy, cô một mình đi giữa đồi hoa dã quỳ rực rỡ sắc vàng, nơi mà đã 3 năm rồi cô mới trở lại. Cô nghĩ miên man, thả hồn trôi về dĩ vãng nhớ lại một thời quá khứ, nơi có nỗi đau và cả sự mất mát khôn nguôi.

Nhớ năm đó, cô gặp anh – một người con trai nho nhã, lịch sự, bao dung, tình cảm. Đến với cô, trái tim của anh cũng hằn đầy những vết thương lòng, trái tim cũng đôi lần vỡ vụn, dù đã được thời gian hàn gắn nhưng dường như anh vẫn chẳng thể nào quên. Cô – một cô gái không xinh đẹp, bình thường như bao cô gái khác, cô công tác ở một huyện miền núi xa, nơi hoa dã quỳ vàng rực một góc trời. Mọi người hay gọi cô là cô giáo miền ngược - tên gọi chung cho giáo viên ở ngôi trường miền núi nơi cao nguyên lạnh giá ấy.

Anh nói với cô rằng đấy là duyên phận, bởi cuộc gặp gỡ kỳ lạ ấy. Anh từ thành phố đến thăm cô lần đầu tiên cũng đúng vào mùa hoa dã quỳ, tiết trời se lạnh, lất phất mưa bay. Họ tìm hiểu nhau rồi ngày càng tìm ra nhiều điểm chung, họ hợp nhau đến mức suốt gần ba năm yêu nhau họ chẳng cãi nhau lấy một lần, có chăng chỉ là đôi lần tranh cãi nhẹ nhàng. Tình yêu của họ - của những con người trưởng thành, của những người từng trải, từng mang những vết thương lòng, nó không như tình yêu tuổi mới lớn, không nồng nhiệt, say đắm, không cuống quýt, vồn vã… Tình yêu của họ nhẹ nhàng, sâu sắc, ý nhị…

Cô bắt đầu tình yêu với anh bằng sự ngưỡng mộ. Cô thích cái cách ăn nói có duyên của anh, thích cái cách giải thích các hiện tượng một cách hóm hỉnh, thích những lời khuyên có lí có tình, thích cách giải quyết vấn đề khôn khéo của anh… Ở bên anh cô cảm thấy an lòng, vô tư cười nói như một đứa trẻ, một cảm giác mà cô chưa từng có trước đây. Cô ngưỡng mộ trí tuệ lẫn tâm hồn anh. Cô tin rằng anh là chỗ dựa tinh thần cho cô. Có đôi lần cô nghĩ hình như may mắn vẫn mỉm cười với cô, khi duyên phận đã mang anh đến bên cô, để giờ đây có thể hạnh phúc trong vòng tay yêu thương, ấm áp và sự chở che của anh.

 Mùa hoa dã quỳ năm ấy

Họ công tác xa nhau, anh làm cho một công ty ở thành phố, cô lại là giáo viên của một huyện miền núi. Thời gian họ gặp nhau rất ít, anh và cô hầu như chỉ nói chuyện qua tin nhắn, điện thoại là nhiều. Thế nên cứ mỗi khi anh có thời gian là tranh thủ chạy đến bên cô. Cô đã hạnh phúc như thế. Họ thường nắm tay nhau đi vòng đồi hoa dã quỳ mỗi khi đến mùa, họ kể cho nhau nghe những câu chuyện đời thường, nói về những món ăn ngon, những kỉ niệm đã có và thường kể lại cho nhau nghe câu chuyện về hoa dã quỳ - loài hoa tượng trưng cho tình yêu thủy chung, sắt son. Tình yêu của họ cũng đẹp như mùa hoa dã quỳ rực rỡ, mang một sức sống mãnh liệt và đầy kiêu hãnh… Và họ dự định cho một tương lai có nhau, hứa hẹn cho một hạnh phúc, cùng xây dựng một mái ấm của riêng mình.

Thế nhưng cuộc đời không đoán được chữ ngờ. Anh bỗng nhiên lạnh nhạt, hờ hững với cô. Những tin nhắn thưa dần, cũng thưa dần những cuộc gọi điện hỏi thăm, những lời quan tâm an ủi. Và mùa hoa dã quỳ năm ấy anh chẳng còn bên cô nữa.

Cô mơ hồ nhận ra điều gì đó. Anh lặng im, cô cũng lặng im, bởi lẽ chẳng còn gì để nói.

Ngày hoa dã quỳ nở vàng rực, họ chia tay.

Cô trở về một mình cười chua chát trong nước mắt, cô không biết nên vui hay nên buồn; nên trách hay nên giận. Bởi họ chia tay khi vẫn còn yêu thương, vẫn hạnh phúc vẫn đong đầy ước mơ về một tương lai hạnh phúc. Đến tận giây phút cuối cùng khi nói lời chia tay họ cũng chưa một lời nói nặng nhau, chỉ đơn giản là họ không thể ở bên nhau được nữa. Tình yêu 3 năm của anh và cô đã kết thúc nhẹ nhàng như thế.

Anh chọn rời xa vì gia đình anh phản đối, vì mẹ anh bảo rằng hai người không hợp tuổi. Anh chọn mẹ anh, chọn gia đình thay cho tình yêu của cô và anh.

Nước mắt cô rơi trong nghẹn ngào, uất ức, yêu thương, trong đớn đau như bóp chặt trái tim cô. Cô đã hoàn toàn mất anh – mất đi mùa hoa dã quỳ rực rỡ...

 Mùa hoa dã quỳ năm ấy

...Mùa hoa dã quỳ năm nay, cô trở lại nơi xưa, chẳng biết vì lí do gì? Cô yêu mùa hoa dã quỳ - mùa hoa tình yêu của họ hay cô trở lại để gợi nhớ lời hứa năm xưa “mình sẽ cưới nhau vào mùa hoa dã quỳ, em nhé!”

Cô lặng lẽ hái một bông hoa dã quỳ giữ chặt trong tay, bỗng một giọng nói quen thuộc:

“Đã lâu không gặp em - cô giáo miền ngược”.

Cô giật mình quay lại. Anh à! Vẫn ánh mắt, nụ cười và hình dáng ấy. Nhưng giờ đây, ngay trước mắt cô, một cô gái đang nắm chặt tay anh, đứng bên anh. Cô gái ấy, hợp tuổi với anh mà mẹ anh đã chọn và họ sẽ cưới vào mùa hoa dã quỳ năm nay.

Cô quay lưng đi và nghĩ: cuộc đời cũng thật biết đùa. Cũng thật tình cờ, cũng gọi là duyên, cũng còn duyên để gặp nhưng gặp để làm gì? Có chăng cũng tại duyên nợ chưa đủ để ta ở bên nhau.

Mùa hoa dã quỳ năm ấy đã mãi xa.

© Vi Vi – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Lắng lòng với tâm sự mới nhất của Hiền Thục


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đông về lại thấy cô đơn

Đông về lại thấy cô đơn

Trở mùa, trời chớm sang đông Chừng như thấp thỏm trong lòng nhớ ai Chút se se lạnh hiên ngoài Làm tim thổn thức canh dài nhớ thêm.

Tôi muốn được là tôi

Tôi muốn được là tôi

Tôi thấy có thật nhiều nước đang chảy dưới chân tôi, tôi thấy những ngọn núi cao và nhiều nguy hiểm quá đang trước mặt tôi, nhưng tôi vẫn phải vượt qua, vì tôi là tôi, nên tôi phải vượt qua.

Tiếng yêu đầu

Tiếng yêu đầu

Vì người ta đã nói đã viết đã cười đã khóc và đã hát quá nhiều về tình yêu, nên những gì tôi sắp viết chỉ là những lời muốn được sẻ chia, là sự thấu cảm. Là sự thấu hiểu mà tôi muốn gởi đến những ai đã đau khổ hoặc đang trải qua đau khổ trong tình yêu.

Suy Nghĩ Riêng Mình Anh

Suy Nghĩ Riêng Mình Anh

Anh cần em như ngày đó Một nỗi buồn anh vẽ thành mây Nếu như khóc không phải tình cảm Anh muốn quên và anh không rõ.

 Sau cơn bão ngọn cỏ lại xanh hơn

Sau cơn bão ngọn cỏ lại xanh hơn

Bây giờ ngồi đây viết những dòng tâm sự này trái tim tôi bỗng cảm thấy bình yên đến lạ, dường như tất cả những thách thức vất vả trước kia sảy đến để tôi thay đổi, trưởng thành. Tôi từ một con người lạc lõng mỏng manh nay đã trở nên kiên cường, từ một cô gái khép lòng nay đã mở rộng trái tim. Tôi biết yêu đời yêu mình, tôi rạng ngời hơn bao giờ hết, tôi thầm cảm ơn cuộc sống đã cho tôi vấp ngã cho tôi đau đớn để tôi trưởng thành, tôi nhận ra sau cơn bão tố đau thương dù bị vùi dập nhưng ngọn cỏ ven đường như tôi lại trở nên xanh hơn thắm hơn, cảm ơn cuộc đời.

Đôi lúc ta ngoảnh lại

Đôi lúc ta ngoảnh lại

Đến đây thì tôi tin người bạn của tôi chắc đã hiểu và biết dù chưa trọn vẹn lắm, rằng một người làm công việc về chính trị là như nào. Là người có một cái đầu và một trái tim lớn hơn những người khác đó bạn.

Sáo sang sông

Sáo sang sông

À ơi ơi à, à ơi Sổ lồng chim sáo, lả lơi hiu buồn Bậu đi em xót, em thương Ruột gan quặn lại, thiên đường mở ra.

Mẹ của em

Mẹ của em

Mẹ nấu ăn, ngon không chê vào đâu Dạy con học thì rất là kiên nhẫn Mẹ dạy em vươn lên bằng học vấn Biết nỗ lực, kiên trì sẽ thành công.

Thương!

Thương!

Nếu ai đã thiếu thốn quá nhiều tình thương của người thân ruột thịt mới có thể hiểu được những run rẩy, những chơi vơi mà cậu bé ấy dồn hết vào những câu hỏi với Ngân. Còn cô thì cố nuốt xuống những xúc động đến nghẹn ngào và cố nói ra những điều mạnh mẽ, những điều cứng cỏi

Nuôi dưỡng lại những rung động trong mình

Nuôi dưỡng lại những rung động trong mình

Hình như ta đã đi thật xa để tìm một vì sao mơ ước đâu đó trong vũ trụ ngoài kia. Nhưng sau một hành trình dài gian nan, ta nhận ra vì sao ấy đã luôn đồng hành với mình từ thuở ban đầu. Hãy bước đi để hiện thực hóa những ước mơ trong đời, sống quyết liệt để không hối tiếc vì điều gì cả. Nhưng đừng bỏ quên những rung cảm, những yêu thương trong trái tim mình. Nếu có lỡ "bước xa bờ cỏ", hãy tìm lối trở về.

back to top