Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa hạ - mùa nhớ mối duyên đầu

2016-05-30 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Mùa hạ năm nào chẳng thế, nó mang theo cả cơn mưa rào hối hả và cả những kí ức ta tưởng chừng đã lãng quên, những luyến lưu, những cuộc chia tay đầy nước mắt, những nỗi niềm xót xa. Và mùa hạ ấy, nó cho ta biết rằng ta vốn dĩ không thể quên đi một người – mối tình đầu của ta.

***

Mùa hạ - mùa rực đỏ với những cánh phượng vĩ rơi đầy trên góc phố sầm uất.

Mùa hạ - mùa lưu luyến cho những mối tình học trò đầy ngây ngô ngốc nghếch của thuở đầu mới biết yêu.

Mùa hạ - mùa của những nhớ thương đong đầy, mùa của những cuộc chia tay đầy nước mắt.

Tuổi học trò đẹp đến vậy, những nhớ thương ta dành cho một người nào đó, những rung động xuyến xao đầu đời, cảm giác ấy thật kì lạ.

Ngày đầu ta gặp nhau e ấp, ngượng ngùng với những lời tỏ tình ngọt ngào của ai đó dành cho ta, những lá thư tay với những dòng tỏ tình ngắn ngủi đáng yêu, rằng “Tớ thích cậu”. Nó giản đơn nhưng đủ làm tim ta không khỏi xuyến xao.

Ấy rồi, có được bấy nhiêu mối tình thuở ban đầu ấy có thể đi đến với nhau nơi lễ đường, cùng thề hẹn ước bên nhau mãi mãi. Tuổi trẻ bồng bột của chúng ta đi qua như vậy đó, thật nhanh nhưng mãi khắc sâu trong kí ức ta cả một đời và cả nỗi nhớ về người đó cũng chẳng thể nhạt phai.

Thời trẻ ấy, chúng ta hồn nhiên biết mấy. Biết yêu, biết hờn, biết dỗi một người rồi vì người đó òa khóc vô cớ mỗi khi cãi nhau dù chỉ là chuyện nhỏ nhất và cũng chỉ tin vào mỗi tình yêu ấy với cái gọi là “mãi mãi”.

Mùa hạ - mùa nhớ mối duyên đầu

Mùa hạ lại về - cơn mưa đầu mùa cũng vội vã rơi, nó xoa dịu cái nóng gay gắt của chốn này. Mưa cũng như mối tình đầu ấy vậy, vội đến rồi vội đi nhưng nó vẫn để lại cảm giác khô hanh khó chịu sau cơn mưa, cảm giác ấy thật đáng sợ.

Vốn dĩ trên đời này, bất kì cái gì cũng có kết thúc của nó, mưa rồi cũng sẽ tạnh, tình yêu rồi cũng đi đến cái kết nhưng cái kết như thế nào chúng ta cũng không thể biết trước được. Có những mối tình cháy bỏng nồng nhiệt, nhưng lại cũng có những mối tình giản đơn mà sâu sắc khiến ta nhớ về khi cơn mưa mùa hạ chợt đến.

Những dòng hồi ức vụn vỡ, những kỉ niệm yên vui đan xen với những dòng lệ lăn dài. Hình bóng của ai kia chợt vội hiện về trong dòng kí ức ấy như một thói quen, nó khiến tim ta nhói lên loạn nhịp – cảm giác nhớ nhung những tháng ngày đã qua.

Hoài niệm cho một thời tuổi trẻ, hoài niệm cho mối tình đã qua, hoài niệm cho những kí ức bình yên, hoài niệm về một người mà ta đã từng yêu. Dù thế, nhưng ta cũng không hề hối hận vì đã yêu hết con tim mình để rồi vết thương có lành nhưng sẹo kia vẫn còn hằng sâu.

Đến khi ta trưởng thành, chợt đôi lúc nhớ về một thời vụn dại ấy, ta chợt mỉm cười ngây ngốc. À ta đã từng như thế, ta từng có một mối tình hồn nhiên trong sáng, vụn về bắt chước những bộ phim tình cảm lãng mạn với một người mà ta xem là hoàng tử của đời ta.

Tình đầu ngọt ngào nhưng cũng lắm gian truân, nay vui mai giận mốt hờn. Thề non hẹn biển nhưng chẳng bao giờ biết ngày mai ta sẽ ra sao, nhưng tình yêu ấy vẫn mang theo một sự vững tin vô bờ để rồi một ngày ta phải nhói đau khi ta chẳng còn chung lối.

Tình đầu nhẹ nhàng tha thiết là vậy. Nhưng tình yêu chẳng phải chỉ cần yêu nhau là đủ, tình yêu vốn là sự bao dung tha thứ, là sự sẻ chia ta dành cho nhau. Tuổi trẻ bồng bột kia ta nào cam chịu thiệt thua, ta nào biết chi là chấp nhận để rồi chính tay mình xóa đi thứ hạnh phúc mong manh ấy.

Mùa hạ - mùa nhớ mối duyên đầu

Mùa hạ - mùa chia tay cho những mối tình đầu dang dở.


Cứ nghĩ, hết yêu một người ta có thể mạnh mẽ buông tay nhau, mạnh mẽ quên đi sự tồn tại của một người từng bước qua đời ta buổi đầu sớm mai. Thế nhưng, thứ tình yêu cứ nghĩ là “mãi mãi” kia rốt cuộc vẫn không thể xóa nhòa khỏi cuộc đời ta.

Lời hứa năm nào “Lớn lên mình sẽ cưới nhau nhé!” cứ vang lên trong tâm trí khiến ta không thể chấp nhận sự ra đi của người kia, khiến ta không thể quên đi mối tình đầu của mình, khiến ta nực cười bản thân khi nhớ về lời hứa thoáng cái đã bay xa kia, khiến ta mệt nhoài trong dòng suy nghĩ của mình như thế.

Mùa hạ năm nào chẳng thế, nó mang theo cả cơn mưa rào hối hả và cả những kí ức ta tưởng chừng đã lãng quên, những luyến lưu, những cuộc chia tay đầy nước mắt, những nỗi niềm xót xa. Và mùa hạ ấy, nó cho ta biết rằng ta vốn dĩ không thể quên đi một người – mối tình đầu của ta.

© Yumi Lê – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bài hát của ký ức

Bài hát của ký ức

Bài hát em nghe hôm nay là bài hát anh hay hát cho em nghe ngày xưa. Nhưng em hiểu bây giờ đó sẽ chỉ là bài hát của ký ức. Ký ức về một tình yêu đẹp nhưng chúng ta đã đánh mất trong đời.

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Chỉ khi trời sụp tối, không còn nhìn rõ mặt nhau mới chịu tản ra, ai về nhà đó. Mặt mũi tèm lem, mồ hôi ướt sũng, nhìn là biết thấm mệt cả rồi nhưng đứa nào cũng mặt cười rạng rỡ cùng với những cuộc hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Hy vọng mỗi chúng ta sẽ luôn có những mối quan hệ tốt đẹp. Và dù đang ở trong mối quan hệ nào cũng hãy cùng nhìn lại và đừng đánh mất kết nối với thế giới quanh mình.

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Hãy kiên định lên nhé cô gái tuổi 18. Bởi vì tớ tự hào về cậu. Tự hào về con đường cậu chọn cho tương lai của chúng ta, giàu có hay không, tớ để cậu thay đổi và chọn lựa, có thể nó hoàn toàn trái ngược với những ước mơ mà cậu của từng muốn. Nhưng quan trọng là phải hạnh phúc nhé.

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

Ký sinh trùng thu hút ngay từ cái tựa đề của nó. Bởi nhiều người nhầm tưởng đây là một bộ phim khoa học viễn tưởng, nói về cuộc sống của những động vật ký sinh nhỏ bé. Nhưng Bong Joong Ho đã đánh lừa tất cả, bộ phim là một phản ánh sâu sắc về sự phân hóa giàu – nghèo trong xã hội Hàn Quốc, là một vở bi kịch đen của xã hội hiện đại.

Mùa hạ không em

Mùa hạ không em

Em đi rồi hoa tím xác xơ rơi Anh thơ thẩn bên gốc cây già đó Thầm gọi tên một người thương xa nhớ Em không về nghe tháng bảy gọi tên.

Cái miệng hại cái răng

Cái miệng hại cái răng

Trong khi tôi đang cười như được mùa thế thì cậu ta lại sợ đến nỗi tay chân loạn xạ, vung vung vẩy vẩy thế nào lại quẳng cả cục sắt yoyo ấy vào miệng tôi, vào hàm răng tôi vừa kịp thay cái cuối cùng mới tuần trước.

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

back to top