Mùa dã quỳ năm ấy
2019-09-07 01:15
Tác giả:
blogradio.vn - Trong lòng tôi bỗng nhớ cái gì đó và khao khát một điều gì đó. Một điều gì đó mà tôi chẳng rõ, dường như những khái niệm thuộc về tình cảm con người ta sẽ chẳng bao giờ định nghĩa được dưới một cái tên.
***
Dễ cũng đến mây năm rồi tôi chưa thấy lại loài hoa ấy, nó lăn bánh theo guồng quay thời gian và mờ nhạt trong tâm trí tôi làm tôi cũng quên bẵng. Vậy nên khi nhắc lại trong tôi như còn chút gợi nhớ, chút gì đó mơ hồ, và cũng chút gì đó tiếc nuối, có thể là kỉ niệm, cũng có thể là kí ức, thoáng qua nhưng mãnh liệt khôn cùng.
Đất Gia Lai chào đón tôi với màu vàng rực của sắc hoa trông đến đẹp, đương mùa hoa, sắc vàng phủ cả núi đồi. Tôi vẫn còn nhớ cái giây phút thả hồn bay theo ngọn gió hây hây trên núi nhìn xuống Biển Hồ rực cả một màu dìu dịu của sắc vàng tươi. Cánh hoa mềm mại, lại vàng trong, thon dài làm tôi ban đầu cứ ngỡ là hoa cúc, phải chẳng bởi thế nên nó mang cái tên khác là Hoa cúc quỳ? Khi nghe cái tên của nó trong tôi có cảm giác gì đórất lạ, bởi cái tên nghe sao ngộ quá, mà cái tên cũng toát lên một cái gì đó rất dịu dàng, lại như hoang dại, miên man, cứ như cái điệu nhạc Khiết Đan rung lên mạnh mẽ thôi hồi.

Thưở ấy, tôi vẫn hay đi dạo dọc đường mòn bến xe Gia Lai, lúc ấy dã quỳ nhiều lắm, trên cái nền đất đỏ dọc hai bên lối đi đầy những hoa. Màu đỏ của đất, màu vàng của hoa, màu xanh của lá, trải dài và lan rộng tạo thành thứ sắc màu ngũ vị vô cùng đẹp mắt và lung linh dưới nắng. Nay khi quay lại, chốn cũ đã mở đường, dã quỳ cũng chợt mất tích, chỉ còn lại xơ xác tàn hoa. Thế nhưng nếu biết tìm đúng chỗ, sẽ thấy sắc dã quỳ ngập tràn và đứng trước khung cảnh ấy ta không khỏi thấy yêu loài hoa này ghê gớm. Ngày ấy anh và tôi vẫn hay đùa vui nhành hoa dại, trong cái ngập tràn của sắc hoa anh khẽ cài lên tóc tôi nhành hoa nhỏ, nhưng rồi anh và tôi chợt nhận ra, cái đẹp của dã quỳ là cái đẹp của tập thể, vẻ đẹp của gần nhau, của bên cạnh, của san sát, nó không thể nào mang vẻ đẹp đơn lẻ, đây phải chăng cũng là ý nghĩa khi nhắc đến chúng ư?
Nhỏ bạn thân của tôi vẫn hay bảo hoa dã quỳ ăn vào đắng lắm, tôi chợt bật cười trước cái ngốc của nó, tôi ko biết dư vị của dã quỳ như thế nào mà tôi cười cái ngốc của nhỏ bạn, đứng trước cái đẹp lộng gió của núi đồi và của những nhành hoa thế này mà tâm hồn nó hãy còn ăn uống quá, có lẽ bởi thế mà cả nó cả tôi, mỗi người có một cái nhìn khác về hoa chăng?
Tôi thích nhìn nhất là lúc hoa mọc ven sông, đôi khi tôi cùng nhỏ bạn ngắt những cành hoa thả xuống sông, nhìn hoa trôi đi như có cái gì luyến tiếc, lại như bồng bềnh và thi vị. Và khi tôi đi dạo dọc bờ sông đang nở những nụ vàng e ấp. Tôi thấy như có gì đó chút bâng khuâng, có lẽ bởi sự đời được giải tỏa trong phút giây cô nghỉ ngơi sau những ngày trường mệt mỏi, cũng có lẽ ánh vàng lúc nào cũng dịu dàng như thế, mang con người đến nơi thư thái, bình yên.
Tôi vẫn nhớ có lần tôi đã ngắt một cánh hoa, cầm trên tay sao nghe mùi đơn độc, sắc vàng như bớt nhạt đi, rũ xuống, những cánh hoa cứ mềm như vải tung bay, xòe ra đến đẹp, nhụy cam to như là cội rễ, là mẹ của những cánh hoa, còn lá cành là những người cha che chở. Nói đến hoa dã quỳ chúng ta ko nên nhắc đến riêng lẻ mà phải nói đến cái chung, bởi thế, tôi vẫn còn nhớ mãi cảm giác ân hận của mình khi nỡ để hoa ấy lìa cây, mà đã lìa cây rồi chẳng thể nào quay lại được nữa, hoa rơi xuống đất, buồn rũ rượi.

Có đôi lần tôi ngắt cành hoa nhẹ, lẩn vẩn xoay tay cho hoa bay xuống triền đồi. Ở nơi đó những cánh hoa tung bay theo gió, vấn vít cứ như bông hoa gió vậy. Khắp mênh mông bạt ngàn cả rừng hoa như đang thức dậy đón đưa đứa con thơ trở về. Cái sắc đẹp của cánh đồng hoa còn ngập tràn ở những lúc mùa mưa rơi xuống, sắc đẹp kỳ ảo. Lúc ai đó có tâm hồn hơi lãng mạn, mưa rơi nhẹ, lúc đứng dưới chiếc dù nhìn những giọt mưa đang rơi qua kẽ lá, tí tách, chăm chú sẽ thấy rất vui tai.
Đẹp nhất là những lúc mưa nhẹ, cả màn mưa như dội qua một gáo nước cho những bông hoa, đang tưới cho cánh hoa ấy thêm tốt tươi. Còn sau mỗi cơn mưa khi ánh cầu vồng đương lên, nếu biết góc chụp và chỉ với chiếc máy ảnh có thể thấy như cầu vồng đang dẫn bước đưa vào lối thiên thai vậy. Nhất là khi mưa tạnh, trên kẽ lá hay kẽ hoa sẽ còn đọng nước. Lúc chạm tay vào những giọt nước sẽ rơi xuống, mát rượi, còn trên những bông hoa nước đọng thấy rất căng tràn sức sống.
Những ngày nắng lên hoa mang vẻ đẹp cổ tích, ánh mặt trời hẳn là ganh tị lắm. Vẻ chói chang của nó làm sao bằng được sắc vàng tràn ngập một màu vàng cam dìu dịu. Không chỉ khiến cả triền đồi như rực sáng lên mà còn mang lại cái ánh sáng êm ái, ít ra sẽ không phải nheo mắt nhìn. Cái màu sắc vàng ấy nếu càng nhiều sẽ càng thấy bạt ngàn ấm áp.
Nhấp ly trà đắng tôi bỗng nhớ đến cánh đồng hoa xưa, chẳng biết hoa có còn reo vui theo điệu buồn của gió, chẳng biết hoa còn trải dài theo những triền đồi, triền sông để bọn trẻ ngắm nhìn và nghịch chơi. Chẳng biết hoa có còn mang ánh vàng dịu dàng ấy không, mùa kí ức tự nhiên ùa về mãnh liệt. Trong lòng tôi bỗng nhớ cái gì đó và khao khát một điều gì đó. Một điều gì đó mà tôi chẳng rõ, dường như những khái niệm thuộc về tình cảm con người ta sẽ chẳng bao giờ định nghĩa được dưới một cái tên. Chỉ biết đó là cảm xúc mà thôi, cảm xúc thôi thúc tôi muốn đặt chân lại nơi chốn cũ, nơi chốn một thời đã làm tôi dấy lên điều gì đó nghe thật dịu nhẹ trong tim. Ừ nhỉ! Mùa hoa đã về.
© Lê Hứa Huyền Trân – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Có những ngày bỗng thấy mình trưởng thành hơn hôm qua
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.





