Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hoa dã quỳ trong mưa

2016-11-09 01:05

Tác giả:


blogradio.vn - Tình cảm của chúng tôi như màu hoa giản dị mà nồng ấm vô cùng. Hai đứa tôi làm việc bên nhau tại vườn hoa, cùng ngồi tựa vai nhau thưởng thức hoàng hôn xuống trên lối mòn của rừng thông, nghe ngọt ngào đêm cao nguyên qua các món quà vặt đường phố. Một buổi tối bên mặt hồ lung linh, anh đặt lên môi tôi một nụ hôn thay lời tỏ tình. Tôi đón nhận bằng tất cả rung động đầu tiên của người con gái.

***

Con dốc mà chúng mình đặt tên là "con dốc hẹn hò" chiều mưa hôm nay vẫn giống như ngày anh ra đi. Nước mưa rơi phía trước còn em lầm lũi đi phía sau. Chợt nghĩ hình như em luôn là kẻ chậm chân trong cuộc sống, kể cả trong tình yêu! Giữa hai ta, ai đánh mất ai thì đã rõ, nhưng biết để làm gì khi thực tại em vẫn là kẻ đơn phương ôm ấp một cuộc tình đã xa...

Một ngày mùa mưa của mấy năm về trước...

Chợt Liên thắng vội xe khi nhìn thấy qua màn mưa một bóng người phía trước. Không kịp nữa rồi! Cú va chạm khiến cô cùng chiếc xe nằm lăn về một bên dốc, còn người trùm áo mưa kia cũng ngã về phía trước. Khi Liên chưa thể đứng lên vì bị chiếc xe chèn lên một chân, người trùm áo mưa đã vội đi đến nâng chiếc xe máy lên rồi đưa một tay nắm lấy tay cô kéo dậy. Liên bây giờ nhìn rõ khuôn mặt của một người con trai trạc tuổi cô. Anh ta ấp úng nói:

- Tôi xin lỗi... vì tôi không phải người vùng này nên không biết đường. Tôi ở Sài Gòn mới lên, đang vội đi tìm địa chỉ nhà người quen. Bạn có bị làm sao không?

Ái chà, con trai mà nói năng ngọt ngào nhỉ! Lại kêu mình bằng bạn mới ghê chứ, Liên tự nghĩ và cảm thấy không tức giận nữa. Trái lại, cô cảm thấy... vui vui.

- Anh đưa tôi xem địa chỉ, tôi sẽ chỉ dẫn giùm cho. Thế nhưng anh phải đạp máy xem xe còn chạy được không. Tôi sẽ cho anh quá giang chứ Đà Lạt đường nhiều dốc, lại mưa to anh đi bộ sẽ rất mệt.

Người con trai đưa một phong bì có ghi địa chỉ người gửi ở góc trên. Vừa đọc xong, tôi reo lên:

- Đây là nhà bác Thu bán tạp hóa, có con gái lớn tên Hoài ngày xưa học cùng cấp ba với em. Anh quen bác Thu như thế nào?

- Đúng rồi ! Đó là dì ruột của tôi, nhưng rất lâu tôi không có lên đây nên thấy cảnh vật lạ lẫm. Bạn giúp mình nhé! Khi đến nhà dì, mình sẽ xem bạn có bị thương không?

 Hoa dã quỳ trong mưa

Tôi quen anh một cách vô tình như thế. Mở đầu không đủ lãng mạn nhưng sau đó là khoảng thời gian hai đứa khá thân thiết. Anh Tùng lên Đà Lạt làm khóa luận tốt nghiệp đại học nông lâm. Anh đến ở nhà dì để thuận tiện việc ăn ở. Và có lẽ quen tôi chính là thuận lợi thứ hai vì nhà tôi có một trang trại trồng hoa.

Ngoài giờ đưa anh đến trang trại để chụp ảnh, ghi chép, nghe ba tôi giảng giải về chuyên môn, tôi tình nguyện làm hướng dẫn viên du lịch cho Tùng. Một hôm ngồi cà phê, anh khéo léo hỏi tôi:

- Anh thấy Liên rất thông minh, năng động. Sao em không tiếp tục học đến đại học?

- Em học xong cấp ba thì nghỉ học vì lúc ấy ba em bệnh nặng. Gia đinh đông con nên em phải phụ giúp mẹ nuôi ba đứa em nữa. Hơn nữa, em mê việc làm vườn trồng hoa từ bé.

Tùng nghe tôi nói vậy, chàng bối rối như có lỗi khi khơi dậy một nỗi buồn trong tôi:

- Anh xin lỗi vì tò mò khiến em không vui.

- Không sao đâu, em chẳng buồn gì cả. Một người sẽ có nhiều con đường để vào đời, đúng không anh? Miễn được theo đuổi niềm đam mê của mình là hạnh phúc rồi!

Tôi quen Tùng vào những ngày mưa tháng mười cũng là thời gian hoa dã quỳ nở rộ trên vùng đất Đà Lạt. Tình cảm của chúng tôi như màu hoa giản dị mà nồng ấm vô cùng. Hai đứa tôi làm việc bên nhau tại vườn hoa, cùng ngồi tựa vai nhau thưởng thức hoàng hôn xuống trên lối mòn của rừng thông, nghe ngọt ngào đêm cao nguyên qua các món quà vặt đường phố. Một buổi tối bên mặt hồ lung linh, anh đặt lên môi tôi một nụ hôn thay lời tỏ tình. Tôi đón nhận bằng tất cả rung động đầu tiên của người con gái.

 Hoa dã quỳ trong mưa

- Em lo sợ tình yêu chúng ta đến quá nhanh sẽ dễ phai nhạt!

- Tình cảm phụ thuộc con tim chứ không phụ thuộc vào thời gian đâu em!

Công việc của Tùng cuối cùng đã xong, anh phải trở về Sài Gòn. Đêm chia tay, hai đứa chỉ im lặng nhìn những giọt mưa rơi bên hiên vắng. Chưa khi nào tôi biết cảm giác xa một người mình vừa yêu thương. Anh nắm tay tôi rất chặt, ôm tôi trong lòng thật sâu nhưng tôi vẫn mơ hồ một cảm giác mất mát, đầy lo sợ. Tùng hứa hẹn và an ủi tôi:

- Em phải tin vào tình cảm chân thành của anh. Dù có xa nhau nhưng chúng mình không bao giờ quên nhau. Anh hứa với em điều ấy!

Sau một năm gửi gắm nỗi nhớ nhung, chờ đợi qua điện thoại, máy tính, Tùng đột ngột biến mất như lúc anh xuất hiện trong đời tôi vậy!

Tôi trở lại làm một người con gái cô đơn. Lần đầu tiên yêu cũng là lần đầu tổn thương khiến tôi đau khổ. Tôi mất lòng tin và sống khép kín cho đến một ngày tôi gật đầu lên xe hoa lấy chồng theo sự lựa chọn của cha mẹ. Có một hành trang tôi âm thầm mang theo là hình ảnh của Tùng. Chính tôi không thể giải thích vì sao mình lại cứ nhớ người làm mình đau buồn, làm tim mình tan vỡ...

Chỉ còn một tuần nữa, hôn lễ của tôi sẽ diễn ra thì Tùng có mặt tại gia đình tôi. Anh bảo vì mẹ anh vừa mất, đó là khoảng thời gian khó khăn để có thể gượng dậy nên thời gian đó anh không liên lạc với tôi.

Tôi hạnh phúc khi được gặp lại người mình vẫn luôn hằng thương mến. Những kỷ niệm đẹp lại nhen nhóm bùng cháy trong tôi ngọn lửa tưởng đã tắt từ lâu. Thế nhưng mọi chuyện đã quá trễ khi tôi sắp làm vợ người ta.

Có lẽ tôi và anh có duyên nhưng không có phận nên mối tình của chúng tôi cũng như hoa dã quỳ dưới mưa chứ chẳng thể rực rỡ ngọt ngào...

© Hải Triều – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bài hát của ký ức

Bài hát của ký ức

Bài hát em nghe hôm nay là bài hát anh hay hát cho em nghe ngày xưa. Nhưng em hiểu bây giờ đó sẽ chỉ là bài hát của ký ức. Ký ức về một tình yêu đẹp nhưng chúng ta đã đánh mất trong đời.

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Chỉ khi trời sụp tối, không còn nhìn rõ mặt nhau mới chịu tản ra, ai về nhà đó. Mặt mũi tèm lem, mồ hôi ướt sũng, nhìn là biết thấm mệt cả rồi nhưng đứa nào cũng mặt cười rạng rỡ cùng với những cuộc hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Hy vọng mỗi chúng ta sẽ luôn có những mối quan hệ tốt đẹp. Và dù đang ở trong mối quan hệ nào cũng hãy cùng nhìn lại và đừng đánh mất kết nối với thế giới quanh mình.

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Hãy kiên định lên nhé cô gái tuổi 18. Bởi vì tớ tự hào về cậu. Tự hào về con đường cậu chọn cho tương lai của chúng ta, giàu có hay không, tớ để cậu thay đổi và chọn lựa, có thể nó hoàn toàn trái ngược với những ước mơ mà cậu của từng muốn. Nhưng quan trọng là phải hạnh phúc nhé.

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

Ký sinh trùng thu hút ngay từ cái tựa đề của nó. Bởi nhiều người nhầm tưởng đây là một bộ phim khoa học viễn tưởng, nói về cuộc sống của những động vật ký sinh nhỏ bé. Nhưng Bong Joong Ho đã đánh lừa tất cả, bộ phim là một phản ánh sâu sắc về sự phân hóa giàu – nghèo trong xã hội Hàn Quốc, là một vở bi kịch đen của xã hội hiện đại.

Mùa hạ không em

Mùa hạ không em

Em đi rồi hoa tím xác xơ rơi Anh thơ thẩn bên gốc cây già đó Thầm gọi tên một người thương xa nhớ Em không về nghe tháng bảy gọi tên.

Cái miệng hại cái răng

Cái miệng hại cái răng

Trong khi tôi đang cười như được mùa thế thì cậu ta lại sợ đến nỗi tay chân loạn xạ, vung vung vẩy vẩy thế nào lại quẳng cả cục sắt yoyo ấy vào miệng tôi, vào hàm răng tôi vừa kịp thay cái cuối cùng mới tuần trước.

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

back to top