Mùa anh đào tháng Tư
2021-04-01 01:30
Tác giả:
Namiko Nguyễn
blogradio.vn - Xách va ly trên tay anh quay mặt đi, tiếng cô òa khóc phía sau lưng, anh cũng bất giác khóc như một đứa trẻ, cảm giác chia lìa ùa về nhanh và mạnh đến khó tả, anh cố giấu nước mắt không cho cô thấy nhưng chẳng thể làm được.
***
Thấm thoát cũng ba năm anh sang nơi đất khách, Nhật Bản cuối xuân và mùa anh đào man mác. Hôm nay trên đường đi làm về bất chợt một hình bóng quen thuộc lẫn vào giữa đám đông.
Giống quá, không lẽ là em?
Anh vội đạp xe nhanh lên để bắt kịp cô bé phía trước, trong lòng bỗng rối bời lên thật nhiều câu hỏi. Không lẽ là em? em sang đây tìm mình hay sao, mà làm sao em lại qua đây được, hay là mình nhìn nhầm. Anh chợt dừng xe lại không đuổi theo nữa nhưng rồi đôi chân vô thức lại đạp xe tiến lên phía trước.
Két! Anh vượt quá và vội ngoái đầu nhìn lại, cô bé cũng giật mình với đôi mắt ngơ ngác:
Ôi, tôi xin lỗi đường chật quá, bạn là người Việt Nam ạ? - anh ngượng ngùng hỏi.
Dạ không sao ạ! - cô bé cũng nhẹ nhàng trả lời
Phù, hóa ra mình nhìn nhầm, mà sao trên đời này lại có người giống người thế nhỉ. Anh cười mỉm rồi lại lao xe đi. Trên đường đi về lòng anh lại lan man thật nhiều suy nghĩ… về cô.
.jpg)
Hơn 4 tháng ngày hai đứa nói lời chia tay. Cũng là khoảng thời gian mà cả hai đều im lặng, sự im lặng nhẹ nhàng nhưng thật đáng sợ.
Anh và cô quen nhau tính đến lúc nay cũng hơn hai năm, 2 đứa làm cùng công ty cho tới khi anh quyết định đi du học, chấp nhận yêu xa, điều không ai mong muốn nhưng cũng vì tương lai của cả hai đứa. Ngày anh quyết định làm hồ sơ và nói với cô, cô cũng chợt buồn nhưng rồi lại động viên và ủng hộ:
Anh yên tâm đi, em sẽ chờ!
Rồi ngày ấy cũng đến, sân bay Đà Nẵng chiều hôm ấy nhộn nhịp, người qua kẻ lại, tiếng phát thanh viên vồn vã thông báo từng chuyến bay. Cầm cuốn hộ chiếu trên tay, anh cố gắng bắt chuyện cười nói, cô cũng cười nhưng sâu trong mắt cô chất chứa một nỗi buồn thăm thẳm. Anh biết nhưng cố tỏ ra vui vẻ, không lẽ mình lại bịn rịn buồn trong cảnh chia ly như phim trường này. Nhưng rồi khoảnh khắc tiếng loa phát thanh vọng lên: “Quý khách đi chuyến bay VN312 khởi hành từ Hà Nội đi Osaka vui lòng lại quầy làm thủ tục”.
Xách va ly trên tay anh quay mặt đi, tiếng cô òa khóc phía sau lưng, anh cũng bất giác khóc như một đứa trẻ, cảm giác chia lìa ùa về nhanh và mạnh đến khó tả, anh cố giấu nước mắt không cho cô thấy nhưng chẳng thể làm được.
Anh quay lưng lại: anh đi rồi về, 2 năm nhanh thôi em ạ! Rồi hôn nhẹ lên trán cô.
Anh đi, em sẽ chờ!
Máy bay cất cánh cũng là lúc cả hai biết mình sẽ bắt đầu những tháng ngày yêu xa.
Anh tới Nhật Bản an toàn ngày hôm sau
Cuộc sống mới ở bên Nhật hoàn toàn khác xa với Việt Nam, từ phong tục tập quán đến bữa cơm hằng ngày, tất cả đều phải học từ đầu như đứa trẻ lần đầu được tới lớp. Rồi thời gian cũng cứ lặng lẽ trôi, ở đất nước công nghiệp CV là niềm tự hào của họ, anh cũng cố gắng thích nghi, cố gắng học và làm việc và không quên mang theo nỗi nhớ cô trong tim.
Ngoài công việc và học tập hằng ngày, bất cứ lúc nào có thời gian, có cái gì mới lạ anh đều lưu hoặc chụp hình lại, tối về hai đứa lại tâm sự kể cho nhau nghe. Tính ra cũng nhờ công nghệ hiện đại mà khoảng cách như được rút ngắn lại, cũng nhờ thế mà phần nào vơi bớt nỗi nhớ cho cả hai.
Thời gian thấm thoắt trôi, CV học tập của anh cũng dần ổn định, bên Việt Nam cô cũng được cấp trên trọng vọng, mọi chuyện diễn ra tốt đẹp theo dự định của hai đứa. anh hứa với cô tốt nghiệp về hai đứa sẽ làm đám cưới, vì năm 2020 thật đẹp, cô cũng cười.
.jpg)
Yêu xa nên anh thương cô lắm, mỗi tối đi làm về không còn ai đón đưa cô đi càfe, xem phim hay là lê la hàng quán nữa, nhưng anh tự hứa sau này về anh sẽ bù đắp tất cả, cho quãng thời gian không được bên nhau.
Thời gian cứ thế dần trôi, 6 tháng rồi một năm, những tin nhắn, cuộc gọi cứ thế thưa dần, khoảng cách hình như là một con dao vô hình nghiệt ngã, từng ngày khứa một chút vào sợi tơ hồng mà hai đứa đã dệt ra. Không còn những tin nhắn mỗi sáng hay cuộc gọi muộn lúc nửa đêm. Thay vào đó là những câu hỏi như ép buộc, ngượng ngùng, lặp đi lặp lại ngày qua ngày….
Phải chăng là do khoảng cách làm lòng người cũng dần xa theo, phải chăng là vì nghĩ cái gì của mình thì sẽ mãi là của mình, phải chăng là trao niềm tin tuyệt đối nên không hề ghen tuông, thứ gia vị làm tình yêu thêm đậm đà, phải chăng là vô tâm và phải chăng… Tất cả có thể chỉ là ngụy biện, nhưng cảm xúc dần mất, cái mà cả hai cũng tự cảm thấy, cố gượng ép mình vẫn là người yêu của nhau khi tình cảm đã phai dần theo năm tháng… điều mà anh không nghĩ và chưa bao giờ nghĩ nó lại xảy ra.
Một chiều muộn cuối năm, hai đứa cũng đã hơn hai tuần không liên lạc, không một tin nhắn, chẳng vì một lý do gì cả, không cãi vã cũng không ghen tuông. Anh viết một dòng tin nhắn thật dài vào Memo, ngần đi nghĩ lại thật nhiều rồi mới gửi cho cô. Anh nói hết nỗi lòng, cũng như tình cảm thật của mình cho cô: anh nghĩ mình nên dừng lại ở đây… Tin nhắn đã đọc, 5 phút, 10 phút, 2 tiếng sau không thấy hồi âm.
Anh đi ngủ và vẫn để wifi và chuông điện thoại, sáng ra giật mình vì tiếng chuông tin nhắn mới, hồi hộp là cảm giác đầu tiên, anh thức dậy nằm một lúc mở máy lên rồi lại tắt máy nhưng không dám mở ra xem.
Hôm qua mình đã làm gì vậy, sao bây giờ lại thấy hối hận vì đã gửi tin nhắn đó, hàng chục những mớ bòng bong bay quanh trong đầu anh: không biết cô ấy trả lời thế nào, hy vọng cô ấy níu kéo, mình sẽ xin lỗi và quay lại ngay hay là từ chối vì lòng tự trọng…
Rồi anh cũng mở tin nhắn ra xem, cô viết thật dài, anh vừa đọc trong lòng cũng thắt lại theo từng lời của cô: khoảng cách không gian và thời gian xa quá anh ạ, em cũng xin lỗi vì không nghĩ chuyện mình lại tới mức này, thôi thì ta cũng nên dừng lại và cho nhau một đường đi mới.

Nước mắt anh trào ra, sao vậy? Mày là người nói lời chia tay mà, sao lại khóc, mau xin lỗi cô ấy đi rằng đây chỉ là một trò đùa. Nhưng lòng tự trọng đã ngăn anh lại. Anh biết ở bên kia cô cũng đang khóc thật nhiều, anh xin lỗi và điều cuối cùng anh có thể làm được cho cái lòng tự trọng làm con tim anh dằn vặt đó là không trả lời tin nhắn nữa, để cuộc tình hai năm cứ thế bay vút theo sóng điện thoại, lạnh lùng và nhạt nhẽo.
1 tuần trôi qua không liên lạc, không sao cũng quen rồi, 2 tuần rồi một tháng… thời gian cứ thế lặng lẽ trôi
Cả ngày cuồng quay với công việc tối về anh lại ngóng chờ một tin nhắn và anh biết cách xa hơn 3 ngàn cây số bên kia cô cũng vậy. Rồi anh lại quay cuồng vào công việc và học tập để không còn thời gian để nghĩ về cô nữa.
Thời gian là con dao khứa hằn lên vết thương tình cảm của hai người nhưng nó cũng là liều thuốc xoa nhẹ đi nỗi đau, nỗi nhớ in hằn trong cả hai trái tim.
Thấm thoắt hai năm trôi qua, cuối cùng anh cũng đã tốt nghiệp.
Hôm nay chiều tháng 4 Osaka, lang thang trên con đường vương đầy hoa anh đào trong gió, mùa đông bên này đã dần qua nhưng vẫn thật lạnh lẽo, lạnh ngoài da thịt và cả ở trong trái tim đang lên vết da non.
Ngồi lại ở góc công viên và ngắm từng cánh hoa rơi, anh đào bên này thật đẹp, đẹp như nụ cười em còn vương lại trong nỗi nhớ của anh, mở bài nhạc “Chỉ còn những mùa nhớ” và nghĩ về em. Nỗi nhớ em đột nhiên lại cồn cào ùa về, nhưng có lẽ hãy cứ để nó ngủ yên và đẹp đẽ như những cánh hoa cuối mùa này. Ở nơi phương xa đó, mong em sẽ sớm tìm được một tình yêu mới đi tiếp cùng em vào những ngày Thanh Xuân đẹp nhất. Anh vẫn sẽ để em vào trong một góc nhỏ trái tim, nhẹ nhàng và lấp lánh. Để những lúc buồn có thể lấy ra, ngắm nghía và hoài niệm về khoảng thanh xuân, buồn nhưng thật đẹp, cùng em.
© ルー Jp - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Xa nhau rồi liệu ai còn thương nhớ | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.







