Một trái tim mạnh mẽ với sự trưởng thành
2022-03-13 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Như một bộ nhớ cần xóa bớt những thứ không còn phù hợp để lưu trữ những thứ mới. Trong đó, có những thứ được giữ lại, được cất riêng, rất kín và rất kĩ. Thực ra mất mát những mối quan hệ cũ, những gắn bó thân thiết. Ai cũng buồn, cũng nuối tiếc nhưng rồi sẽ được bù đắp bằng những mối quan hệ mới hơn, những người bạn mới hơn.
***
Một ngày khi con mở mắt ra, mọi thứ xung quanh con vẫn vậy. Vẫn tươi xanh và ngập tràn sức sống. Nắng thì vẫn chói chang, mọi vật thì vẫn vươn mình. Chỉ có lòng con nặng trĩu, trầm lặng và buồn bã. Con chẳng muốn nghĩ đến ngày đó đâu nhưng lại lo sợ một ngày phải đón nhận những âm thanh buồn ấy. Trái tim của con tự dưng nhói đau. Một khoảng trống trong lòng và tự dưng khóe mắt cứ cay và nước mắt lăn từ từ. Con có cô đơn trong lòng, về những cảm xúc con có về một người khác giới. Niềm vui hay nỗi buồn trong lúc đó chẳng thể nào che đi nổi những mất mát thân quen.
Sợ không? Sợ chứ, rất sợ là đằng khác. Sợ nhất là tràn ngập trong những đau khổ và giằng xé khi chưa hoàn thành những điều mình dang dở mà họ đã vĩnh viễn rời đi. Khóc lúc ấy thật muộn màng.
Đến một độ tuổi nhất định, có những nỗi sợ vô hình luôn thường trực trong lòng mỗi người về một điều gì đó là tự nhiên nhưng chẳng ai muốn. Vô thường. Vào cái ngày đó, tự dưng những nỗi cô đơn chẳng thể nào khỏa lấp đi được những mất mát ấy. Có buồn đau, giằng xé và cả nước mắt bộn bề. Có phải đó là trưởng thành? Nghĩa là phải rời tập xa những thứ thân quen? Học chấp nhận những mất mát và phải tự mình đứng vững trước cuộc đời phải không?
Gói gọn trong hai từ “mất mát”, chẳng có từ ngữ nào có thể che đi cái khắc nghiệt của tạo hóa cả. Chỉ có mạnh mẽ để đứng lên, để vượt qua và tập dần thói quen chẳng còn họ ở bên nữa. Con dù có lớn, có mang tiếng là trưởng thành hơn nhưng để mà mãi rời xa một người quen thuộc, làm sao con có thể làm ngay được.
Những tình cảm đặc biệt, nay cũng trở thành những ký ức đặc biệt
Một ngày thức dậy, anh thấy đôi mắt mình bỗng cay cay, trái tim mình trống rỗng. Rồi nhớ lại rằng mình vừa mất đi một tình yêu vào ngày hôm qua. Một người anh rất yêu, nhưng đã rời xa mình mất rồi. Anh sẽ thật buồn, thật thật buồn. Rồi là cả tá những dằn vặt bản thân anh về người con gái ấy. Về những kỉ niệm và những hành động của cả hai. Và, anh lại ngồi lặng lẽ suy nghĩ về bản thân mình rằng tại sao lại để em đi? Tại sao lại để em buông đôi bàn tay của anh như vậy? Tại sao và tại sao.
Những suy nghĩ cứ quẩn quanh lấy anh, chẳng thể nào buông rời. Anh cứ buồn, cứ tự trách mình rồi lại trách người ta nhưng cũng chỉ là tự vấn trong lòng mình. Còn hiện thực chẳng thể nào thay đổi được.
Mọi cảm xúc lúc này như sụp đổ hoàn toàn. Anh chán trường, tự dày vò bản thân mình trong những cảm xúc và trong những kỷ niệm. Thế nhưng, khi anh thực sự bình tâm trở lại, suy nghĩ chu đáo hơn. Hóa ra lỗi là ở anh. Để rồi anh mỉm cười khi được thấy em hạnh phúc bên một người xứng đáng, không phải anh. Chỉ mong em được hạnh phúc, vậy là được đúng không?
Thì ra, em vẫn luôn ở đó, vẫn luôn muốn anh tốt hơn. Nhưng anh lại chẳng thể nghe em, vì trong lòng anh nhiều suy tư, nhiều ước mơ hay hoài bão mà lỡ bỏ lại em. Cái tuổi tập trưởng thành, mọi thứ chưa có gì gọi là chắc chắn. Bấp bênh và nhiều giông bão, anh lại để em cô đơn trong chính mối quan hệ mà chúng ta đã gìn giữ bấy lâu.
Không hiểu nhau, hay cãi cọ về một chuyện chẳng quá to tát. Rồi dần dần làm cả hai đứa xa cách hơn. Những áp lực công việc của cả hai đứa, những buổi tan làm muộn khiến anh chẳng còn đưa em đi chơi được nhiều hơn. Hoặc là hay cáu gắt với nhau hơn.
Em cũng cần được hạnh phúc mà. Anh thì vẫn ngỡ như thói quen là em sẽ vẫn luôn ở đó. Cho đến khi em bước đi, anh mới thật sự thấy mất mát. Thực sự bất ngờ nhưng lỗi là ở anh. Xin lỗi em, anh sai rồi. Những mất mát này cho anh biết anh phải cố gắng hơn nữa, nhiều hơn nữa.
Cảm ơn em sau tất cả. Đã từng đứng cạnh anh, cùng anh đi một quãng đường dù có ngắn hay dài. Cũng đã từng là ký ức và trải nghiệm cùng nhau. Có lẽ anh từng gục ngã cho sự mất mát này. Thế nhưng đến cuối cùng, sẽ đổi lấy được những cố gắng và hạnh phúc cho hai ta cũng đáng đúng không em?
Sau cùng anh cũng nhận ra được, khi đã yêu ai đó một cách đủ “lớn”. Nghĩa là sẽ mỉm cười khi người đó ra đi, khi bàn tay anh chẳng đủ sức mang lại hạnh phúc cho em nữa thì anh sẽ buông. Chúc cho em hạnh phúc bên người chứ không phải là sẽ ích kỷ giữ chặt em lại để cả hai cùng đau... À, thì ra trưởng thành cũng không tệ lắm nhỉ? Có mất mát nhưng đổi bằng sự trân trọng, đổi bằng cảm xúc và những trải nghiệm. Vậy cũng tốt mà.
Những người bạn mà chúng ta đã từng có, sau đó trưởng thành đến và chẳng còn nữa.
Đến một ngày tớ cảm thấy bế tắc, định bụng nhấc máy gọi cho cậu. Mời cậu một cốc cà phê, một cốc trà đá. Nói với nhau dăm ba câu chuyện như cái cách mà trước kia chúng mình vẫn hay làm với nhau. Chợt nhìn lại, cuộc gọi cuối cùng của tớ cho cậu cũng như cuộc gọi cậu gọi cho tớ đã là một quãng thời gian quá, quá lâu rồi.
Tự dưng thấy mở lời ra thật là khó khăn, mặc dù trước kia, chỉ cẩn có chuyện gì cũng sẽ có mặt. Hoặc nếu không, cũng sẽ là người chia sẻ đầu tiên. Nhưng không biết từ bao lâu mà dần trở nên xa lạ hơn.
Trưởng thành hơn, bạn bè cũng ít dần đi. Những mối quan hệ cũ dần dần mất hết. Những người bạn lúc trước chơi thân giờ đây cũng chẳng còn thân được nữa. Có người cũng chẳng còn liên lạc với nhau. Dù cho trước kia đã từng rất thân thiết. Đương nhiên, cũng sẽ có người này, người kia và không phải ai cũng sẽ như vậy.
Trưởng thành ập đến, mọi người dần bị guồng quay của cuộc sống làm thay đổi. Ai cũng phải có cuộc sống riêng, có những hướng đi riêng. Chẳng còn ai đứng mãi ở một chỗ nữa cả. Bản thân đôi lúc nhìn lại, thực ra mình cũng phải thay đổi cho phù hợp lại với cuộc sống. Nhưng cũng phải cảm ơn trưởng thành đã đem tới cho ta những mối quan hệ mới và cả những người bạn mới nữa.
Được và mất, luôn song hành cùng nhau trên thế giới này. Thế mới có những bước trưởng thành hơn và có những lúc được trầm tĩnh suy nghĩ lại mọi việc. Chẳng ai là quên hết được tất cả quá khứ, chỉ là theo quy luật của thời gian. Lưu giữ những thứ cần lưu giữ, còn lại sẽ bị “đào thải” cùng thời gian.
Như một bộ nhớ cần xóa bớt những thứ không còn phù hợp để lưu trữ những thứ mới. Trong đó, có những thứ được giữ lại, được cất riêng, rất kín và rất kĩ. Thực ra mất mát những mối quan hệ cũ, những gắn bó thân thiết. Ai cũng buồn, cũng nuối tiếc nhưng rồi sẽ được bù đắp bằng những mối quan hệ mới hơn, những người bạn mới hơn.
Trưởng thành, giai đoạn mà chẳng ai có thể tránh khỏi trong cuộc đời. Có người sẽ dữ dội, có người sẽ bình yên mà trải qua. Thế nhưng, những mất mát thì chẳng thể nào không gặp. Những gì kể ra ở trên, chỉ là một phần rất nhỏ trong những mất mát của mỗi người có thể gặp phải. Kể ra như vậy chỉ muốn nói rằng "Đừng quan trọng là có gục ngã hay có khóc bao nhiêu lần, vì đó là những cảm xúc thật nhất của trái tim cảm nhận được. Sau khi gục ngã, đau khổ hay khóc hết nước mắt. Hãy đứng dậy thật mạnh mẽ nhé. Mất mát là động lực chứ không nên để nó trở thành những rào cản, cản bước đến những bình yên, những thành công. Cố lên nhé, rồi mọi chuyện sẽ qua, thay bằng những điều tốt đẹp mà thôi".
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Tiếp nối của hạnh phúc
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.
"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa
Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.
5 câu nói "hack não" của người thông minh
Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 4)
Hắn đưa mắt nhìn quanh, như lúc này mới nhận ra mình đã quá vội. Có lẽ vừa nghe thím Năm nói chuyện cưới hỏi, hắn liền hấp tấp tìm đến mà chưa kịp nghĩ kỹ.





