Một mối quan hệ lưng chừng sẽ đi về đâu
2020-03-07 01:50
Tác giả:
Meo
blogradio.vn - Chúng tôi có tất cả để trở thành người yêu, chỉ thiếu điều quan trọng nhất, đó là danh nghĩa và có lẽ cảm xúc chưa đủ. Nhiều lúc tôi tự hỏi rốt cuộc chúng tôi có đúng hay không khi cứ đối xử với nhau như này, nhiều lúc tôi nghĩ tại sao chúng tôi không tiến thêm một bước.
***
Tôi đã từng nghe một câu nói: “Trong mối quan hệ lưng chừng của hai người, tiến một bước sẽ là hạnh phúc không trọn vẹn nhưng lùi một bước sẽ là tổn thương mãi mãi". Đúng vậy, khi chấp nhận một mối quan hệ không tên là bạn phải rất dũng cảm, phải chấp nhận đương đầu với vô số tổn thương nhưng bản thân lại chẳng thể lên tiếng. Trong mối quan hệ ấy, chắc chắn có đến cả nghìn lần, một trong hai bạn đều muốn tiến hoặc lùi một bước để xác định rõ quan hệ giữa hai ta là gì nhưng cũng vì chữ “sợ” rồi cả hai lại tiếp tục lún sâu hơn vào quan hệ lưng chưng này. Tôi biết ai khi chấp nhận một mối quan hệ lưng chừng cũng là những kẻ liều mạng bởi vì biết không có kết quả vẫn cố gắng đến cùng.
Một mối quan hệ lưng chừng là một mối quan hệ chẳng thể gọi tên, là một mối quan hệ mập mờ như chính cảm xúc của hai bạn vậy, là bạn thì thừa nhưng là người yêu thì lại thiếu. Cậu ấy là người bạn thân khác giới của tôi, chúng tôi học chung với nhau bảy năm. Chơi với nhau đến giờ cũng được 10 năm, chúng tôi thật sự rất rất thân và rất hiểu nhau. Bố mẹ cả hai nhà đều biết tình bạn của chúng tôi, tôi còn gọi bố mẹ nó là bố mẹ luôn và nhà nó thì luôn vun vén cho bọn tôi nhưng tôi thì chỉ cười đùa rồi gạt đi chứ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện hai đứa sẽ thành đôi. Nhưng từ lúc bước sang năm hai thì mối quan hệ giữa chúng tôi hình như đã nảy sinh chút gì đó rồi. Vì chúng tôi có vẻ dành cho nhau khá nhiều sự thân thiết và suốt ngày nó đón đưa tôi nên những người ngoài thì không nói làm gì nhưng ngay cả đám bạn trong nhóm thân cũng hỏi chúng tôi yêu nhau à?

Mặc dù nhà tôi và nó ngược đường. Có một lần đi chơi tối với nhóm bạn cấp 3, vì tiện đường nên một cậu bạn khác nói sẽ đưa tôi về, nhưng dù tôi và cậu bạn kia nói cách gì đi chăng nữa thì nó vẫn nhất định phải là người đưa tôi về. Nó luôn như vậy. Nó từng nói với một người bạn về mối quan hệ của chúng tôi là hơn cả tình yêu. Tôi thật sự cũng không hiểu hơn tình yêu là như thế nào đối với nó. Cả tôi và nó đều là người suy nghĩ rất nhiều và càng im lặng thì chúng tôi càng hiểu đối phương đang nghĩ gì. Có lẽ chính vì quá hiểu và giống nhau nên chúng tôi mới đẩy mối quan hệ của cả hai đến bước đường này. Là một mối quan hệ mập mờ chẳng thể định nghĩa.
Chúng tôi đã từng dõng dạc khẳng định mới đám bạn là có tồn tại mối quan hệ bạn thân khác giới nhưng giờ chúng tôi không chắc chắn về điều này. Trước đây khi học cấp 2 nó đã từng tỏ tình với tôi và chính vì vài lí do ngớ ngẩn mà tôi cho nó ăn “quả bơ” suốt nửa học kì. Nhưng tôi cũng chẳng để tâm nhiều về lúc ấy vì chỉ là tuổi học trò ngây ngô không biết đâu là tình bạn đâu là sự cảm nắng thôi mà. Tôi thì là đứa nghiêm túc hơn, còn nó thì suốt ngày kiếm trò trêu ghẹo và nói những chuyện nhảm nhí chẳng bao giờ có thể xảy ra. Tôi là sinh viên Sư phạm nên suốt ngày tôi trêu đám bạn là hãy yên tâm mà sau này gửi con cho tôi dạy dỗ. Một lần nói chuyện điện thoại, tôi kể cho nó nghe về công việc sau này, về những điều tôi sẽ dạy dỗ học sinh, về việc tôi sẽ cố gắng trở thành một người giáo viên tốt thì nó đã nói tếu táo rằng: “Sau này, dạy con tao nhé, à con chúng mình. Được không?” Tôi đã im lặng, sau đó nhớ lại bản tính trêu đùa của nó mà gạt đi bằng những câu chuyện khác. Đó cũng không phải lần đầu nó khơi ra những câu nói về việc hai tôi sẽ trở thành một đôi chỉ là nhiều lúc tôi chẳng biết đâu là khi nó nói đùa, đâu là khi nó nói thật.
Chúng tôi dành cho nhau mọi hành động như thể của hai người yêu nhau, ngày nào chúng tôi cũng call video, nhắn tin. Nó cũng hay đánh đàn và hát cho tôi nghe nữa, chúng tôi cùng nhau xem phim, cùng nhau chờ đợi mòn mỏi từng tập phim mới ra. Nó còn có thói quen làm gì cũng sẽ nhắn tin báo cho tôi biết, đi đâu về cũng sẽ nhắn lại cho tôi. Nó cứ lặp lại những việc ấy liên tục khiến tôi đã coi những tin nhắn hay những cuộc gọi như một thói quen, mà thói quen thì khó bỏ, đúng thật là bây giờ tôi cũng chỉ chờ tin nhắn, cuộc gọi của nó thì mới yên tâm.

Chúng tôi có tất cả để trở thành người yêu, chỉ thiếu điều quan trọng nhất, đó là danh nghĩa và có lẽ cảm xúc chưa đủ. Nhiều lúc tôi tự hỏi rốt cuộc chúng tôi có đúng hay không khi cứ đối xử với nhau như này, nhiều lúc tôi nghĩ tại sao chúng tôi không tiến thêm một bước. Nhưng thật sự là chúng tôi quá giống nhau, nam châm cùng dấu thì đẩy nhau, vả lại chúng tôi thật sự không muốn mất tình bạn này. Tôi và nó sẽ chẳng thể tìm đâu ra mối quan hệ thứ hai như thế này. Đúng, có thể là do hai tôi quá hèn nhát chẳng dám làm rõ mối quan hệ này. Nhưng… nếu làm rõ thì chúng tôi được gì, chẳng phải sẽ mất nhau hay sao? Tôi chắc rằng những người chấp nhận một mối quan hệ mập mờ như tôi đều không thích sự ràng buộc, thích thì ở bên cạnh nhau, cùng nhau trò chuyện, cùng nhau đi xem phim, cùng nhau tâm sự mọi vui buồn trong cuộc sống. Một mối quan hệ chỉ dừng lại ở thích chứ không yêu, một mối quan hệ mập mờ nhưng lại lâu dài chứ không phải rõ ràng nhưng lại chỉ một thời gian và khiến cả hai cùng mệt mỏi. Một mối quan hệ lưng chừng là không phân định rõ ràng là tình bạn hay tình nhân nhưng lại đủ để cho nhau cảm giác thoải mái. Dù biết chấp nhận sự mập mờ là chấp nhận tổn thương, chấp nhận không có quyền đòi hỏi và càng chấp nhận với danh xưng là bạn nhưng hành động và cảm xúc thì lại hơn là bạn.
Tôi biết rằng cũng sẽ đến một ngày chúng tôi phải chấp dứt sự mập mờ ấy, có thể là sự xuất hiện của người mới làm cho tình cảm của một trong hai chúng tôi thay đổi. Nhưng thà người mới xuất hiện để chấm dứt còn đỡ đau hơn việc một trong hai chúng tôi phải tự mình làm rõ ràng mọi chuyện. Nếu như có ai đó nói bạn ngu ngốc khi lao đầu vào mối quan hệ không tên thì cũng đừng vì thế mà suy nghĩ, ngay từ đầu để bước vào mối quan hệ này thì có lẽ bạn đã xác định sẵn sẽ nghe những lời nói không hay, cũng như biết trước kết quả sẽ ra sao nhưng bạn vẫn chọn cách bước vào thì thật sự bạn không ngu ngốc mà bạn rất dũng cảm đấy. Dù là tổn thương rất nhiều nhưng tôi tin những gì bạn nhận lại được ở trong mối quan hệ lưng chừng này cũng đáng mà nhỉ? Đến bây giờ, nếu cho tôi chọn lại thì tôi vẫn sẽ chọn mối quan hệ mập mờ ấy và để khuyên thì tôi cũng khuyên các bạn, ở tuổi trẻ hãy thử một lần với mối quan hệ mập mờ, nó hay hơn các bạn tưởng đấy, sẽ có những cảm xúc mà những mối quan hệ bạn bè đơn thuần hay tình yêu đôi lứa chẳng bao giờ đem lại cho bạn đâu! Tôi thật lòng không hối hận với mối quan hệ mình đã chọn!
Dù mùa đông lạnh lẽo cũng sẽ đến nhưng tôi tin những gì ấm áp bạn nhận được từ mùa xuân cũng đủ để khiến tâm hồn bạn nở hoa. Mối quan hệ bạn chọn cũng vậy, dù đến cuối cùng bạn nhận lại là sự đau thương thì cũng hãy nhớ rằng trước đó bạn đã nhận được rất nhiều sự yêu thương và tôi chắc chắn rằng đó xuất phát từ sự chân thành và cảm xúc của hai bạn!
© Phạm Thị Phương Anh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Khó hơn cả việc yêu anh chính là quên anh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.







