Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mối tình đầu chưa kịp ngỏ lời

2020-01-12 01:30

Tác giả: Chu Ngữ Phong


blogradio.vn - Đó là một vết thương không thể lành lặn lại được nữa. Tôi đã cố gắng quên, nhưng chỉ là không thể. Không có cách nào khiến tôi quên đi, càng cố quên lại càng nhớ rõ, càng muốn buông bỏ lại càng không thể buông tay.

***

Các bạn nghĩ sao về một mối tình quen qua mạng? Có người sẽ nghĩ mối tình ấy không có thật. Có người lại tin rằng nó là thật nhưng cũng sẽ chẳng bền lâu. Đó là điều mà các bạn nghĩ đúng không? Tôi, cũng đã từng có một mối tình qua mạng.

Năm ấy, là khi tôi mới mười lăm tuổi, độ tuổi mà có những suy nghĩ ngốc nghếch, điên cuồng, tôi quen anh qua một nhóm trò chuyện qua mạng. Người con trai ấy hơn tôi ba tuổi, suy nghĩ cũng chín chắn hơn tôi rất rất nhiều. Chính những cuộc nói chuyện chẳng theo một chủ đề nhất định gì đã đưa tôi và anh lại gần nhau, dần dần trở nên thân thiết.

Thời gian trôi đi, tôi nhận ra, tôi thích anh rồi. Tình cảm của một cô nhóc mới chỉ có mười lăm tuổi, cứ như vậy mà xuất hiện, cứ như vậy mà ngày càng lớn dần. Thế nhưng suy nghĩ của một đứa trẻ mười lăm tuổi luôn thích ăn thua hơn thiệt tôi lại không dám ngỏ lời trước. Tôi sợ! Sợ là anh không thích tôi, sợ là anh không muốn cùng một đứa bé bắt đầu một cuộc tình qua mạng. Nhưng, hơn hết, tôi sợ rằng bản thân sẽ mất đi cái mà người ta gọi là “giá”. Lúc đó, tôi đã tồn tại một suy nghĩ mà bây giờ nghĩ lại, không hiểu sao tôi lại có suy nghĩ đó. Tôi đã nghĩ rằng, con gái tỏ tình trước là mất “giá”, chuyện tỏ tình, phải là của con trai.

Buồn cười đúng không? Tôi của tuổi mười lăm cứ chìm trong dòng suy nghĩ, anh ấy liệu có thích tôi không? Anh ấy có phải cũng thích tôi nhiều như tôi thích anh ấy?

Tôi đã hỏi anh ấy rất nhiều câu hỏi. Tất cả, chỉ để tìm cho mình một chút tin tưởng rằng anh ấy cũng thích tôi. Những câu hỏi ngốc nghếch: “Anh đối với em là em gái sao?”, “Anh thấy em như thế nào?”, “Em đối với anh là gì?”. Đến bây giờ nghĩ lại, tôi tự thấy, bản thân thật ngu ngốc quá!

Chúng tôi nói chuyện được một thời gian thì anh không còn thường xuyên online nữa. Anh nói anh bận, anh nói không có thời gian. Tôi biết, anh rất bận, dù sao, anh cũng đã là sinh viên rồi. Khoảng cách địa lý khiến tôi không thể làm gì hơn ngoài nhắn đi nhắn lại những câu nói đó, đều đặn từng ngày.

Một hôm, tôi nhận được một tin nhắn của anh. Lúc đó đã là hơn mười giờ tối, anh nhắn cho tôi một tin sau chuỗi ngày dài không online của anh. Và đó là lần đầu tiên, tôi được nghe giọng anh. Anh gửi cho tôi một tin nhắn thoại, nội dung ngắn gọn vỏn vẹn hai chữ: “Ngủ ngoan”. Tôi cười thầm một mình, cảm giác sung sướng khi lần đầu tiên được nghe giọng anh nói. Hoá ra, giọng anh lại ấm áp, lại ngọt ngào tới thế. “Anh ngủ ngon”, tôi gửi lại một tin nhắn thoại rồi cứ nghe đi nghe lại giọng anh cho tới khi ngủ thiếp đi mất.

Sau hôm ấy, anh lại bận, lại tiếp tục offline dài hạn. Lướt nhìn những cuộc nói chuyện giữa hai người, tôi hạ quyết tâm, nhất định phải tỏ tình với anh. Nhất định! Nhất định!

Chỉ tiếc rằng ông trời dường như trêu đùa tôi. Ngay khi tôi hạ quyết tâm, anh biến mất khỏi cuộc sống của tôi. Anh khoá tài khoản Facebook. Tôi cố gắng tìm anh, cố gắng hỏi những người biết đến anh, nhưng đáp lại tôi chỉ là những câu nói: “Không biết”, “Đã lâu không nói chuyện”. Tuyệt vọng! Lần đầu tiên tôi cảm thấy bản thân tuyệt vọng như khi ấy.

Mối tình đầu chưa kịp ngỏ lời

Mối tình năm mười lăm tuổi, cũng là mối tình đầu của tôi. Không có một lời tỏ tình chỉ vì tôi không đủ can đảm, chỉ vì tôi quá tự cao vì cái “giá” của bản thân.

Ba năm rồi, tôi vẫn không quên được khoảng thời gian ấy. Đó là một vết thương không thể lành lặn lại được nữa. Tôi đã cố gắng quên, nhưng chỉ là không thể. Không có cách nào khiến tôi quên đi, càng cố quên lại càng nhớ rõ, càng muốn buông bỏ lại càng không thể buông tay.

Các cô gái ạ, xin đừng như tôi. Nếu các bạn thích một người, đừng ngần ngại cho người ấy biết. Có thể người ấy không thích bạn, nhưng ít nhất, bạn đã bày tỏ nỗi lòng mình. Đừng để khi mọi chuyện đã qua đi mới hối hận, con gái nhé!

© Chu Ngữ Phong – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Điều day dứt của "Mắt biếc"

Chu Ngữ Phong

Là con gái, cầm lên được thì hạ xuống được

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Hỏi cả bản thân em, sau này không có anh thì em phải chống đỡ thế nào đây. Em đã quen ngày nào cũng nhắn tin với anh, có chuyện gì cũng kể với anh, nhìn thấy gì cũng nghĩ tới anh, thấy quán ăn nào cũng ghi lại để sau này đi với anh… Nhưng làm gì có sau này nữa.

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó ta bên nhau xa lạ Không đi chung chuyến ga nhỏ cuối ngày Không nhìn em đôi mắt biết lung lay Đâu cay đắng mảnh hồn anh tuyệt vọng

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Anh đang chăm chú nghe thì bất chợt lại nhìn trúng đôi mắt cô, lại vô tình bị nó thu hút. Không biết cô có phát hiện ra bản thân mình có đôi mắt rất đẹp hay không, long lanh như chứa đựng ánh sáng của thế giới xung quanh.

back to top