Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình nắm tay nhau lần nữa

2021-09-18 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Câu hỏi đó cứ làm anh nhức buốt, mình vẫn thương nhau mà, mình vẫn thương nhau nhiều lắm, sao cứ phải cách xa như vầy, em ở một nơi, một mình ngày này qua ngày khác, anh ở một nơi, cũng một mình mà cứ hy vọng mình được quay về cùng nhau

***

Chị chia tay chồng khi hai người đã có hai mặt con, một trai và một gái. Họ vẫn yêu nhau, và chẳng có người thứ ba nào xen vào gia đình họ, chị quyết định chia tay anh vì sự bất đồng quan điểm trong cuộc sống ngày một lớn dần, và đã đến lúc muốn nổ tung, vượt quá sức chịu đựng của chị

Chị và hai con ở lại ngôi nhà đó, anh ra đi một mình

Buổi tối đầu tiên không có anh ở nhà, sau khi các con đã yên giấc, chị ngồi lặng lẽ ôm gối mặc cho nước mắt rơi xuống, dù đã rất khó khăn để đi đến quyết định đó, đã bao nhiêu lần cả anh và chị đều ngồi lại bên nhau, phân tích mọi điều trước sau, nhưng cuối cùng, họ vẫn chẳng có tiếng nói chung, giống như anh thích mưa mà chị thích nắng, anh thích nghiêm khắc roi vọt trong dạy dỗ con thì chị lại thích từ tốn êm dịu, anh thích xởi lởi rộng rãi với những người thân về tài chính, chị lại muốn tiết kiệm mọi khoản để lo cho con cái về sau

Anh vẫn ở trong cùng thành phố, trong căn nhà chung cư mà trước đây anh chị cho thuê. Anh làm việc trong một công ty truyền tải điện. Còn chị thì rất giỏi trong buôn bán, nhưng chị không ngồi một chỗ, mỗi ngày chị nhận trứng về rồi đi giao lại cho khắp các nơi trong thành phố, từ các khu chợ đến các tiệm tạp hóa. Nhìn chị cứ như con thoi trên khắp các ngả đường, chị lại có khiếu ăn nói và luôn uy tín trong việc đảm bảo chất lượng trứng, giá cả lại hợp lý nên mọi người tin tưởng cứ giới thiệu chuyền nhau, vậy là mạng lưới khách hàng của chị ngày một nhiều hơn

Có lần tôi gặp chị đang đi giao trứng, nhìn khối lượng trứng chị chở sau xe mà tôi muốn ngộp và cứ lo lắng lỡ bị rơi xuống đường là coi như xong, cả vốn lẫn lãi của ngày hôm đó sẽ bay theo gió. Tôi đã hỏi chị mấy lần

- Em phục chị quá, chị chở hàng rất siêu, có khi nào bị ngã không chị?

Và lần nào chị cũng cười, trả lời luôn giống nhau

- Không em, chị có cách mà, vả lại nhìn vậy chứ trứng được buộc chặt lắm, chị quen rồi

Chị là vậy đó, miệng bằng tay mà tay bằng miệng, lúc nào cũng nhanh nhẹn, xốc vát, tưởng đâu chị chẳng bao giờ biết mệt biết đau ốm là gì

Nhưng từ ngày họ chia tay, chị ít nói cười hơn trước, và chị dành nhiều thời gian hơn cho các con của anh chị

Những người quen biết anh chị vẫn cảm ơn buổi trưa hôm đó, buổi trưa mà anh bị tai nạn trên đường đi làm về nhà

Chị đang ngồi ăn trưa cùng một bạn hàng quen trong chợ, vì buổi trưa các con của anh chị đều ăn trưa tại trường nên chị ít khi về nhà, chị hay ăn cùng các bạn hàng quen của mình, lúc ở tiệm của họ, lúc ở chợ

Anh được một người đi đường đưa vào bệnh viện cấp cứu, họ lấy điện thoại anh gọi cho chị.

Chị tái xanh mặt mày chạy vào

Bác sĩ nói anh bị chấn động mạnh phần xương bả vai và nguyên một cánh tay bên trái bị bóc hết phần da do bị cọ xát quá mạnh trên mặt đường. Vậy là rất may mắn rồi. Anh được bó bột ngay sao đó và được chăm sóc vết thương ở cánh tay

Anh không ngủ được mấy đêm liền do khó chịu và đau nhức trong cử động. Chị là người sát bên chăm sóc và động viên anh. Buổi sáng lo cho anh ăn uống và thuốc men đúng theo chỉ dẫn của bác sĩ là chị lại chạy hàng, công việc không thể dừng được vì nếu dừng sẽ bị mất bạn hàng hết, còn hai con đã có em gái chị trông coi giúp nên chị yên tâm. Buổi trưa chị lại vào với anh, mà suốt những ngày anh nhập viện chị tranh thủ bỏ hàng vào sáng thôi, chiều tối chị dành hết cho anh

Anh xuất viện, chị đón anh về lại nhà anh chị để tiện chăm sóc. Khỏi phải nói các con anh chị reo mừng phấn khởi như nào khi thấy ba về lại như xưa

Một buổi tối, lúc đó anh rất khỏe rồi, chuẩn bị đi làm lại, chị đang loay hoay tính toán sổ sách thì anh đến sát bên chị

- Mình cưới nhau lần nữa được không em?

Chị làm rơi quyển sổ trên tay, nhìn anh vừa như ngỡ ngàng vừa như tủi hờn. Chị không nói được lời nào, còn anh siết chặt chị trong cánh tay

- Mình ráng dung hòa mọi chuyện nha em, anh không muốn nhìn các con phải buồn, anh sẽ cố gắng làm vui lòng vợ, mình vẫn thương nhau nhiều lắm, em biết rõ điều đó mà

Chị nói với anh trong nước mắt

- Em không đồng ý

Anh giật mình, nhìn sát vào chị

- Em đừng đùa trong lúc này, với một chuyện quan trọng như vậy

- Em không đồng ý cưới như anh nói, em chỉ muốn được nắm chặt tay anh

Không ngờ hai đứa con đứng lấp ló phía trong đang nghe lén ba mẹ nói chuyện, chúng vỗ tay rồi cười to lên

- Hoan hô ba mẹ, cả ba và mẹ đều được điểm mười

Anh quay nhìn các con mà chỉ muốn hét to lên

“Tôi là người hạnh phúc nhất trong cuộc đời này”

Còn chị, chị đã hiểu vì sao những ngày ở trong bệnh viện cùng anh, lúc đó tâm trí chị chỉ chăm chăm vào việc làm sao cho anh mau khỏe lại, thì mọi người vào thăm lại có vẻ rất vui mừng, một người bạn của anh cứ vuốt nhẹ vào phần bó bột trên vai anh và nói

- Cảm ơn em nhé, em là nhịp cầu nối những bờ vui đang tiến gần về nhau

Một tuần sau buổi tối hạnh phúc đó, anh đi làm lại, chị vẫn chạy ngược xuôi lo buôn bán như cũ, các con vẫn đến lớp chăm ngoan

Buổi tối ăn cơm xong anh dành rữa chén, anh nói ngày nào chị cũng quá vất vả rồi, anh muốn mở một tiệm nhỏ tại nhà cho chị để chị đỡ lao ra ngoài mưa ngoài nắng, nhưng chị lắc đầu, chị nói chị thích vậy, khi nào chị cảm thấy mệt thật sự chị sẽ tự dừng lại và làm theo ý anh muốn

Các con ngồi vào bàn học, anh để chị yên tĩnh với những cuộc điện thoại gọi hàng và sổ sách của riêng chị, anh mở lap nhưng không phải vì công việc, trên lap hiện ra những dòng chữ thật dài nối nhau từ trang này qua trang khác

“Em có thật sự còn nghĩ còn nhớ đến anh

Lúc chiều anh ghé qua nhà mình vì anh nhớ con quá, nhưng lại không gặp em, cu Tin nói ba chờ một chút, mẹ đi mua gì đó sắp về rồi. Em cho con uống sữa vậy rồi tối con bị ngang bụng làm sao ăn cơm được, anh chỉ lo và muốn tốt cho ba mẹ con, nhưng em thì không chịu hiểu điều đó

Anh thương em cứ tần tảo sớm hôm, lúc nào cũng chỉ lo cho anh và các con, đến nỗi mà anh muốn mua một chiếc xe mới để em đi lại dễ dàng hơn mà em cũng lắc đầu, em nói công việc của em không cần xe đẹp, còn khi nào đi chơi đã có xe của anh rồi

Vợ chồng mình đã tay trong tay bao nhiêu năm, cái ngày đặt bút ký vào lá đơn mà anh cứ muốn gào lên muốn cấu xé em cho hả cơn tức trong anh

Tối nay anh ngồi uống một mình, trong ngôi nhà của hai đứa mình nhưng giờ là của anh, nỗi cô quạnh cứ gặm nhấm anh mỗi đêm về, đã mấy lần anh không chịu nổi cứ chạy xe đến nhìn vào ba mẹ con, mà anh cũng chẳng đủ can đảm để bước vào ôm lấy em lần nữa

Câu hỏi đó cứ làm anh nhức buốt, mình vẫn thương nhau mà, mình vẫn thương nhau nhiều lắm, sao cứ phải cách xa như vầy, em ở một nơi, một mình ngày này qua ngày khác, anh ở một nơi, cũng một mình mà cứ hy vọng mình được quay về cùng nhau

Anh bắt đầu viết từ lúc mình xa nhau, dù em chẳng đọc được, dù anh biết em chẳng bao giờ đụng vào lap của anh, nhưng anh cứ viết, như một cách muốn trút hết những tâm tư mà không muốn ai biết, như một cách để được nói chuyện cùng em như ngày nào, như một cách cho vơi đi nỗi nhớ, mà chỉ khi tắt máy anh lại thấy nỗi nhớ vây quanh dày đặc hơn

Anh gọi cô giáo để hỏi tình hình học tập của các con, cô nói CoCi dạo này được nhiều điểm chin mười lắm, còn chuẩn bị đi thi viết chữ đẹp cấp thành phố, cu Tin thì hay buồn nhưng vẫn học tốt, anh nghe mà xót xa, các con còn nhỏ nhưng dù ít dù nhiều hai đứa mình đã làm ảnh hưởng đến các con, không còn anh trong nhà, chắc chắn các con sẽ buồn nhiều

Em nghĩ lại được không, anh muốn gia đình mình trở lại như xưa, anh muốn được thấy các con cười, anh muốn được chở em đi chơi như lúc trước

Anh không cần sự mềm mại dịu dàng giả tạo, anh nhớ đôi tay đầy gân xanh và thô ráp của em, đôi tay mà anh đã được nắm chặt và cứ ngỡ được nắm chặt suốt đời khi hai đứa mình tiến lên sân khấu vào ngày cưới

Anh sẽ còn viết nữa, cho đến khi nào mình lại được là vợ chồng. Công việc anh có mệt như nào thì cũng không bằng những vất vả em đang gánh trên vai

Cả đời này, anh chỉ có một người vợ, đó là em”

Có tiếng động sau lưng, anh giật mình, chị đang sững sờ nhìn vào màn hình máy tính của anh. Anh chưa kịp phản ứng thì chị đã nắm tay anh, rất chặt

- Em ở đây mà, anh đừng lo lắng nữa

Tôi viết lại câu chuyện của họ mà cứ muốn hát tặng họ, à không, hát tặng hạnh phúc vừa rất mới vừa rất xưa của họ.

 

“Bước trên đường về em thương nhớ anh âm thầm

Nhớ bao hẹn thề xưa êm ấm

Đã không còn đường xưa thơm nắng môi em hồng

Xa vắng rồi những đêm hương nồng

Rồi ta sẽ bước chới với

Khi người khuất xa chân trời

Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi

Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời

Xa vắng rồi những khi bên người

Với bao muộn phiền em trông ngóng anh bao miền

Hỡi anh ngọt ngào sao hoang vắng

Những trưa hè sầu dâng lên đắm say vô bờ

Em nói bằng ý thơ mong chờ

 

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

back to top