Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình nắm tay nhau lần nữa

2021-09-18 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Câu hỏi đó cứ làm anh nhức buốt, mình vẫn thương nhau mà, mình vẫn thương nhau nhiều lắm, sao cứ phải cách xa như vầy, em ở một nơi, một mình ngày này qua ngày khác, anh ở một nơi, cũng một mình mà cứ hy vọng mình được quay về cùng nhau

***

Chị chia tay chồng khi hai người đã có hai mặt con, một trai và một gái. Họ vẫn yêu nhau, và chẳng có người thứ ba nào xen vào gia đình họ, chị quyết định chia tay anh vì sự bất đồng quan điểm trong cuộc sống ngày một lớn dần, và đã đến lúc muốn nổ tung, vượt quá sức chịu đựng của chị

Chị và hai con ở lại ngôi nhà đó, anh ra đi một mình

Buổi tối đầu tiên không có anh ở nhà, sau khi các con đã yên giấc, chị ngồi lặng lẽ ôm gối mặc cho nước mắt rơi xuống, dù đã rất khó khăn để đi đến quyết định đó, đã bao nhiêu lần cả anh và chị đều ngồi lại bên nhau, phân tích mọi điều trước sau, nhưng cuối cùng, họ vẫn chẳng có tiếng nói chung, giống như anh thích mưa mà chị thích nắng, anh thích nghiêm khắc roi vọt trong dạy dỗ con thì chị lại thích từ tốn êm dịu, anh thích xởi lởi rộng rãi với những người thân về tài chính, chị lại muốn tiết kiệm mọi khoản để lo cho con cái về sau

Anh vẫn ở trong cùng thành phố, trong căn nhà chung cư mà trước đây anh chị cho thuê. Anh làm việc trong một công ty truyền tải điện. Còn chị thì rất giỏi trong buôn bán, nhưng chị không ngồi một chỗ, mỗi ngày chị nhận trứng về rồi đi giao lại cho khắp các nơi trong thành phố, từ các khu chợ đến các tiệm tạp hóa. Nhìn chị cứ như con thoi trên khắp các ngả đường, chị lại có khiếu ăn nói và luôn uy tín trong việc đảm bảo chất lượng trứng, giá cả lại hợp lý nên mọi người tin tưởng cứ giới thiệu chuyền nhau, vậy là mạng lưới khách hàng của chị ngày một nhiều hơn

Có lần tôi gặp chị đang đi giao trứng, nhìn khối lượng trứng chị chở sau xe mà tôi muốn ngộp và cứ lo lắng lỡ bị rơi xuống đường là coi như xong, cả vốn lẫn lãi của ngày hôm đó sẽ bay theo gió. Tôi đã hỏi chị mấy lần

- Em phục chị quá, chị chở hàng rất siêu, có khi nào bị ngã không chị?

Và lần nào chị cũng cười, trả lời luôn giống nhau

- Không em, chị có cách mà, vả lại nhìn vậy chứ trứng được buộc chặt lắm, chị quen rồi

Chị là vậy đó, miệng bằng tay mà tay bằng miệng, lúc nào cũng nhanh nhẹn, xốc vát, tưởng đâu chị chẳng bao giờ biết mệt biết đau ốm là gì

Nhưng từ ngày họ chia tay, chị ít nói cười hơn trước, và chị dành nhiều thời gian hơn cho các con của anh chị

Những người quen biết anh chị vẫn cảm ơn buổi trưa hôm đó, buổi trưa mà anh bị tai nạn trên đường đi làm về nhà

Chị đang ngồi ăn trưa cùng một bạn hàng quen trong chợ, vì buổi trưa các con của anh chị đều ăn trưa tại trường nên chị ít khi về nhà, chị hay ăn cùng các bạn hàng quen của mình, lúc ở tiệm của họ, lúc ở chợ

Anh được một người đi đường đưa vào bệnh viện cấp cứu, họ lấy điện thoại anh gọi cho chị.

Chị tái xanh mặt mày chạy vào

Bác sĩ nói anh bị chấn động mạnh phần xương bả vai và nguyên một cánh tay bên trái bị bóc hết phần da do bị cọ xát quá mạnh trên mặt đường. Vậy là rất may mắn rồi. Anh được bó bột ngay sao đó và được chăm sóc vết thương ở cánh tay

Anh không ngủ được mấy đêm liền do khó chịu và đau nhức trong cử động. Chị là người sát bên chăm sóc và động viên anh. Buổi sáng lo cho anh ăn uống và thuốc men đúng theo chỉ dẫn của bác sĩ là chị lại chạy hàng, công việc không thể dừng được vì nếu dừng sẽ bị mất bạn hàng hết, còn hai con đã có em gái chị trông coi giúp nên chị yên tâm. Buổi trưa chị lại vào với anh, mà suốt những ngày anh nhập viện chị tranh thủ bỏ hàng vào sáng thôi, chiều tối chị dành hết cho anh

Anh xuất viện, chị đón anh về lại nhà anh chị để tiện chăm sóc. Khỏi phải nói các con anh chị reo mừng phấn khởi như nào khi thấy ba về lại như xưa

Một buổi tối, lúc đó anh rất khỏe rồi, chuẩn bị đi làm lại, chị đang loay hoay tính toán sổ sách thì anh đến sát bên chị

- Mình cưới nhau lần nữa được không em?

Chị làm rơi quyển sổ trên tay, nhìn anh vừa như ngỡ ngàng vừa như tủi hờn. Chị không nói được lời nào, còn anh siết chặt chị trong cánh tay

- Mình ráng dung hòa mọi chuyện nha em, anh không muốn nhìn các con phải buồn, anh sẽ cố gắng làm vui lòng vợ, mình vẫn thương nhau nhiều lắm, em biết rõ điều đó mà

Chị nói với anh trong nước mắt

- Em không đồng ý

Anh giật mình, nhìn sát vào chị

- Em đừng đùa trong lúc này, với một chuyện quan trọng như vậy

- Em không đồng ý cưới như anh nói, em chỉ muốn được nắm chặt tay anh

Không ngờ hai đứa con đứng lấp ló phía trong đang nghe lén ba mẹ nói chuyện, chúng vỗ tay rồi cười to lên

- Hoan hô ba mẹ, cả ba và mẹ đều được điểm mười

Anh quay nhìn các con mà chỉ muốn hét to lên

“Tôi là người hạnh phúc nhất trong cuộc đời này”

Còn chị, chị đã hiểu vì sao những ngày ở trong bệnh viện cùng anh, lúc đó tâm trí chị chỉ chăm chăm vào việc làm sao cho anh mau khỏe lại, thì mọi người vào thăm lại có vẻ rất vui mừng, một người bạn của anh cứ vuốt nhẹ vào phần bó bột trên vai anh và nói

- Cảm ơn em nhé, em là nhịp cầu nối những bờ vui đang tiến gần về nhau

Một tuần sau buổi tối hạnh phúc đó, anh đi làm lại, chị vẫn chạy ngược xuôi lo buôn bán như cũ, các con vẫn đến lớp chăm ngoan

Buổi tối ăn cơm xong anh dành rữa chén, anh nói ngày nào chị cũng quá vất vả rồi, anh muốn mở một tiệm nhỏ tại nhà cho chị để chị đỡ lao ra ngoài mưa ngoài nắng, nhưng chị lắc đầu, chị nói chị thích vậy, khi nào chị cảm thấy mệt thật sự chị sẽ tự dừng lại và làm theo ý anh muốn

Các con ngồi vào bàn học, anh để chị yên tĩnh với những cuộc điện thoại gọi hàng và sổ sách của riêng chị, anh mở lap nhưng không phải vì công việc, trên lap hiện ra những dòng chữ thật dài nối nhau từ trang này qua trang khác

“Em có thật sự còn nghĩ còn nhớ đến anh

Lúc chiều anh ghé qua nhà mình vì anh nhớ con quá, nhưng lại không gặp em, cu Tin nói ba chờ một chút, mẹ đi mua gì đó sắp về rồi. Em cho con uống sữa vậy rồi tối con bị ngang bụng làm sao ăn cơm được, anh chỉ lo và muốn tốt cho ba mẹ con, nhưng em thì không chịu hiểu điều đó

Anh thương em cứ tần tảo sớm hôm, lúc nào cũng chỉ lo cho anh và các con, đến nỗi mà anh muốn mua một chiếc xe mới để em đi lại dễ dàng hơn mà em cũng lắc đầu, em nói công việc của em không cần xe đẹp, còn khi nào đi chơi đã có xe của anh rồi

Vợ chồng mình đã tay trong tay bao nhiêu năm, cái ngày đặt bút ký vào lá đơn mà anh cứ muốn gào lên muốn cấu xé em cho hả cơn tức trong anh

Tối nay anh ngồi uống một mình, trong ngôi nhà của hai đứa mình nhưng giờ là của anh, nỗi cô quạnh cứ gặm nhấm anh mỗi đêm về, đã mấy lần anh không chịu nổi cứ chạy xe đến nhìn vào ba mẹ con, mà anh cũng chẳng đủ can đảm để bước vào ôm lấy em lần nữa

Câu hỏi đó cứ làm anh nhức buốt, mình vẫn thương nhau mà, mình vẫn thương nhau nhiều lắm, sao cứ phải cách xa như vầy, em ở một nơi, một mình ngày này qua ngày khác, anh ở một nơi, cũng một mình mà cứ hy vọng mình được quay về cùng nhau

Anh bắt đầu viết từ lúc mình xa nhau, dù em chẳng đọc được, dù anh biết em chẳng bao giờ đụng vào lap của anh, nhưng anh cứ viết, như một cách muốn trút hết những tâm tư mà không muốn ai biết, như một cách để được nói chuyện cùng em như ngày nào, như một cách cho vơi đi nỗi nhớ, mà chỉ khi tắt máy anh lại thấy nỗi nhớ vây quanh dày đặc hơn

Anh gọi cô giáo để hỏi tình hình học tập của các con, cô nói CoCi dạo này được nhiều điểm chin mười lắm, còn chuẩn bị đi thi viết chữ đẹp cấp thành phố, cu Tin thì hay buồn nhưng vẫn học tốt, anh nghe mà xót xa, các con còn nhỏ nhưng dù ít dù nhiều hai đứa mình đã làm ảnh hưởng đến các con, không còn anh trong nhà, chắc chắn các con sẽ buồn nhiều

Em nghĩ lại được không, anh muốn gia đình mình trở lại như xưa, anh muốn được thấy các con cười, anh muốn được chở em đi chơi như lúc trước

Anh không cần sự mềm mại dịu dàng giả tạo, anh nhớ đôi tay đầy gân xanh và thô ráp của em, đôi tay mà anh đã được nắm chặt và cứ ngỡ được nắm chặt suốt đời khi hai đứa mình tiến lên sân khấu vào ngày cưới

Anh sẽ còn viết nữa, cho đến khi nào mình lại được là vợ chồng. Công việc anh có mệt như nào thì cũng không bằng những vất vả em đang gánh trên vai

Cả đời này, anh chỉ có một người vợ, đó là em”

Có tiếng động sau lưng, anh giật mình, chị đang sững sờ nhìn vào màn hình máy tính của anh. Anh chưa kịp phản ứng thì chị đã nắm tay anh, rất chặt

- Em ở đây mà, anh đừng lo lắng nữa

Tôi viết lại câu chuyện của họ mà cứ muốn hát tặng họ, à không, hát tặng hạnh phúc vừa rất mới vừa rất xưa của họ.

 

“Bước trên đường về em thương nhớ anh âm thầm

Nhớ bao hẹn thề xưa êm ấm

Đã không còn đường xưa thơm nắng môi em hồng

Xa vắng rồi những đêm hương nồng

Rồi ta sẽ bước chới với

Khi người khuất xa chân trời

Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi

Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời

Xa vắng rồi những khi bên người

Với bao muộn phiền em trông ngóng anh bao miền

Hỡi anh ngọt ngào sao hoang vắng

Những trưa hè sầu dâng lên đắm say vô bờ

Em nói bằng ý thơ mong chờ

 

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top