Mấy đời muối mặn ai ơi
2021-06-06 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - “Chị hỏi thiệt em nhe, sao hồi đó ba mẹ em không đặt em tên là Yến, mà lại đặt tên là Muối, yến mắc tiền hơn có giá hơn, còn muối thì rẻ rề.”
***
Chị chẳng bao giờ quan tâm tên đẹp tên xấu, chị chỉ nghĩ đơn giản ba mẹ sinh ra mình, cho mình có mặt trên đời là điều kỳ diệu nhất rồi, còn khi đặt tên cho chị chắc chắn ba mẹ chị đã có tâm niệm hoặc ý muốn gì đó nên đã gửi gắm vào cái tên, vậy thôi.
Ba mẹ chị mất sớm, lúc chị mới mười hai tuổi. Một con bé con mười hai tuổi bắt đầu lăn lóc tự lo cho cuộc sống của mình thì thử hỏi có cay đắng nào mà nó chưa từng nếm. Một người thím của chị đã mang chị về ở cùng, thím nói nhiệm vụ của chị là phải lo hết mọi việc trong nhà, chỉ được ngày ba bữa cơm, khả năng của thím chỉ có vậy, không thể nuôi chị tiếp tục ăn học được.
Những tháng ngày với công việc osin của chị cứ kéo dài bất tận, lúc đầu chị còn lóng ngóng và vụng về, một phần vì chưa làm bao giờ, một phần vì chưa quen với không gian và cách sinh hoạt, sở thích của từng người trong nhà thím, mà thím cứ đi suốt ngày, nghe nói thím chạy hàng gì đó nên cứ rong ruổi theo các chuyến xe ngày cũng như đêm, cách vài ngày lại tạt về nhà, dặn dò xem chừng mọi chuyện, đưa tiền chợ cho chị, rồi lại vào phòng riêng đóng kín cửa lại. Ở nhà còn lại có chị và hai người con của thím, chỉ hơn chị vài tuổi, nhưng suốt ngày vùi đầu vào sách vở, và chẳng có bóng người đàn ông nào trong nhà.

Chị nhớ có lần cái vòi nước bị hư, nó cứ phun nước ra mặc chị cố sức bịt nó lại, chị muốn khóc không biết phải làm sao, hai chị đã đi học rồi, vậy là chị đánh liều chạy qua nhà bên nhờ ông hàng xóm sang giúp. Ông ta chạy sang xem rồi nói phải thay cái mới, ông ta làm được nhưng phải đưa tiền đây. Chị đành lấy tiền chợ đưa cho ông ta, rồi đến trưa nói lại với hai chị trong bữa ăn. Chị lớn cười
“Chắc má chị quên rồi, má chỉ đưa em tiền chợ, còn những tiền sinh hoạt khác thì má giao hết cho chị. Thôi được từ nay chị sẽ luôn để lại một ít cho em, nhưng nhớ có chi tiêu khoản nào phải ghi lại rõ ràng để chị còn nói với má chị”
Còn chị út thì cười lỏn lẻn
“Chị hỏi thiệt em nhe, sao hồi đó ba mẹ em không đặt em tên là Yến, mà lại đặt tên là Muối, yến mắc tiền hơn có giá hơn, còn muối thì rẻ rề.”
Chị cười hiền khô, không biết nói sao
Nhưng chị lớn đã lườm em gái
“Không được nói vậy, tên nào cũng là tên, không có yến thì không sao, nhưng không có muối là sẽ chết, mà em đã biết muối có nhiều công dụng như nào, không được đùa như vậy.”
Rồi chị lớn nhìn chị đầy cảm thông
“Cơm trưa nay ngon quá, chị nghĩ là nhờ có muối đó”
Sau này chị cứ đi hết nhà này rồi qua nhà khác với công việc osin, riết rồi chị quá quen và lão luyện mỗi khi người ta giới thiệu chị cho một nhà khác
“Chị này được cái thật thà, chăm chỉ và sạch sẽ lắm, chắc chắn bác sẽ hài long”
Đã mấy mươi năm với công việc quen thuộc này, nhưng không hiểu sao chị vẫn nhớ mãi câu chuyện ngắn về cái tên của chị trong buổi trưa ở nhà thím chị năm đó, còn bao ngôi nhà khác chị từng trải qua thì người ta chẳng thèm quan tâm, nhưng chị biết trong suy nghĩ của họ thì người làm công việc giúp việc nhà như chị có tên vậy là hợp lý, có gì mà phải thắc mắc.
Cuối cùng sau bao năm dành dụm, chị cũng mua được một căn nhà nhỏ cho riêng chị, ở ngay chính quê hương chị ngày xưa, nơi chị đã có những ngày tháng ấm áp dù ngắn ngủi bên ba mẹ, nhưng đổi lại chị chẳng còn tuổi xuân nữa rồi. Chị chưa từng thương ai, mà cũng chẳng ai để mắt đến một phụ nữ quê mùa thô kệch như chị.
.jpg)
Đã ở tuổi gần xế chiều như người ta thường nói, chị đã thôi không đi làm osin nữa dù chị vẫn có thể tiếp tục, chị vẫn còn khỏe lắm, ông trời đã ưu ái cho chị có một sức khỏe tốt trong bao nhiêu năm ròng rã qua bao vùng đất khác nhau.
Nguyện ước duy nhất của chị là được trở về nơi chôn nhau cắt rốn, được xây lại mộ cho ba mẹ chị để ba mẹ không tủi hờn, để hàng ngày được nhang khói cho ba mẹ ấm cúng, vì bao năm xa quê, chị đã không thể gần ba mẹ, không được chăm sóc phần mộ và cúng kiếng cho ba mẹ chị.
Chị đã làm được điều đó
Số tiền dành dụm còn lại chị đem gửi tiết kiệm, cũng đủ để chị trang trải cho sinh hoạt mỗi ngày, vì tính chị vốn đơn giản, chị chẳng có nhu cầu gì nhiều. Được cái mấy chị nhà hàng xóm rất mến chị, hay trò chuyện và khuyên chị nên dành thời gian còn lại sống cho chính chị. Họ còn tư vấn cho chị những bài tập thể dục nhẹ nhàng cho khỏe người, biết tận hưởng không gian thiên nhiên trước nhà, có nhiều cây xanh và bóng mát rất tốt cho sức khỏe, nhất là với những người lớn tuổi như chị, như họ.
Chị Muối bây giờ thảnh thơi và yêu đời hơn, đẹp hơn so với ngày chị quay lại quê nữa kìa, mọi người đều nhận xét vậy, nhưng tất cả họ đều ngưỡng mộ và thương chị nhiều khi biết được chị đã ký gửi ngôi nhà là tài sản duy nhất mà chị đã tích cóp bao năm mới có được cho chùa, sau này khi chị không còn nữa. Chị nói chị chẳng có ai thân thích, chị chỉ mong góp được chút công sức cho nhiều mảnh đời còn khốn khó mà chị đã chứng kiến rất nhiều sau những bôn ba quặn lòng ngoài kia.
Bây giờ chị cười nhiều hơn, đã không còn những giọt nước mắt mặn đắng ngày nào, mặn hơn cả tên của chị. Chị không được may mắn như bao người khác, phải dừng lại việc học khi chỉ mới mười hai tuổi, nhưng những bài học cuộc đời đã thấm sâu vào tim óc chị, để những ngày tháng còn lại trên quê hương thân yêu của mình, chị muốn được sống an yên giữa chan hòa tình người, dù chẳng thể nào chị quên được mùi mồ hôi nồng nồng chua chua thấm đẫm lưng áo chị cứ mỗi cuối ngày khi kết thúc công việc ở nhà người.
Có tiếng gọi chị trước nhà, bác tổ trưởng tổ dân phố thu tiền quỹ đền ơn đáp nghĩa của địa phương, chị ký vào cột cuối cùng để xác nhận đã đóng, bên cạnh tên chị
Lý Thị Muối
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Tôi viết nỗi đau lên cát - Phần 2
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống





