Phát thanh xúc cảm của bạn !

Màu mắt hoàng hôn

2020-11-10 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Rõ ràng em là người giới thiệu nhưng em lại dán ánh mắt tò mò vào bàn tay những nghệ nhân cứ như lần đầu nhìn thấy, làm tôi cảm thấy em yêu từng điều về mảnh đất Cần Thơ quê em đến nhường nào. Tôi ăn thử miếng kẹo dừa và hơi nhăn mặt: “Có hơi ngọt”, em lém lỉnh: ”Như tấm chân tình của người Cần Thơ” làm tôi bật cười.

***

Đáp một chuyến bay dài đến Cần Thơ vào một ngày cuối hè trời sập tối, tôi bắt đầu hành trình dong ruổi một mình trên mảnh đất miền tây mà mình luôn khát khao được đặt chân đến. Chọn cho mình một khách sạn nhỏ, tôi nép mình trên chiếc giường và cố thu mình lại hết sức có thể, như sợ ánh trăng đang cố gắng lọt qua khe cửa mà tôi đã buông màn có thể chạm đến tôi. Tôi thích cảm giác một mình, thích được che đậy thoát khỏi thế giới này.

Đang xếp vội mớ đồ và lấy một mảnh ghi chú nhỏ về những nơi mà mình cần đi thì tôi nghe tiếng gõ cửa, dụi vội điếu thuốc, tôi bước ra thấy trước mặt mình là một cô gái có gương mặt tròn trịa, độ khoảng mét sáu, mặc chiếc áo nâu trên cổ có quấn khăn rằn, tuổi độ đôi mươi. Vừa ngửi thấy mùi thuốc lá trong phòng tôi, cô có hơi nhíu mày rồi lập tức trấn tĩnh lại mỉm cười, tôi khẽ hỏi:

- Ở đây cấm hút thuốc à?

- Dạ không, tùy khách anh ạ, nhưng hút thuốc không tốt cho sức khỏe đâu anh ạ.

Rồi cô giới thiệu với tôi rằng cô là hướng dẫn viên khách sạn phân phụ trách tôi, tôi hơi ngớ người vì không nhớ mình có đăng kí dịch vụ này, thậm chí còn nghĩ đây là một chiêu bòn rút tiền của khách du lịch, nhưng thôi kệ, tính tôi vốn không thích nói nhiều, chỉ là đừng can thiệp quá nhiều vào cuộc sống tôi là được. Em nói sơ cho tôi về lịch trình hôm sau bằng một giọng nói ngọt như nước dừa nơi đây, sau đó nhẹ nhàng chào tôi và chúc tôi ngủ ngon để mai dậy sớm, rồi như sực nhớ điều gì, em nhỏ giọng:

- Anh đừng hút thuốc nhiều quá nha anh, miền Tây có nhiều món ngon, ngọt, hút quá nhiều thuốc dễ bị mất vị đó.

Rồi em cười bước đi, nụ cười của em nghe thật ngọt khiến tôi có chút động lòng. Đến xa xa tôi vẫn thấy em ngoảnh lại, đôi mắt có màu hoàng hôn rất lạ như có một nỗi buồn che giấu không thể nói ra. Hoặc đó là cảm tưởng của một chàng trai tuổi hai bảy đang đi tìm bình yên sau khi chia tay mối tình đầu vì bội phản.

Năm giờ sáng, sau khi viết nốt phần kết cho truyện ngắn mà tôi ấp ủ cả tháng nay tôi lại nghe tiếng gõ cửa, và em nhẹ giọng: ”Anh dậy chưa?”, cũng vẫn chất giọng nhẹ nhàng đó em giải thích: ”Mình đi sớm họp chợ nổi Cái Răng anh ạ, giờ này các ghe đã đầy”. Vốn không ngủ được cả đêm nên tôi có hơi bực dọc nhưng hôm qua em cũng đã nói lịch trình, em dẫn tôi xuống cano có nhiều người khách khác và từ khách sạn chúng tôi bắt đầu ngược bến Ninh Kiều. Mọi thứ vẫn còn rất sớm, không khí buổi sớm rất trong lành, có những khi ghe chạy vội bọt tung trắng xóa, không hiểu sao tôi thấy rất bình yên. Thi thoảng có những chiếc ghe nhỏ bên trên chở đầy trái cây, móc một cái móc vào ghe tôi để kéo theo và chào mời đủ loại trái cây bán buôn trên đó.

Em giải thích đây là những người buôn bán trên sông, cứ như buôn bán ở chợ trên đất liền, họ di chuyển bằng ghe và thấy ghe thuyền nào đi qua sẽ móc vào để bán. Chúng tôi tới với Chợ Nổi Cái Răng khi mặt trời dần lên và cuộc sống tấp nập trên miền sông nước thu hút tôi một cách lạ kì. Mọi sinh hoạt đều diễn ra trên ghe, cứ như một khu chợ trên đất liền, nhiều ghe to nhỏ khác nhau bán đủ loại mà nhiều nhất là các loại trái cây, có cả ghe to chở đầy khoai. Em chỉ cho tôi một ghe bán đồ ăn sáng trên sông và dù tôi tỏ ra không hứng thú em vẫn nài tôi ghé vào ăn một bán bún riêu cua đồng, đồ ăn có vẻ ngọt nhưng hợp miệng tôi, và thấy tôi thích em reo lên: ”Em đã nói là ngon mà đúng không?” Đột nhiên lòng tôi có một tiếng sóng nhẹ trước sự trong trẻo ấy.

Chúng tôi đi dạo bằng ghe khắp khu chợ, tôi cũng mua ít trái cây, em còn ghé dẫn tôi vào một làng làm hủ tiếu để tôi mua làm quà. Rõ ràng em là người giới thiệu nhưng em lại dán ánh mắt tò mò vào bàn tay những nghệ nhân cứ như lần đầu nhìn thấy, làm tôi cảm thấy em yêu từng điều về mảnh đất Cần Thơ quê em đến nhường nào. Tôi ăn thử miếng kẹo dừa và hơi nhăn mặt: “Có hơi ngọt”, em lém lỉnh: ”Như tấm chân tình của người Cần Thơ” làm tôi bật cười. Lên lại bờ em dẫn tôi đi nhà cổ Bình Thủy, nơi đây em khéo léo kể cho tôi nghe về câu chuyện người chủ nhà và cũng dặn không chụp hình nhiều vì đây là nơi thờ tự. Từng lời em kể cứ như mật ngọt đi vào tai tôi một cách rất tự nhiên. Em còn dẫn tôi đi thăm đình Bình Thủy và để tôi thắp nén nhang. Đến tối tôi mới về khách sạn, khi thấy tôi thấm mệt em vẫn nhắc khéo: “Còn bến Ninh Kiều, đêm đẹp lắm, hẹn anh nha”.

Tối, tôi tìm em dù cứ chối rằng mình không có, thấy em đằng xa vẫy vẫy tôi lại cứ tỏ ra cao lãnh miễn cưỡng bước lại. Em dẫn tôi đi ra bến Ninh Kiều, một màu huyền ảo như bao trùm lấy ánh nhìn của tôi trước mắt, cứ như có bao ánh đèn đẹp nhất đã thành màu nước vẽ nên sự hư ảo nơi đây. Cả một khoảng bến lấp lánh đủ mọi ánh đèn, những chiêc ghe trở thành điểm dừng chân cũng thắp một màu đèn rất đẹp, xanh đỏ tím vàng đủ cả, lại còn hòa trộn vào nhau sáng rực. Tôi lại bắt gặp ánh mắt đó ngắm nhìn bến, làn gió mát rượi thổi nhẹ tóc em bay bay, em thốt lên: ”Đẹp quá”. Tôi lại bật cười: ”Cứ như lần đầu em đến nhỉ?”. Chúng tôi không nói gì nhiều với nhau, lần đầu tiên tôi cảm giác, thì ra một mình rất buồn, và chỉ cần một người ở cạnh mình là đủ.  

Sáng hôm sau vì công việc tôi phải về sớm, em tiễn tôi ra tận sân bay không quên gửi lại một lời hẹn. Tôi tạm biệt miền Tây, tạm biệt cả em mà lòng mang một nỗi niềm thanh thản, chợt nhận ra, đôi khi mình nên quên đi niềm đau mà mình đang đối mặt để bắt đầu với cuộc đời mới thì sẽ khuây khỏa hơn. Có lẽ tôi chỉ là một trong những du khách mà em dẫn đường, không sao, quan trọng tôi nhớ em là được, và cũng thầm cảm ơn về những ngày ít ỏi tại Cần Thơ, em đã khiến tôi nghĩ rằng mình được sự quan tâm. Quay lại nhìn em lần cuối, chợt nhận ra mình vô tâm chưa hỏi cả tên em, thấy em vẫn đứng vẫy tay mỉm cười, đôi mắt có màu hoàng hôn ánh lên màu đưa tiễn đượm buồn. “Người ra đi không bao giờ buồn bằng người ở lại”

Cái tên, xem như đó là lí do cho một cuộc hẹn mới vậy.

© Lê Hứa Huyền Trân - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hãy nghĩ cách để bay lên chứ đừng để bản thân rơi tự do | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

back to top