Màu mắt hoàng hôn
2020-11-10 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Rõ ràng em là người giới thiệu nhưng em lại dán ánh mắt tò mò vào bàn tay những nghệ nhân cứ như lần đầu nhìn thấy, làm tôi cảm thấy em yêu từng điều về mảnh đất Cần Thơ quê em đến nhường nào. Tôi ăn thử miếng kẹo dừa và hơi nhăn mặt: “Có hơi ngọt”, em lém lỉnh: ”Như tấm chân tình của người Cần Thơ” làm tôi bật cười.
***
Đáp một chuyến bay dài đến Cần Thơ vào một ngày cuối hè trời sập tối, tôi bắt đầu hành trình dong ruổi một mình trên mảnh đất miền tây mà mình luôn khát khao được đặt chân đến. Chọn cho mình một khách sạn nhỏ, tôi nép mình trên chiếc giường và cố thu mình lại hết sức có thể, như sợ ánh trăng đang cố gắng lọt qua khe cửa mà tôi đã buông màn có thể chạm đến tôi. Tôi thích cảm giác một mình, thích được che đậy thoát khỏi thế giới này.

Đang xếp vội mớ đồ và lấy một mảnh ghi chú nhỏ về những nơi mà mình cần đi thì tôi nghe tiếng gõ cửa, dụi vội điếu thuốc, tôi bước ra thấy trước mặt mình là một cô gái có gương mặt tròn trịa, độ khoảng mét sáu, mặc chiếc áo nâu trên cổ có quấn khăn rằn, tuổi độ đôi mươi. Vừa ngửi thấy mùi thuốc lá trong phòng tôi, cô có hơi nhíu mày rồi lập tức trấn tĩnh lại mỉm cười, tôi khẽ hỏi:
- Ở đây cấm hút thuốc à?
- Dạ không, tùy khách anh ạ, nhưng hút thuốc không tốt cho sức khỏe đâu anh ạ.
Rồi cô giới thiệu với tôi rằng cô là hướng dẫn viên khách sạn phân phụ trách tôi, tôi hơi ngớ người vì không nhớ mình có đăng kí dịch vụ này, thậm chí còn nghĩ đây là một chiêu bòn rút tiền của khách du lịch, nhưng thôi kệ, tính tôi vốn không thích nói nhiều, chỉ là đừng can thiệp quá nhiều vào cuộc sống tôi là được. Em nói sơ cho tôi về lịch trình hôm sau bằng một giọng nói ngọt như nước dừa nơi đây, sau đó nhẹ nhàng chào tôi và chúc tôi ngủ ngon để mai dậy sớm, rồi như sực nhớ điều gì, em nhỏ giọng:
- Anh đừng hút thuốc nhiều quá nha anh, miền Tây có nhiều món ngon, ngọt, hút quá nhiều thuốc dễ bị mất vị đó.
Rồi em cười bước đi, nụ cười của em nghe thật ngọt khiến tôi có chút động lòng. Đến xa xa tôi vẫn thấy em ngoảnh lại, đôi mắt có màu hoàng hôn rất lạ như có một nỗi buồn che giấu không thể nói ra. Hoặc đó là cảm tưởng của một chàng trai tuổi hai bảy đang đi tìm bình yên sau khi chia tay mối tình đầu vì bội phản.
Năm giờ sáng, sau khi viết nốt phần kết cho truyện ngắn mà tôi ấp ủ cả tháng nay tôi lại nghe tiếng gõ cửa, và em nhẹ giọng: ”Anh dậy chưa?”, cũng vẫn chất giọng nhẹ nhàng đó em giải thích: ”Mình đi sớm họp chợ nổi Cái Răng anh ạ, giờ này các ghe đã đầy”. Vốn không ngủ được cả đêm nên tôi có hơi bực dọc nhưng hôm qua em cũng đã nói lịch trình, em dẫn tôi xuống cano có nhiều người khách khác và từ khách sạn chúng tôi bắt đầu ngược bến Ninh Kiều. Mọi thứ vẫn còn rất sớm, không khí buổi sớm rất trong lành, có những khi ghe chạy vội bọt tung trắng xóa, không hiểu sao tôi thấy rất bình yên. Thi thoảng có những chiếc ghe nhỏ bên trên chở đầy trái cây, móc một cái móc vào ghe tôi để kéo theo và chào mời đủ loại trái cây bán buôn trên đó.
.jpg)
Em giải thích đây là những người buôn bán trên sông, cứ như buôn bán ở chợ trên đất liền, họ di chuyển bằng ghe và thấy ghe thuyền nào đi qua sẽ móc vào để bán. Chúng tôi tới với Chợ Nổi Cái Răng khi mặt trời dần lên và cuộc sống tấp nập trên miền sông nước thu hút tôi một cách lạ kì. Mọi sinh hoạt đều diễn ra trên ghe, cứ như một khu chợ trên đất liền, nhiều ghe to nhỏ khác nhau bán đủ loại mà nhiều nhất là các loại trái cây, có cả ghe to chở đầy khoai. Em chỉ cho tôi một ghe bán đồ ăn sáng trên sông và dù tôi tỏ ra không hứng thú em vẫn nài tôi ghé vào ăn một bán bún riêu cua đồng, đồ ăn có vẻ ngọt nhưng hợp miệng tôi, và thấy tôi thích em reo lên: ”Em đã nói là ngon mà đúng không?” Đột nhiên lòng tôi có một tiếng sóng nhẹ trước sự trong trẻo ấy.
Chúng tôi đi dạo bằng ghe khắp khu chợ, tôi cũng mua ít trái cây, em còn ghé dẫn tôi vào một làng làm hủ tiếu để tôi mua làm quà. Rõ ràng em là người giới thiệu nhưng em lại dán ánh mắt tò mò vào bàn tay những nghệ nhân cứ như lần đầu nhìn thấy, làm tôi cảm thấy em yêu từng điều về mảnh đất Cần Thơ quê em đến nhường nào. Tôi ăn thử miếng kẹo dừa và hơi nhăn mặt: “Có hơi ngọt”, em lém lỉnh: ”Như tấm chân tình của người Cần Thơ” làm tôi bật cười. Lên lại bờ em dẫn tôi đi nhà cổ Bình Thủy, nơi đây em khéo léo kể cho tôi nghe về câu chuyện người chủ nhà và cũng dặn không chụp hình nhiều vì đây là nơi thờ tự. Từng lời em kể cứ như mật ngọt đi vào tai tôi một cách rất tự nhiên. Em còn dẫn tôi đi thăm đình Bình Thủy và để tôi thắp nén nhang. Đến tối tôi mới về khách sạn, khi thấy tôi thấm mệt em vẫn nhắc khéo: “Còn bến Ninh Kiều, đêm đẹp lắm, hẹn anh nha”.
Tối, tôi tìm em dù cứ chối rằng mình không có, thấy em đằng xa vẫy vẫy tôi lại cứ tỏ ra cao lãnh miễn cưỡng bước lại. Em dẫn tôi đi ra bến Ninh Kiều, một màu huyền ảo như bao trùm lấy ánh nhìn của tôi trước mắt, cứ như có bao ánh đèn đẹp nhất đã thành màu nước vẽ nên sự hư ảo nơi đây. Cả một khoảng bến lấp lánh đủ mọi ánh đèn, những chiêc ghe trở thành điểm dừng chân cũng thắp một màu đèn rất đẹp, xanh đỏ tím vàng đủ cả, lại còn hòa trộn vào nhau sáng rực. Tôi lại bắt gặp ánh mắt đó ngắm nhìn bến, làn gió mát rượi thổi nhẹ tóc em bay bay, em thốt lên: ”Đẹp quá”. Tôi lại bật cười: ”Cứ như lần đầu em đến nhỉ?”. Chúng tôi không nói gì nhiều với nhau, lần đầu tiên tôi cảm giác, thì ra một mình rất buồn, và chỉ cần một người ở cạnh mình là đủ.
.jpg)
Sáng hôm sau vì công việc tôi phải về sớm, em tiễn tôi ra tận sân bay không quên gửi lại một lời hẹn. Tôi tạm biệt miền Tây, tạm biệt cả em mà lòng mang một nỗi niềm thanh thản, chợt nhận ra, đôi khi mình nên quên đi niềm đau mà mình đang đối mặt để bắt đầu với cuộc đời mới thì sẽ khuây khỏa hơn. Có lẽ tôi chỉ là một trong những du khách mà em dẫn đường, không sao, quan trọng tôi nhớ em là được, và cũng thầm cảm ơn về những ngày ít ỏi tại Cần Thơ, em đã khiến tôi nghĩ rằng mình được sự quan tâm. Quay lại nhìn em lần cuối, chợt nhận ra mình vô tâm chưa hỏi cả tên em, thấy em vẫn đứng vẫy tay mỉm cười, đôi mắt có màu hoàng hôn ánh lên màu đưa tiễn đượm buồn. “Người ra đi không bao giờ buồn bằng người ở lại”
Cái tên, xem như đó là lí do cho một cuộc hẹn mới vậy.
© Lê Hứa Huyền Trân - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy nghĩ cách để bay lên chứ đừng để bản thân rơi tự do | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống





