Mảnh vỡ của niềm tin (P2)
2017-08-27 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Vian ném chiếc cốc trên kệ tủ xuống đất. Trong khi anh sững sờ không biết làm gì thì cô mỉm cười. Những bước chân chầm chậm tiến lại và đôi chân trần trắng ngần dẫm lên các mảnh vỡ lấp lánh.

Anh lửng thửng bước lên cầu thang. Tiếng gõ chân đều đặn rồi im bặt. Thiện ngả người trên ghế mây và đăm đăm nhìn xuống góc phố vắng tênh bên dưới. Nghi nghe lòng đau nhói kỳ lạ. Cô bước đến và ngồi xuống bên cạnh anh. Cảm giác có ai đó ở bên thật bình an, anh lại nhớ về năm tháng trước đây khi mệt mỏi thường gục đầu vào lòng Vian.
Đôi bàn chân rướm máu trên những mảnh vụn thủy tinh tung tóe là ký ức ám ảnh Thiện nhiều nhất. Vian không khóc, gương mặt điềm tĩnh và lạnh lùng nhìn vào anh trân trân. Đó hoàn toàn không phải là một cô gái mạnh mẽ cố che giấu cảm xúc mà thực sự không hề có chút cảm xúc nào cả. Anh giết chết trái tim Vian bằng những lời hứa mông lung, những lần để cô mỏi mòn bên bữa tối, những cuộc chơi ồn ã với bạn bè mặc cô bơ vơ… Mọi lỗi lầm Vian đều mắt nhắm mắt mở bỏ qua vì yêu anh. Thiện kiêu ngạo nghĩ rằng cứ rong chơi chán chê rồi trở về, Vian vẫn sẽ rộng vòng tay đón anh như cô bao lần vẫn thế.
Giá như anh biết trân trọng tình cảm của cô và của chính mình? Giá như anh biết người phụ nữ có thể bao dung mọi lỗi lầm của người đàn ông họ yêu – ngoại trừ sự phản bội. Anh đạp lên niềm kiêu hãnh cuối cùng của cô bằng cách ngủ với một cô gái mới quen ở bar. Cảm giác phiêu lưu cuốn anh vào một mối quan hệ lén lút. Thiện thấy vui và háo hức trong những đêm cuồng nhiệt ở vũ trường. Thằng đàn ông trong anh nghĩ mọi chuyện có gì lớn lao đâu, chỉ là tình cảm ngoài lề rồi thôi. Đêm mưa tơi bời và lạnh buốt, Vian lủi thủi bước trên con đường gió rét căm căm với hy vọng anh đến đón. Cô dõi theo con đường hun hút chỉ còn vài ba bóng đèn nhập nhoạng mà nước mắt rơi mặn đắng. Cũng đêm đó Thiện say khướt và vui vẻ bên cô nhân tình nóng bỏng ngay trong căn nhà của họ. Đêm ấy trời nổi bão.
Thiện ngồi bên giường lo lắng. Đôi bàn tay xanh xao gầy rộc im lìm trong tay anh. Nỗi hối hận tột cùng dâng lên và cả xót xa khi nhìn cô nằm bất động. Vian bị ngất khi chỉ còn cách chung cư một dãy nhà. Bác sĩ bảo do làm việc quá sức và tinh thần không ổn định. Anh giật mình nhận ra đã lâu lắm rồi anh chẳng còn hỏi cô làm gì, đã ăn uống gì chưa, có ổn không? Cũng rất lâu rồi anh không biết cô trở về lúc mấy giờ và đi ngủ khi nào? Tất cả còn lại giữa anh và Vian chỉ là sự lừa dối trắng trợn mà anh thừa biết, Vian chỉ đang cho anh cơ hội thú nhận mà thôi.
- Đi đi.
- Hai ngày nữa em mới xuất viện được. Anh đã gọi đến…
- Tôi bảo đi đi. – Mặt cô trắng bệch nhưng giọng nói kiên quyết. – ngay bây giờ.
Vian ném chiếc cốc trên kệ tủ xuống đất. Trong khi anh sững sờ không biết làm gì thì cô mỉm cười. Những bước chân chầm chậm tiến lại và đôi chân trần trắng ngần dẫm lên các mảnh vỡ lấp lánh.
- Như thế này không đau bằng cách anh đối với tôi đâu. Vậy nên đi đi.

Không chút đau đớn nào thể hiện trên gương mặt Vian dù chân ứa máu. Khi nhìn cô bình thản sắp xếp quần áo và đồ dùng vào vali, Thiện biết giữa họ thực sự đã chấm dứt. Căn phòng còn lại trống trơn và đơn điệu. Tủ quần áo, kệ sách, giường ngủ, bàn làm việc đều thừa thãi bởi thiếu đi những thứ quen thuộc. Thiện nằm trên giường và mường tượng ra gương mặt vô cảm, lạnh lùng cuối cùng anh đối diện. Có lẽ anh sẽ quỳ xuống ôm chân cô, sẽ làm mọi cách để trở về như trước kia. Anh sẽ làm chỉ cần trong đôi mắt, gương mặt hay giọng nói của Vian còn sót lại chút tình cảm mà anh có thể nắm bắt. Vậy nhưng tất cả hoàn toàn trống rỗng.
Những ngày tháng ảm đạm sau đó Thiện không nhớ rõ. Hình như cuộc sống không còn nhiều niềm vui và ý nghĩa, ý chí phấn đấu về nước Mỹ hào nhoáng cũng mai một đi. Có đôi lần vô thức anh đứng trước Just Coffee và nhận ra, Vian đã không còn ở đó. Nỗi hối hận dằn vặt anh trong từng giấc ngủ cũng như tổn thương sẽ đeo bám Vian đến cuối đời. Anh biết, dù có yêu thêm bao nhiêu lần thì niềm tin nơi Vian cũng chẳng thể nào trọn vẹn như xưa. Anh nhớ cô quay quắt. Mỗi ngóc ngách dù nhỏ nhất Thiện đều thấy Vian trong chiếc áo sơ mi trắng nhìn anh mỉm cười. Anh chợt nhận ra có những thứ vì quá quen thuộc mà người ta quên mất rằng nó thực sự rất quan trọng. Và khi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn màng.
- Chắc ngày nào đó chị ấy sẽ về thăm anh. – Nghi nói.
- Ừm, anh vẫn mơ như vậy.
Thiện nhìn Nghi mỉm cười. Trong giấc mơ anh vẫn luôn thấy mình đứng trước Vian, nói với cô lời xin lỗi một cách đàng hoàng và mong cô hạnh phúc. Dĩ nhiên là mơ vì anh biết sẽ chẳng có cơ hội nào để anh và Vian đi ngang qua nhau một lần nữa. Quay về, yêu như chưa từng có đổ vỡ và bội phản chỉ là mộng mị. Thiện biết chiếc cốc thủy tinh năm ấy Vian ném xuống có ý nghĩa thế nào về câu chuyện của họ. Mọi thứ đều có thể bắt đầu lại, chỉ niềm tin là không thể.
Nghi nhìn anh, thấy ánh mắt anh hướng xuống gánh hàng rong dưới con phố buổi sáng. Môi anh cong cong vẽ thành một nụ cười đơn độc và gượng gạo. Trong đôi mắt ấy Nghi đọc được nỗi hối tiếc tột cùng về một cô gái có nụ cười rạng rỡ, về cả lầm lỡ, bồng bột nhất thời của thanh xuân. Cô muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại lặng im.
HẾT
© Giao yên – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.







