Mãi mãi đổi thay
2023-01-03 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Đến cả lúc ký tên lên áo, tôi và lớp chỉ biết tròn mắt nhìn nhau, dường như tất cả đều ngầm hiểu, tôi sẽ không cho phép ai đụng vào người chứ đừng nói đến chuyện ký tên lên áo. Tôi tính bảo là ký cũng được, nhưng vì ngại nên cuối cùng chỉ đành lén trộm tờ danh sách có chữ ký của tất cả mọi người trong lớp về làm kỷ niệm.
***
Nếu được lựa chọn, ai lại muốn bị ép phải thay đổi cơ chứ! Nếu không đến đường cùng, thế giới này liệu có mấy ai chủ động thay đổi? Bởi thay đổi luôn gắn liền với rủi ro, mà người có thể chấp nhận được rủi ro lại không nhiều. Đôi khi chỉ một sự thay đổi nhỏ bé của thế gian, cũng đủ khiến cho con người ta vỡ mộng cả một đời…

Khi nhỏ, tôi là một đứa quảng giao, học hành rất được nên có khá nhiều bạn bè. Trong đó, có một đứa nhà cùng hướng với tôi. Mỗi lần gặp tôi trên đường, cậu đều sẽ gọi với theo để tôi ngoái lại nhìn cậu một cái cho bằng được. Còn có một cô bạn nhà ở gần trường, hay rủ tôi về chơi. Nhưng thi thoảng tôi mới dám lên nhà cậu, vì bố tôi không thích việc tôi thân thiết với người ngoài. Trong quá khứ, bố từng bị bạn bè đâm sau lưng. Bởi thế bố luôn lo lắng việc tôi sẽ gặp cảnh tương tự. Mỗi lần nhắc đến bạn bè, bố con tôi thể nào cũng cãi nhau. Vì với tôi khi ấy, tình bạn nó đơn giản lắm, chơi với nhau vui là được. Nhưng có lẽ… bố đã đúng một phần.
Sau kỳ thi chuyển cấp lên THCS, bạn bè tôi đều đỗ trường điểm. Riêng tôi, vì chút bất cẩn đã phải theo học ở ngôi trường có tiếng xấu to nhất vùng. Kể từ đó, chẳng còn đứa bạn nào nói chuyện với tôi nữa. Dù có thường xuyên gặp nhau ở lớp học thêm bên ngoài, họ cũng đi tìm người khác chứ không ngồi với đứa bạn thân cũ như tôi. Trên đường đi học về, cũng không còn ai gọi tên tôi nữa, không còn ai muốn tôi nhìn về phía họ nữa…
Với tôi đó là sự phản bội và bỏ rơi khủng khiếp nhất. Nó đập nát hoàn toàn chút tự tôn còn sót lại của tôi khi đối diện với bố. Tôi thay đổi và biến thành một con người hoàn toàn khác. Tôi không tin vào tình bạn nữa, cũng ngoan ngoãn nghe lời bố hơn. Từ một người quảng giao luôn cười, tôi trở thành một người xã giao, chỉ cười khi cần thiết. Từ một kẻ coi bạn bè như người thân, tôi ngại việc gần gũi với bất kỳ ai. Vì suy cho cùng lời bố vẫn là chí lí nhất: “Chỉ có người trong nhà mới thực sự đối xử tốt với con mà thôi!”
Bỗng một buổi chiều, ở một góc sân giờ tan trường, tôi chợt nhìn thấy bóng dáng cậu bạn năm xưa vẫn luôn gọi với theo để được tôi ngoảnh lại nhìn. Lòng tôi chợt dâng lên nhiều cảm xúc khó tả, vừa vui, vừa giận, vừa chẳng biết nên nói gì. Cứ như thể tôi đã luôn chờ cậu ở đây, dù cậu đến trễ, tôi vẫn sẽ đợi, chỉ là sự khó chịu khi phải chờ đợi quá lâu này, tôi muốn cậu hiểu chút ít về nó. Sẵn trên tay đang cầm cây thước gỗ, tôi bất thình lình gõ lên đầu cậu một cái “cốp”. Cậu kêu đau một tiếng rồi lập tức quay đầu lại: “Ai vậy?” Hai đứa bốn mắt nhìn nhau không nói nên lời. Tôi nhận nhầm người rồi…
.jpg)
Cậu bạn bị tôi gõ đầu ấy đã không tức giận với tôi, chỉ nhắc tôi lần sau trước khi gõ nhớ nhìn kỹ. Chặp sau bạn của cậu đến, thế là hai người họ vừa nói vừa cười rời đi. Tôi nhìn họ trong lòng có chút mỉa mai xen lẫn chua xót. Rõ ràng vẫn rất hy vọng, nhưng hiện thực lại cứ bắt tôi phải chấp nhận rằng tình bạn mong manh lắm, đừng nên tin. Rằng một khi bạn sụp đổ, một khi bạn khoác lên mình chiếc áo của ngôi trường dở tệ này, sẽ chẳng có ai nguyện ý ở lại, sẽ chẳng ai chấp nhận nổi bạn nữa. Cho dù bên trong tôi vẫn thế nhưng không một ai dám vượt quá cái mác bọc bên ngoài tôi hiện giờ để thân thiết với tôi như xưa. Tôi bây giờ chẳng còn giá trị gì với họ nữa rồi…
Một thời gian sau, cả trường tôi đồn ầm chuyện một bạn học sinh đứng lên tố giác đứa bạn đã đưa phao cho cậu ta chép. Nghe thật buồn cười và nghịch lý làm sao, vì ở cái trường này, lớp 40 đứa thì đúng 40 đứa chép phao. Tôi vốn chẳng để tâm chuyện này cho đến khi nhận ra, tên điên đã đứng lên tố giác là người mà tôi đã gõ đầu hôm bữa. Rồi tự nhiên từ hôm đó trở đi, tôi không thể rời mắt khỏi cậu. Tôi chợt nhận ra cậu hiện hữu rất nhiều nơi trong cuộc sống của tôi. Cả cậu và tôi đều là lớp trưởng, lại là 2 lớp sát cạnh nhau. Bao nhiêu lần họp trường, họp đoàn, họp đội là bấy nhiêu lần cậu theo sau tôi xuống phòng họp. Nhưng đến tận bây giờ tôi mới nhận ra sự tồn tại của cậu. Dần dần, từ những cái nhìn xa lạ, vu vơ, đến những lần tôi cố tình gõ đầu để cậu giận nhưng cậu chẳng bao giờ giận, đến những câu chuyện chẳng đầu chẳng đuôi chúng tôi nói với nhau giờ tan trường khi đợi mẹ đến đón,… Từ những kẻ xa lạ kỳ cục, chúng tôi trở nên thân thiết từ lúc nào chẳng hay.
Cậu bạn này chẳng phê phán ai bao giờ, cho dù đó có là những học sinh đánh nhau, những đứa chép tài liệu khi đi thi… Cậu chỉ là không thích làm mấy việc như thế, và không muốn bị người khác ép bản thân làm việc mình không thích. Ấy thế mà, khi càng thân với cậu, mong muốn thay đổi trong tôi lại rục rịch bò dậy. Tôi dần bỏ cái nết chép tài liệu, quay về làm tôi của ngày xưa, một kẻ theo đuổi sự ưu tú, một kẻ dùng thực lực để chứng minh bản thân với thế giới. Rồi tự nhiên, tôi trở nên thoải mái hơn với các bạn trong lớp hơn. Tôi chợt nhận ra, bản thân cũng đầy phán xét. Hóa ra, tôi cũng vì cái mác tệ hại của trường mà chẳng chơi với một ai trong lớp. Cả lớp cũng sợ tôi bởi sự thay đổi bất ngờ này. Sau hơn ba năm học chung, lần đầu tiên và duy nhất họ thấy tôi tham gia mấy buổi họp lớp ăn chơi lãng xẹt cùng họ. Đúng là chẳng có gì hay ho, nhưng thật vui và đầy kỷ niệm. Đó có lẽ là hình ảnh vui vẻ duy nhất tôi còn nhớ được về lớp tôi trong bốn năm cấp hai.
.jpg)
Nhưng cuộc vui nào rồi cũng tàn, bốn năm mới đó liền qua. Khi lễ tổng kết kết thúc, sân trường còn mỗi lớp cậu bạn tôi là chưa chụp hình xong. Nhìn bọn họ chụp hình trông thật vui, lòng tôi có chút cảm thán. Lớp cậu thật may mắn khi có cậu làm lớp trưởng. Lớp tôi thì tệ cả bốn năm, mãi đến phút cuối tôi mới sửa soạn lại một chút, nhưng đã chẳng kịp làm gì. Đến cả lúc ký tên lên áo, tôi và lớp chỉ biết tròn mắt nhìn nhau, dường như tất cả đều ngầm hiểu, tôi sẽ không cho phép ai đụng vào người chứ đừng nói đến chuyện ký tên lên áo. Tôi tính bảo là ký cũng được, nhưng vì ngại nên cuối cùng chỉ đành lén trộm tờ danh sách có chữ ký của tất cả mọi người trong lớp về làm kỷ niệm. Bố mà biết tôi thế này hẳn sẽ lo lắng lắm. “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Ở ngôi trường cái danh đen hơn cả mực thế này thì làm gì có đèn, không cần phải kết bạn làm gì, chỉ cần tập trung học thôi.” Từ khi tôi thi rớt và học trường này học bố đã luôn nói với tôi như thế đấy. Nhưng có lẽ bố đã sai một phần.
Sau đó nữa, tôi đỗ vào một trường điểm, vượt mặt tất cả những đứa bạn cũ cấp một. Còn cậu bạn của tôi sau rất nhiều lần đắn đo, cuối cùng quyết định không thi mà học ở trường gần nhà. Cậu nói với tôi rằng linh cảm cậu mách bảo không lành, nhưng tôi hiểu, hoàn cảnh của cậu không cho phép cậu trèo cao. Học khác trường, tôi chẳng còn cơ hội, cũng như là lý do để gặp cậu. Thời đó, cả tôi và cậu đều không chơi mạng xã hội, có số điện thoại của nhau nhưng không bao giờ liên lạc. Cậu thích gặp mặt, nói chuyện trực tiếp. Tôi cũng thế. Cho nên, khoảnh khắc nhận được thông báo trúng tuyển, tôi liền nghĩ: “Tình bạn của chúng tôi có vẻ đến đây là kết thúc rồi.” Nhưng không, mỗi năm một lần tôi đều được gặp cậu mà không cần một lời hẹn trước nào. Mỗi năm cậu sẽ đến trường tôi thi và nhận giải một lần. Mỗi năm, hai đứa chúng tôi đeo trên cổ một chiếc huy chương, không cần nói gì nhiều, nhìn nhau cười một cái liền hiểu tất cả. Cậu cứ tiến lên đi, tôi sẽ tiến cùng cậu.
.jpg)
Lên đại học, tôi ra Sài Gòn học, cậu vẫn ở đó, trên Tây Nguyên đầy nắng và gió. Dù cho lúc này, cả hai đã có mạng xã hội của nhau, chúng tôi vẫn rất hiếm khi liên lạc với nhau. Nhưng mỗi lần gặp nhau vào dịp tết, chúng tôi lại như chưa bao giờ xa, vẫn luôn có thể cùng nhau nói chuyện đến quên cả lối về. Nhiều lúc tôi nghĩ, có thật là tất cả mọi thứ đều sẽ thay đổi không? Đã 9 năm trôi qua, thời thế thay đổi, bản thân tôi và cậu ấy cũng đã không còn như xưa. Thời gian đưa mỗi khoảnh khắc chúng tôi gặp nhau trở thành kỷ niệm. Không gian lại đẩy chúng tôi ra xa, từ cùng một trường, giờ đây lại mỗi đứa mỗi nơi. Người ta lo sợ yêu xa đối phương sẽ quên mình, sẽ có người mới. Chúng tôi chẳng bao giờ như thế, chẳng bao giờ phải nghĩ đến chuyện giữ liên lạc với đối phương. Chúng tôi luôn đi trên con đường mình muốn đi, chẳng bao giờ lo chuyện sẽ bị đối phương bỏ lại, hay quay lưng. “Cậu ấy chắc chắn sẽ ủng hộ mình! Sẽ không bao giờ vì công việc mình làm, hay vì con đường mình đi mà có những suy nghĩ khác về mình”, tôi luôn tin chắc như vậy.
Bố tôi đến vẫn thế, vẫn chẳng tin vào tình bạn, mỗi lần tôi đi chơi với cậu đều dặn dò phải cẩn thận. Tôi cảm thấy tiếc cho bố, vì đã chẳng thể gặp được một tri kỷ như tôi. Thỉnh thoảng nghĩ đến lời cảnh cáo của bố, tôi chỉ biết cười trừ: “Lỡ mà cậu ấy có đâm sau lưng mình một nhát thì tính ra mình vẫn lời chán!” Nếu cậu không xuất hiện, thế giới mà tôi nhìn thấy sẽ không thể nào “hường” được như bây giờ. Một thế giới mà con người tin tưởng, tôn trọng và chấp nhận nhau, cùng nhau đạt được điều bản thân muốn. Chứ không phải là một thế giới chỉ có cạnh tranh, đố kỵ, mọi người dẫm đạp lên nhau để bước lên bục vinh quanh đứng một mình mà bố đã vẽ ra cho tôi. Gặp được cậu, thật may mắn làm sao!
Để nói về thay đổi, tôi nghĩ tất cả đều đã, đang và sẽ thay đổi thôi, cả tôi lẫn cậu ấy, lẫn mối quan hệ giữa cả hai. Mỗi người chúng tôi đều cần đi con đường của mình, làm những việc khiến bản thân cảm thấy hạnh phúc. Tình bạn này, có chăng chính là một trong những hạnh phúc đó, một loại hạnh phúc không cần hiện hữu ngay trước mắt, một loại hạnh phúc khiến trái tim cả hai luôn cảm thấy ấm áp dù ở bất cứ đâu. Cứ như thể, chỉ cần cậu còn sống, đã là quá đủ với tôi rồi. Một mối quan hệ thật lạ! Một mối quan hệ có thể đổi thay cùng sự thay đổi của tất cả mọi thứ quanh nó…
© Bình Nguyễn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cuộc sống này thực ra rất công bằng hơn bạn nghĩ | Góc Suy Ngẫm
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.





