Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời nhắn bị bỏ quên

2021-04-15 01:22

Tác giả: Tam Lay


blogradio.vn - Cậu ta thẫn thờ đi ngang qua rất nhiều cửa hàng và bắt gặp một hiệu sách cũ được bày trí đẹp mắt. Như có một cơn gió cuốn lấy thân hình gầy gò của cậu và thôi thúc cậu đi vào trong. Vừa đẩy cửa vào, hiện lên trước mắt mình là một cô gái với nụ cười duyên nhất mà cậu từng thấy. Nụ cười rạng ngời và đôi mắt lém lỉnh ấy đã khiến cậu lỡ một nhịp tim.

***

Một chàng trai tuổi đôi mươi đang ngắm nhìn dòng người qua lại ngoài ô cửa sổ với ánh mắt đượm buồn pha một chút oán hận. Ở lứa tuổi đẹp nhất của một đời người, lẽ ra cậu phải được đi học, đi chơi và cả những cuộc hẹn hò tuổi mới lớn. Nhưng, bao nhiêu mộng mơ của tuổi trẻ thoáng chốc đã bay mất chỉ với một lời thông báo của vị bác sĩ dày dạn kinh nghiệm tại bệnh viện ung bướu. 

Với sức sống và sự bốc đồng của tuổi trẻ, chàng trai đã bỏ qua những triệu chứng ban đầu của căn bệnh quái ác. Cậu đã luôn nghĩ mình là một thanh niên đầy nhựa sống với sức khỏe và tinh thần thép. Vì cậu là đội trưởng đội bóng rổ suốt những năm cấp 3 mà.

Sau khi nghe tin từ vị bác sĩ chuyên khoa là mình đã mắc phải căn bệnh ung thư gan giai đoạn cuối, cậu đã rất phẫn nộ và không tin vào điều đó. Tất cả chỉ là sai sót của việc xét nghiệm mà thôi. Rất nhanh sau đó, sức khỏe của cậu đi xuống và cách duy nhất có thể cứu sống cậu là phẫu thuật thay gan. Tuy nhiên, đó chỉ là tia hy vọng nhỏ nhoi, sự thành công của ca phẫu thuật là điều mà không vị bác sĩ nào đảm bảo được.

Cậu trở nên hung hãn và dễ dàng tức giận với mọi thứ xung quanh. Bạn bè đến thăm nhưng cậu lại cho rằng mọi người đang thương hại mình nên lại đẩy tất cả ra xa. Đến một ngày, không còn ai đủ kiên nhẫn với cậu nữa. Khép cánh cửa phòng ngủ lại, khép cánh cửa với thế giới xung quanh, cậu nhốt mình trong phòng, chỉ chơi game và nghe nhạc, không nói chuyện với ai.

Sau khi bước qua cơn giận, cậu đã dần chấp nhận sự thật nhưng lại muốn buông xuôi và không làm phẫu thuật. Gia đình cậu thì khác, ai cũng tràn trề hy vọng, nhất là ba của cậu, người có lá gan phù hợp nhất. Tri qua những đấu tranh tâm lý, cuối cùng cậu cũng chấp thuận ca phẫu thuật sắp đến. Cậu đồng ý vì người thân nhưng với phần trăm thành công mỏng manh ấy, cậu chỉ tặc lưỡi.

Một sáng nọ, cậu ấy muốn đi ra ngoài sau chuỗi ngày dài nằm lì trong căn phòng lạnh lẽo. Ngoài trời nắng đẹp với những cơn gió mát lành nhẹ nhàng thổi qua làn da xanh xao làm cậu cảm thấy dễ chịu hơn. Cậu ta thẫn thờ đi ngang qua rất nhiều cửa hàng và bắt gặp một hiệu sách cũ được bày trí đẹp mắt. Như có một cơn gió cuốn lấy thân hình gầy gò của cậu và thôi thúc cậu đi vào trong. Vừa đẩy cửa vào, hiện lên trước mắt mình là một cô gái với nụ cười duyên nhất mà cậu từng thấy. Nụ cười rạng ngời và đôi mắt lém lỉnh ấy đã khiến cậu lỡ một nhịp tim. Cậu không còn nhận ra bất cứ điều gì xung quanh ngoại trừ cô ấy. Nhìn chàng trai và mỉm cười thật tươi.

“Mình có thể giúp gì cho bạn?” cô ấy nói với giọng ngọt ngào nhất từ trước đến nay mà cậu từng nghe.

Cậu chỉ muốn ôm cô thật chặt ngay lúc đó. Nhanh tay chọn ngay một quyển sách gần nhất.

“Mình muốn mua quyển sách này.”

"Bạn có muốn gói với giấy gói quà không?"

Cậu gật đầu rồi nhanh chóng bỏ đi sau khi cầm lấy quyển sách được gói cẩn thận.

Ngày hôm sau, cậu quay lại và mua một quyển sách khác. Cậu rất muốn rủ cô đi chơi nhưng không đủ can đảm. Lặp lại điều tương tự trong vài tuần tiếp theo, dường như hiệu sách là động lực giúp cậu ấy mỉm cười mỗi ngày. Bất chợt, khao khát được sống trỗi dậy mãnh liệt. Dường như cậu trở thành một con người khác, con người năng động trước đây và thêm phần tươi vui. Cậu nói chuyện nhiều hơn với gia đình. Cậu dùng sức lực yếu ớt của mình để tìm gặp lại những người bạn chí cốt mà mình đã vô tình đẩy đi.

Đó là 2 tuần hạnh phúc nhất của chàng trai sau những ngày dài đấu tranh với bệnh tật. Mẹ cậu đã tinh mắt phát hiện ra sự thay đổi của đứa con trai duy nhất nên đã khuyên cậu rủ cô ấy đi chơi. Ngày hôm sau, cậu đã để lại số điện thoại sau khi mua sách và ngại ngùng bước vội ra khỏi cửa.

Vài ngày sau, điện thoại đổ chuông.

Mẹ của cậu nghe máy, đó là cô gái. Cô muốn nói chuyện với cậu. Người mẹ không kiềm được nước mắt nói với cô gái rằng cậu ấy đã không qua khỏi trong ca phẫu thuật ghép gan của mình.

Sau đó, người mẹ đã vào phòng và sắp xếp lại tủ quần áo của con. Trong đấy là một chồng sách được sắp xếp ngăn nắp nhưng chưa được lấy ra khỏi giấy gói. Người mẹ, theo lẽ tự nhiên, mở giấy gói và lật trang đầu tiên của cuốn sách nằm trên cùng. Một hàng chữ viết vội hiện ra: “Mình nghĩ bạn rất dễ thương, bạn có muốn đi chơi không?”

Hàng nước mắt lại tuôn rơi trên khóe mi, bà mẹ lại mở thêm một quyển sách nữa. Cũng với hàng chữ viết vi trên đó: “Nếu đọc được dòng này thì bạn hãy rủ mình đi chơi nhé”.

© Tam Lay - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

back to top