Phát thanh xúc cảm của bạn !

Liệu ngày mai tớ có thôi nhớ nhung về cậu?

2017-07-27 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Những ánh đèn phố thị len lỏi giữa màn mưa trắng xóa. Thành phố luôn cựa quậy chưa bao giờ chịu ngừng một giây vận động vậy mà giờ đây tĩnh lặng vô cùng. Mà dường như lòng tớ cũng tĩnh lặng như thế. Chỉ là thỉnh thoảng tim vẫn cứ nhói từng cơn bởi ai đó nhắc về cậu. Nhưng tớ không trốn tránh hay vờ như không nghe thấy, tớ vẫn đứng đó, lắng nghe từng từ họ kể về cậu để biết rằng cậu vẫn sống tốt và hạnh phúc.

***

Cho những ngày mưa ở thành phố.
Cho những ngày xa cách.
Cho thanh xuân của tớ, của cậu, của chúng ta...

Những ngày này, thành phố cứ ướt sũng vì những cơn mưa bất chợt nhiều khi đến vội vã. Thành phố cứ ướt sũng, nhưng lòng người sao vẫn cứ mãi hanh hao đến khô khốc. Là vì lòng đã nguội lạnh với những nhớ nhung? Hay vì lòng chẳng còn chút vấn vương nào một bóng hình đã cũ? Hay trái tim trở nên chật chội như thành phố vốn dĩ đông đúc chen lấn ngoài kia, để chẳng thể nhét thêm một bóng hình ai vào đó.



Chiều nay, trời lại đổ mưa xối xả và dai dẳng không ngớt, tớ thì lại chẳng mang theo áo mưa, mà lòng thì chẳng muốn đứng đợi, bởi người ta bảo “Ở Sài Gòn ấy à, đợi gì thì đợi chứ đừng đợi hết mưa”, vậy là cứ để mặc mưa chạy xe về. Dòng người hối hả ngoài kia cũng vội vã chạy xe nhanh hơn để mong có thể nhanh chóng thoát khỏi cơn mưa dai dẳng đang rượt đuổi theo họ không buông. Thỉnh thoảng có vài người dành vài ba giây khi dừng đèn đỏ ngó nhìn tớ bằng ánh mắt tò mò khó hiểu. Những giọt mưa đầy sắt lạnh kia thấm vào da thịt khiến bản thân run lên bần bật từng cơn, chiếc áo sơ mi trắng ướt sũng dính chặt vào cơ thể chẳng mang lại được chút hơi ấm dù là mỏng manh nào. Nhưng chẳng hiểu vì điều gì mà khiến bản thân lại lì lợm như vậy không chịu ngừng xe để trú mưa, hoặc ghé chân vào quán tạp hóa bên đường nào đấy mua một chiếc áo mưa. Bất chợt, tớ lại nghĩ về cậu, liệu ở một nơi khác của thành phố cậu có đang ướt mưa như tớ?

Về đến phòng, chui vội vào phòng tắm, tắm thật nhanh lau người thật khô pha cho mình một cốc trà gừng nóng để khỏi bị cảm lạnh. Bụng dạ cồn cào vì đói. Ngày trước, lúc cậu còn bên cạnh cứ đều đặn ngày ba bữa đều nhắn tin căn dặn phải ăn uống đúng giờ. Dù cho không muốn ăn cũng phải ăn bởi trước giờ tớ luôn nghe theo những lời cậu căn dặn, thực hiện theo mà chẳng một chút nghĩ suy. Thỉnh thoảng đêm cậu còn mang thức ăn qua nữa, bây giờ thì chỉ còn mỗi bản thân tự chăm lo cho mình. Vì sợ lắm những đêm bỏ bữa, đến khuya dạ dày quằn quại đau, môi mím chặt ngăn nước mắt chảy chỉ mong những lúc như vậy vẫn còn cậu ở bên, được cậu ôm vào lòng và hôn nhẹ lên tóc, có như vậy mọi cơn đau cũng hóa thành dịu dàng.

Liệu ngày mai tớ đã thôi nhớ nhung về cậu?

Ăn tối xong, tự pha cho mình một cốc cà phê nóng, ngồi lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa như những con thiêu thân lao vào cửa kính rồi vỡ tan tành tựa như tình yêu của tớ. Những ánh đèn phố thị len lỏi giữa màn mưa trắng xóa. Thành phố luôn cựa quậy chưa bao giờ chịu ngừng một giây vận động vậy mà giờ đây tĩnh lặng vô cùng. Mà dường như lòng tớ cũng tĩnh lặng như thế. Chỉ là thỉnh thoảng tim vẫn cứ nhói từng cơn bởi ai đó nhắc về cậu. Nhưng tớ không trốn tránh hay vờ như không nghe thấy, tớ vẫn đứng đó, lắng nghe từng từ họ kể về cậu để biết rằng cậu vẫn sống tốt và hạnh phúc.

Ngày trước, khi chúng ta còn bên nhau, cậu hay ôm trọn tớ từ đằng sau cùng dõi mắt ngắm nhìn thành phố chìm đắm trong mưa. Hơi thở ấm nóng của cậu phả vào tai tớ. Hơi ấm quen thuộc lan tỏa. Bây giờ tớ vẫn đứng đây, vẫn khung cửa sổ cũ, vẫn thành phố quen thuộc, nhưng cậu đâu rồi? Bất chợt tớ lại nhớ đến những cái ôm xiết chặt cho thỏa nhớ mong, những nụ hôn mơ màng cho thỏa những xa cách, những ngón tay đan nhau như chưa từng chia lìa.

Phía ngoài xa kia, ánh đèn đã dần tắt, thành phố dần bị bóng đêm bao lấy. Đồng hồ điểm 12 tiếng chuông. Ngày mới đã lại bắt đầu. Nhưng những bộn bề của ngày cũ sao vẫn cứ bám víu lấy chưa chịu buông. Tự hỏi lòng mình Liệu ngày mai thành phố có còn đổ mưa? Liệu ngày mai lòng tớ có còn rơi lệ? Và liệu ngày mai, tớ đã thôi nhớ nhung về cậu?

Ngày mai, trời chắc sẽ hết mưa và tớ chắc cũng sẽ thôi đau lòng.

Ngày mai, trời chắc sẽ nắng và tớ chắc cũng sẽ yêu một người.

© Lạc Hi – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

Trả em về nơi bắt đầu

Trả em về nơi bắt đầu

“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Du Miên và Gió - Phần cuối

Du Miên và Gió - Phần cuối

Phần cuối, kết thúc của bộ: Du Miên và Gió

Du Miên và Gió - Phần 3

Du Miên và Gió - Phần 3

Phần tiếp theo của Du Miên và Gió (Phần 2)

Lời hẹn gặp lại

Lời hẹn gặp lại

Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.

back to top