Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lang thang giữa lòng thủ đô ngày Tết về

2020-01-30 01:28

Tác giả: Gió lạ


blogradio.vn - 28, cái không khí tết đã tràn khắp Hà Nội, cái lạnh ngấm vào da thịt như một dấu hiệu rõ ràng nhất báo hiệu một “mùa” Tết nữa lại đến. Thong dong giữa lòng Hà Nội, bước chân tôi vô định tiến về phía trước. Dòng người hối hả ngược xuôi, ai nấy đều vội vã với mong muốn mau chóng trở về nhà, giữa đám đông ấy, tôi như lạc lối, thật sự  không biết đi đâu về đâu.

***

Ánh đèn nơi các cửa hiệu làm tôi lóa mắt, tôi đoán chắc họ chỉ bán nốt ngày hôm nay, còn ngày mai thứ chào đón tôi là loạt biển hiệu đóng cửa. Đang chăm chú vào thứ ánh sáng đẹp đẽ ấy, một gia đình bước ra khỏi cửa hàng đã thu hút sự chú ý của tôi. Người bố cùng người mẹ dắt tay đứa trẻ vừa đi vừa nói cười vui vẻ. Tiếng cười giòn tan của cô bé như đánh thức một điều gì đó đã ngủ say trong tôi, gợi tôi nhớ về những ngày đã xa…rất xa rồi… xa như chưa từng tồn tại trong kí ức.

Giống như một cuộn phim, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh của những năm về trước, khi gia đình tôi còn quây quần bên nhau. Nhà cũng chẳng khá giả gì nhưng bố mẹ tôi cũng cố gắng sắm cho mấy chị em tôi được bộ quần áo hay đôi giày mới. Tầm này là mẹ cùng chị tôi đang cùng nhau gói bánh chưng, tôi tuy không biết gói nhưng cũng táy máy, động linh tinh là bị mẹ thét nhưng cũng không chừa. Thằng cu Tí cũng học theo tôi, mẹ và chị hai chỉ biết thở ngắn than dài mà nhìn chúng tôi. Bố tôi thì đi chuẩn bị củi nhóm bếp, mặc dù tôi cũng thấy hứng thú lắm nhưng chỉ dám mon men xung quanh chứ không dám lại gần vì sợ bố.  Bố tôi là người trầm tính, bình thường tôi chẳng thấy ông nói bao giờ, chỉ thỉnh thoảng cười cái mà thôi, nhưng ông luôn dùng hành động để thể hiện sự quan tâm, mặc dù vậy nhưng tôi vẫn sợ ông lắm. Tầm tám giờ  là nồi bánh được bắc lên, mọi người sẽ ngồi xung quanh, sưởi ấm và trò chuyện, nôi dung câu chuyện biến đổi liên tục, lúc thì liên quan đến tiền sắm tết, lúc là việc học của chị hai,...

Lang thang giữa lòng thủ đô ngày Tết về

Tôi tuy không hiểu gì nhưng cũng dỏng tai nghe rất chăm chú. Tầm một giờ sáng là những chiếc bánh chưng nóng hổi được vớt ra, nhưng tôi chẳng bao giờ được chứng kiến khoảnh khắc này vì được một lúc là tôi đã ngủ gà ngủ gật, mẹ phải bế tôi vào giường. Cu Tí thế mà thức tài hơn tôi, sáng ra cu cậu khoái chí kể cho tôi nào là bánh xanh thế nào, nào là mở nồi ra hơi bốc ra sao, tôi nghe mà tiếc lắm giận cái sự ham ngủ của mình, nhưng cái sự tiêng tiếc ấy ngay lập tức hết veo khi được chị hai dẫn đi xem pháo đất, cứ nghe pháo nổ là tôi vỗ tay  hoan hô, hớn ha hớn hở. Rồi đến đêm ba mươi, cả nhà cùng nhau đón giao thừa, cầu chúc một năm mới bình an, sung túc.

“Bing…..bing…bing” Tiếng còi xe kéo tôi trở về thực tại, tiếng cười của ba mẹ tôi, chị tôi cùng cu Tí cứ xa dần… xa dần, trước mặt tôi lại là dòng người đông đúc cùng ánh đèn nơi phồn hoa tấp nập. Tôi cười nhẹ, nhiều người đang khao khát cái cuộc sống nơi thủ đô này nhưng tôi lại chỉ mong một lần quay lại những ngày tháng xưa kia, cái thời ngay cả cái ăn còn phải lo nghĩ nhưng hạnh phúc lại giản dị và đến nhẹ nhàng trong vô thức. Đã bao lâu rồi tôi không ăn bữa cơm có đầy đủ cả gia đình, tôi không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ gia đình tôi từ khi không phải lo nghĩ về tiền nữa thì bố mẹ tôi bắt đầu có những trận cãi vã, từ trận nhỏ đến trận to, rồi liên tục, rồi đến một thời điểm họ không cãi nữa, tôi rất vui rồi nhận ra họ chẳng còn nói chuyện với nhau.

Lang thang giữa lòng thủ đô ngày Tết về

Thế rồi, họ li hôn, tôi với cu Tí ở với mẹ, chị hai ở với bố. Ngày chị hai đi, tôi vẫn chẳng biết gì, chỉ biết chị ôm lấy tôi khóc, khóc rất lâu, tôi chưa bao giờ thấy chị khóc ghê thế cả khi bị bố mẹ đánh đòn. Đến khi tôi hiểu rõ được mọi chuyện thì cả bố mẹ tôi đều đã có gia đình mới. Mẹ tôi đi bước nữa, dượng tôi có một đứa con trai mẹ liền gửi cu Tí cho bố tôi, còn tôi được giữ lại nhưng giống như người vô hình. Năm tôi vào cấp ba, chị hai tôi lấy chồng, ngày đón dâu, chị ôm tôi bảo hay về với chị nhưng tôi chỉ cười, tôi biết chị cũng không dễ dàng. Cuối cùng, tôi cũng vào đại học, lên thành phố trọ tôi đã có thể tự lập, không còn phải chịu ánh nhìn xót xa của mẹ và ánh nhìn lạnh nhạt của dượng nữa. Hàng tháng, mẹ vẫn gửi tiền lên cho tôi, tôi không đụng tới, để đó tích dần. Gần đến tết, sinh viên được nghỉ sớm, ai cũng mong về nhà rồi đặt vé xe sớm, còn tôi gọi điện cho mẹ báo không về, mẹ cũng chỉ hỏi đôi ba câu rồi thôi. Bố và chị tôi cũng gọi bảo tôi về ăn tết cùng, nhưng tôi từ chối. Tôi biết ai cũng có gia đình riêng, dù họ có cố gắng đến mấy cũng chẳng thể lấp đi sự lẻ loi đến đáng thương của tôi.

Phòng trọ vắng người, chỉ mình tôi lủi thủi, bá chủ trọ hỏi thì tôi lắc đầu, cười kêu ở lại làm thêm, bá tặc lưỡi: “Sinh viên bây giờ đúng thật là…” . Nay, con cháu bá cũng về, khu trọ rộn ràng hẳn lên, nhưng tôi lại thấy không thoải mái hơn cả khi nó yên tĩnh, đành ra ngoài. Thở dài một tiếng, nhìn xe cộ tấp tập phía trước, tôi tự hỏi còn có ai như tôi không, lang thang giữa lòng thủ đô ngày tết đến.

© Gió lạ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mùa xuân sẽ không bỏ em đi nữa

Gió lạ

Tôi đã tin trog cuộc đời dài, rộng này, chúng ta có một mối nhân duyên như thế, xa lạ, gặp gỡ, bỗng hoá thân quen

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chọn một người hòa hợp để đồng hành cùng mình

Chọn một người hòa hợp để đồng hành cùng mình

Bạn có biết câu nói đau lòng nhất mà tôi từng được nghe là gì không? Mẹ đã nói với tôi rằng “Sau này, con đừng lấy người như bố nhé!”. “Môn đăng hộ đối” có thể không phải là về địa vị, tiền bạc mà là sự hòa hợp về cách suy nghĩ, cách sống và cảm nhận cuộc sống này.

Thanh xuân ấy, con tim tớ đã đánh lỡ mất một nhịp

Thanh xuân ấy, con tim tớ đã đánh lỡ mất một nhịp

Sau tất cả, tớ chỉ biết nỗ lực và cố gắng, không cho phép bản thân trì hoãn hay từ bỏ. Đứng phía sau miệt mài học tập không ai hay, không để một người thích cậu phải tự ti mỗi ngày. Để cùng cậu đỗ chung một trường đại học, một thành phố với cậu. Thanh xuân ấy, tớ không hối tiếc điều gì. Tớ chỉ biết cảm ơn vì con tim tớ vì cậu mà rung động để rồi lỡ mất một nhịp.

5 năng lực giúp phụ nữ luôn có sức hấp dẫn trong mắt người khác, vừa sống thông minh vừa xinh đẹp tự tin

5 năng lực giúp phụ nữ luôn có sức hấp dẫn trong mắt người khác, vừa sống thông minh vừa xinh đẹp tự tin

Tin chắc rằng bạn cũng phát hiện ra một thực tế: Nhan sắc chỉ hấp dẫn nhất thời, vẻ đẹp nội tại mới là thứ níu giữ những mối quan hệ ở lại, tạo nên giá trị riêng không ai giống ai. Phụ nữ thông minh đều hiểu điều này.

4 bộ phim nhân văn bố mẹ nên cùng con

4 bộ phim nhân văn bố mẹ nên cùng con

Dành thời gian "chất lượng" ở bên con là điều tuyệt vời và ý nghĩa nhất mà bố mẹ nào cũng muốn làm cho các con của mình. Thời gian chất lượng có nghĩa là không cần quá nhiều nhưng phải trọn vẹn, là không làm việc riêng trong khi chuyện trò với con, cùng con làm những điều mà bé thích một cách nghiêm túc...

Người trẻ muốn gan 'giữ mãi tuổi thanh xuân' thì nên làm 5 việc càng sớm càng tốt

Người trẻ muốn gan 'giữ mãi tuổi thanh xuân' thì nên làm 5 việc càng sớm càng tốt

Những người trẻ tuổi thường chủ quan, ít quan tâm đến chăm sóc sức khỏe. Nhất là đối với các cơ quan nội tạng như gan, thận hay bàng quang.

Em đâu rồi?

Em đâu rồi?

Em đi về hướng chiều Tìm hoàng hôn rực rỡ Tiếng bìm bịp Ru con nước lưng tròng.

Quãng đường quý giá này tớ vui vì có cậu

Quãng đường quý giá này tớ vui vì có cậu

Chúng mình không dám chắc rằng có thể cùng nhau đi được quãng đường dài sau này vì chúng mình còn quá trẻ, nhưng ở hiện tại mình cảm thấy rằng hai đứa đã dành cho nhau những tình cảm hồn nhiên nhất, trong sáng nhất, dành cho nhau những quãng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân mơ mộng và quý giá này.

Thất bại không đáng sợ khi biết đứng lên

Thất bại không đáng sợ khi biết đứng lên

"Thất bại không có nghĩa là vấp ngã mà là cứ nằm lì sau khi ngã”. Thất bại chỉ là khởi đầu cho chuỗi thành công sau này, nếu chúng ta biết nắm bắt và vận dụng. Đừng coi thất bại như một nỗi sợ, hãy coi đó như một bài học.

7 điều tạo nên tố chất và khí chất để có ấn tượng sâu sắc

7 điều tạo nên tố chất và khí chất để có ấn tượng sâu sắc

Chuyện gì nên từ chối thì cứ việc từ chối. Đây chính là giới hạn của mỗi người. Đừng để đối phương nghĩ rằng giúp đỡ là trách nhiệm của bạn.

Mẹ ơi, con ước gì mình sinh ra có mẹ

Mẹ ơi, con ước gì mình sinh ra có mẹ

Đúng vậy! Cuộc sống của tôi đầy đủ, tôi công nhận điều đó. Nhưng đó chỉ là những thứ vật chất vô tri vô giác, cái mà tôi cần chính là sự viên mãn về mặt tinh thần. Tôi không có mẹ.

back to top