Lần này cậu có biến mất nữa hay không?
2023-07-05 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - Ở tuổi 18 tôi thầm thích một người, và nhiều năm sau tôi vẫn thích cậu ấy. Đến giờ đây tôi đã thực hiện được lời nói khi đó, một quán cà phê với cái tên “Hana”. Hôm nay – ngày khai trương ước mơ của tôi, ước mơ của một thời đẹp đẽ. Bỗng có tiếng mở cửa, bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt tôi, một chàng trai cao ráo với chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, cái nét trưởng thành nhìn trông thật xa lạ, cứ thế mà trở thành “ánh nắng” soi vào tâm hồn tôi lần nữa, là Phạm Hoài Nam mà lâu nay tôi luôn tìm kiếm, giờ đây cậu đã xuất hiện và tự hỏi liệu rằng lần này cậu có biến mất nữa hay không?
***
Một ngày mùa xuân tuyệt đẹp, khi cơn gió xuân nhẹ bay qua từng ngõ ngách của con phố nhỏ - ở đầu đoạn đường kia, ngôi nhà màu trắng mang chút sự buồn tẻ, đấy chính là nơi tôi đang sống. Nhìn xa, mọi thứ trông thật xinh đẹp và ấm áp, thế nhưng bằng một cách nào đó tôi lại cảm thấy mùa xuân không thực sự đẹp như vậy.
Một âm thanh đổ vỡ đến từ phía nhà bếp, tiếng cãi vã của đôi vợ chồng vang dội không ngừng, tôi vẫn một mình cô đơn trên căn gác nhỏ mà nghĩ về cuộc đời buồn tẻ này. Từng làn khói cứ đua nhau bay ra khỏi cửa sổ, tôi tự ngẫm chẳng biết cảm giác này đã trôi qua bao nhiêu lần, trên tay một ly cà phê, một quyển sách, một tâm hồn đang lạc lõng giữa dòng đời.
Buổi sớm sau kì nghỉ xuân, mùi vị của cái nắng ấm áp kia đang dần nhạt nhoà theo nhịp đồng hồ trôi, chớp mắt chỉ còn vài tháng nữa tôi sẽ chính thức trở thành một sinh viên. Sẽ có thể sống một cuộc sống mà tôi hằng mơ ước, thỏa sức làm điều tôi thích và không phải ngày ngày lắng nghe cuộc trò chuyện mà ngỡ như đến từ nỗi thù hận.
Từng bước chân vững chắc đến trường nhưng trong phút chốc trùng bước trước một điều gì đó, phải chăng đó là một cơn gió? Không, đó chỉ là một cô gái nhỏ nhắn với dáng đi nhanh nhẹn, cứ thế mà nhẹ nhàng lướt qua tôi. Chẳng hiểu sao trái tim cứ như vừa rơi một nhịp, mái tóc dài và đôi vai gầy ấy đã mang một phần tâm trí tôi đi mất rồi hay chăng.
Chiều chủ nhật, một trong những ngày buồn tẻ như bao ngày khác, chẳng có bạn bè, tự tách mình ra khỏi thế giới, trong mắt tôi chỉ có con chữ và một thành phố mà tôi ao ước đặt chân đến. Cũng chính hôm ấy, cái ngày định mệnh đã mang “nắng Hạ” đến chiếu rọi tâm hồn tôi. Trên tay cầm ly cà phê, tôi đi dạo dọc quanh con hẻm nhỏ để ngắm nhìn một ngày lại sắp trôi qua, bỗng như trong vô thức tôi nghe thấy âm thanh kì lạ đâu đó đang tiến gần hơn, là một chiếc xe đạp màu hồng nhạt đính thêm vài bông hoa đang trượt từ con dốc đến nơi tôi. Trên chiếc xe ấy là một cô gái nhỏ nhắn cùng mái tóc dài, suôn mượt bay trong làn gió. Âm thanh va chạm làm người đi đường phải quay đầu nhìn, ly cà phê cứ thế mà rơi xuống mặt đường:
- Cho tôi xin lỗi nha, ông có sao không?
Vừa chống chiếc xe lên cô bạn vừa hỏi thăm tôi.
- Không sao.
- Ôi, cà phê của ông đổ hết cả rồi kìa.
- Không sao đâu.
Nói rồi tôi nhặt ly cà phê lên rồi đi mất.
Sáng hôm sau, vẫn như bao ngày tôi bắt đầu giờ ra chơi ở băng ghế đá quen thuộc cùng quyển sách đọc dang dở.
- Nè cho ông đó, xin lỗi vì chuyện hôn qua nha.
Cô bạn đưa cho tôi một ly cà phê rồi nói tiếp.
- Ở cùng một khu với nhau mà giờ mới được làm quen, tui tên Hạ, cụ thể là Lê Nguyễn Nhật Hạ.
Chẳng biết từ lúc nào hình ảnh của Hạ đang dần chiếm vị trí trong tâm trí tôi, trong ánh mắt của tôi chỉ toàn là Hạ. Cậu như một ánh nắng đến vào thế giới tôi một cách bất ngờ và khiến mọi thứ trở nên thật ấm áp. Phải chăng đó là cảm nắng, và cụ thể là “nắng Hạ”.
Tôi chẳng còn bận tâm đến những nỗi buồn quẩn quanh, cũng chẳng tối sáng cúi đầu vào sách, giờ đây tôi như trở thành một con người khác, một thằng Nam mới mẻ hoàn toàn. Chúng tôi có rất nhiều sở thích giống nhau nào là xem phim, đọc sách, cũng thích ngắm hoàng hôn, và thích uống cà phê như nhau nữa. Cứ mỗi cuối tuần, hoặc chỉ khi nào rảnh chúng tôi liền tìm một vài quán cà phê mới để thưởng thức hương vị đăng đắng để xóa tan muộn phiền. Tôi nhớ có một hôm khi cùng nhau ôn bài ở quán đầu phố, chúng tôi có tâm sự:
- Sau này tôi sẽ để dành tiền và xây một quán cà phê.
Hạ nói tiếp.
- À mà tui cũng có nghĩ ra một cái tên hay lắm Nam muốn nghe hong?
- Tên gì vậy?
- Là “Hana”, “Ha” trong “Hạ”, “Na” trong “Nam” với lại “Hana” trong tiếng Nhật cũng có nghĩa là “hoa” đó. Tới khi đó mong Nam sẽ là vị khách đầu tiên của Hạ nha.
-Ừm.
Một buổi chiều đầu tháng 5, hôm đó tôi đến nhà Hạ đón cậu cùng đi học nhóm, bỗng vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và mẹ.
- Con lo mà học hành đàng hoàng, tránh xa cái thằng đó ra, gần đây mẹ thấy học lực con ngày càng xuống dốc rồi đấy thi đại học cũng cận kề rồi, với lại gia đình nó chẳng ra gì đâu.
- Mẹ à, mẹ đừng có nói mấy lời đó nữa được không.
Nói rồi Hạ đi một mạch ra ngoài, khi ấy mọi thứ như trở nên thật ngượng ngùng, ngay cả tôi cũng chỉ biết nở một nụ cười kì lạ, và kể từ sau hôm đó tôi không còn xuất hiện trước mặt Hạ lần nào nữa. Không phải vì giận, cũng chẳng vì tự ái, chỉ có điều khi ấy tôi mới nhận ra bản thân đã biến một cô gái với học lực chả thua kém ai giờ đây chỉ toàn chú tâm vào những thứ chẳng cần thiết. Tôi chỉ sợ vì tôi mà tương lai của Hạ và hy vọng của mẹ cậu ấy sẽ vụt bay mất.
***
Tôi tên Nhật Hạ, một cô gái sắp tốt nghiệp cấp 3, oái oăm thay tôi lại va phải tiếng sét ái tình với một tên mọt sách sống cùng khu phố với tôi và tên cậu ta là Nam. Nhớ không nhầm thì lần đầu tôi gặp cậu ta là vào năm lớp 6, khi ấy gia đình Nam cũng vừa chuyển đến. Tính cậu ta rất khép kín, đa số chỉ toàn ở nhà, nghỉ hè hay lễ cũng chỉ thấy ra ngoài một vài lần nhưng chưa bao giờ thấy cậu và gia đình đi cùng nhau.
Khi vào học cùng cấp 3 tôi mới có cơ hội mà tìm hiểu rõ hơn về cái tên Nam ấy. Tuy chưa bao giờ nói chuyện nhưng thú thật ngày nào tôi cũng đứng ngoài hành lang nhìn lén hắn đọc sách, cũng chính dáng vẻ ấy đã làm tôi rung động.
Một chiều chủ nhật nọ, cái hôm tôi xách chiếc xe đạp màu hồng của mình đi dạo phố, bất ngờ thay xe bị mất thắng và đã tông trúng ngay Nam. Một cách làm quen có hơi mạo hiểm nhưng cũng chính nhờ vậy tôi mới có thể làm bạn với Nam mà không khiến cậu nghi ngờ. Chúng tôi có vẻ rất hợp nhau, cùng sở thích và có khi cũng rất cùng tần số nữa, đôi khi tôi lại nghĩ nếu chúng tôi yêu nhau chắc sẽ hợp lắm nhưng có lẽ nó vẫn quá xa vời.
Hôm đó tôi và Nam có hẹn cùng đi cà phê để học bài nhưng vì xe hư nên có nhờ cậu đến đón, xui xẻo thay cũng vào hôm đó đã để cậu nghe một vài chuyện không hay. Tôi cảm thấy rất có lỗi và muốn mời cậu một bữa, nhưng từ sau hôm ấy Nam như tránh mặt tôi, cậu không còn hay đi dạo, cũng chẳng đến mua cà phê ở quán cũ, khi tôi hỏi bạn bè xung quanh họ đều nói không biết.
Tôi cứ tìm mãi, tìm mãi cho đến khi có giấy báo đậu đại học tôi mới biết rằng chẳng còn cơ hội để gặp cậu nữa. Suốt những năm học đại học, tôi đã tự tìm cho mình một công việc phù hợp với sở trường và ngành nghề của bản thân. Cũng có đôi lần muốn bước vào một mối quan hệ nhưng trong tim luôn có thứ gì ngăn cản tôi tiến tới. Cứ thế mà vài mùa xuân nữa tôi qua.
Ở tuổi 18 tôi thầm thích một người, và nhiều năm sau tôi vẫn thích cậu ấy. Đến giờ đây tôi đã thực hiện được lời nói khi đó, một quán cà phê với cái tên “Hana”. Hôm nay – ngày khai trương ước mơ của tôi, ước mơ của một thời đẹp đẽ. Bỗng có tiếng mở cửa, bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt tôi, một chàng trai cao ráo với chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, cái nét trưởng thành nhìn trông thật xa lạ, cứ thế mà trở thành “ánh nắng” soi vào tâm hồn tôi lần nữa, là Phạm Hoài Nam mà lâu nay tôi luôn tìm kiếm, giờ đây cậu đã xuất hiện và tự hỏi liệu rằng lần này cậu có biến mất nữa hay không?
- Quý khách muốn một ly cà phê chứ?
- Xin lỗi, nhưng Nam mong mình là vị khách đầu tiên của Hạ.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Định Mệnh Đưa Hạnh Phúc Đến Bên Em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






