Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ký ức biển và tôi

2016-06-05 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi không phải người hoài niệm, sống quá ảo mộng vì quá khứ. Tôi đơn giản, chỉ là tiếc cho cái đẹp, tiếc cho những khoảng trời ký ức mênh mông kia sẽ dần bị lấp đầy đi mà thôi. Có những ngày, nhìn cảnh đám cháu của mình ỉ ôi đòi đi tắm biển trong khi mẹ nó lại ra sức ngăn cấm thì tôi lại thấy buồn lòng vô cùng. Vì ai mà tuổi thơ đã chẳng còn là thước phim đẹp nhất như thế này?

***

Có những ngày, trời đất u ám đến lạ thường. Thay vì chọn cho mình những bản nhạc du dương, réo rắt, xoáy sâu vào tâm can thì tôi lại muốn tìm về với những khoảng trống mộng mị trong vô vàn giấc mơ ập đến liên hồi. Chút gì đó vương vấn, chút gì đó cứ níu kéo tôi về với nhưng thứ hư ảo kia. Nếu cuộc đời con người ta thật sự là một bộ phim hoàn hảo thì có lẽ tuổi thơ sẽ là những phân cảnh tuyệt vời nhất. Và nếu, có thứ vé mang con người ta trở lại với tuổi thơ thật thì ắt hẳn, nó sẽ gây nên một cơn sốt vô cùng vĩ đại, cơn sốt của những kẻ muốn thoát ly với thực tại.

Tuổi thơ tôi – cũng đẹp, nếu không muốn nói là đầy biến động. Tôi còn nhớ như in lần đầu, khi bất giác đọc được Cố hương của Lỗ Tấn, tôi đã bị choáng ngợp hoàn toàn bởi thứ không gian tiềm thức ngập tràn trong nó. Nhưng lúc đó, với tâm hồn của một con người mới lớn, đang còn mơn trớn những xúc cảm của tuổi “nông nổi”, tôi chẳng thể nào tự đưa mình thâm nhập vào cái thế giới ảo diệu kia. Và bây giờ, sau hơn năm năm đọc lại, Cố hương vẫn phả vào lòng tôi những xúc cảm nguyên sơ như thuở ban đầu kia. Ô hay, vẫn từng ấy con chữ thôi nhưng cứ phải đến câu: Một vừng trăng tròn vàng thắm, treo lơ lửng trên một nền trời xanh đậm, dưới là một bãi cát bên bờ biển… là lại có cái gì đó như nghẹn lại nơi cuống họng. Những ký ức mơ hồ chợt ùa về đầy thổn thức.

ký ức biển và tôi

Biển đối với tôi như một ân nhân – một ân nhân vĩ đại mà cho dù đến sau cùng bên kia dốc của cuộc đời, có lẽ niềm tri ân ấy vẫn còn dạt dào. Tôi nhớ về những ngày xưa xa xăm, những ngày mà tôi vẫn thường hay gọi là “khúc dân ca ngọt ngào” của tuổi thơ. Lúc đó, biển còn xanh và trong lắm. Những buổi chiều lăn tăn chạy theo mẹ, men theo con đường cát ngập tràn trong sắc tím hoa rau muống biển để đến với đại dương mênh mông. Những hôm trời đổ nắng hạ gay gắt, hai mẹ con khúm núm núp sau bóng mấy chiếc xuồng đang nằm phơi mình trên bờ biển, đưa mắt, nghển cổ nhìn ra xa, đợi người từ khơi trở về. Trời lúc đó cũng như êm dịu vô cùng. Cái thứ ánh sáng nhè nhẹ phả vào mặt cát lấp lánh, ánh lên như sắc pha lê. Từng giọt nắng chạy dài theo những con sóng xô dần vào biển. Mênh mang, mênh mang rồi hòa vào đất trời. Ba từ biển về, mang theo một mẻ tôm cá. Những con cá còn đang loay hoay, bật tung giữa đống lưới đang rối rắm cả vào nhau. Rồi những bóng người đổ dần về biển. Tiếng ồn ào vang vọng cả một góc trời. Những hôm mưa to, ba mẹ gánh trên vai cả gia tài của mình – một chiếc thúng to, một đống lưới đánh cá to đùng – vội vã đi nhanh xuống biển cho kịp giờ như thường lệ.

Buổi đêm trên biển có lẽ là thứ ám ảnh, khó quên nhất đối với tôi. Nhất là những đêm mùa hè, khi mà điện trở thành cái thứ xa xỉ, không phải lúc nào cũng có sẵn. Những hôm trời đầy gió, bọn trẻ con chúng tôi thi nhau ùa cả xuống biển. Bờ cát trắng lúc này đầy ắp những người và tiếng cười nói. Ngẩn mặt lên trời, xoáy mắt vào vầng trăng vàng thắm trên cao, cùng với những đám mây đang trôi trong cái hình hài đen ngòm, chúng tôi mơ về những thứ xa xăm. Nào là những tôm, những cá đầy ắp trong lần trở về ngày mai của ba, nào là ước mơ về một lần được đi đến nơi nào đó thật xa. Chúng tôi nói với nhau bằng thứ giọng hào sảng của dân biển – đầy mạnh mẽ và chân thành, nói về tương lai và về những hy vọng. Rồi cả những ngày hùa nhau đi kiếm củi khô về chất lại, đem ra đốt. Từng đứa, từng đứa một nắm tay nhau, xoay quanh đó, vừa xoay vừa hát hò.

Có những hôm biển giận dữ, trút hết mọi ưu phiền lên dân làng. Những chiếc thúng được kéo vội lên tận mặt đường trong tiếng hì hục. Những gốc dừa trơ trọi trên mấy mỏm đất cao cạnh biển bắt đầu lung lay dữ dội. Sóng bắt đầu nhô cao và đổ ập vào bờ. Nước còn tràn lên cả mặt đường cách đó hàng trăm mét. Thường thì vào những ngày này, chúng tôi luôn bị cấp vận và phải ở yên một chỗ. Nhưng, cứ đợi tới lúc sơ hở là cả đám lại lẻn nhanh ra ngoài, tụ tập nhau, đứng từ xa nhìn biển và bắt đầu hú hét. Đó có lẽ là cảnh tượng thiên nhiên kỹ vĩ và hoang dại nhất mà đám trẻ con chúng tôi từng nhìn thấy ngoài đời thực. Sau bão, mọi thứ đổ rập, hoang tàn đến lạ lùng. Chúng tôi kéo nhau chạy men theo đường bờ biển, chuyền chân nhau, nhảy vội trên những thân cây đổ gãy, nằm ngổn ngang trên đường. Thường thì một tuần sau đó, biển lại êm ả, rau muống biển bắt đầu lú nhú mầm non, bờ cát lại trắng và những bóng người bắt đầu đổ dồn về biển, tiếp tục công cuộc mưu sinh.

ký ức biển và tôi

Những hôm đẹp trời, biển như một người mẹ, mở rộng lòng với đám trẻ chúng tôi. Biển để lộ ra những hố nước nhỏ mà chúng tôi vẫn quen gọi là “khe long”. Trong đó đầy ắp những con cá nhỏ li ti, thứ mê hoặc, níu chân đám trẻ suốt mỗi sáng cuối tuần. Rồi trên mặt biển, thi thoảng lại bắt gặp những con nghêu ngoi lên như để thở. Những ngày hè, biển đẹp. Người đổ về tắm khắp các nẻo. Chúng tôi thi nhau ngụp lặn, bơi lội tung tăng để thỏa niềm vui.

Mấy tuần trở lại đây, khi nghe tin cá biển bị nhiễm độc chết hàng loạt, thật sự là tôi rất buồn. Sống và lớn lên nhờ sự nuôi nấng, cung phụng của biển cả nên nỗi đau này, có lẽ lại dồn nén hơn gấp nhiều. Buồn vì con đường mưu sinh của dân mình bị đứt đoạn. Buồn vì tuổi thơ của những người sau tôi sẽ chẳng trọn vẹn. Trước đây, khi xa nhà rồi trở lại thăm quê, tôi đã sững sờ rất nhiều trước sự thay đổi của cuộc sống nơi tôi sinh ra. Những đứa trẻ sẽ chẳng bao giờ thấu hết sự vĩ đại của biển cả khi mà cuộc sống của chúng giờ đã ngập tràn trong màn hình máy tính cùng điện thoại. Cũng phải thôi! Biển bây giờ đâu còn xanh và trong. Bờ cát trắng thì chỉ còn một nửa. Nhưng bài hoa rau muống biển tím ngắt cũng đã mất dần, thay vào đó là vô vàn những quán ăn, những cửa hàng hải sản. Biển đầy rác và những đêm mùa hạ cũng chẳng còn êm ả như xưa.

Tôi không phải người hoài niệm, sống quá ảo mộng vì quá khứ. Tôi đơn giản, chỉ là tiếc cho cái đẹp, tiếc cho những khoảng trời ký ức mênh mông kia sẽ dần bị lấp đầy đi mà thôi. Có những ngày, nhìn cảnh đám cháu của mình ỉ ôi đòi đi tắm biển trong khi mẹ nó lại ra sức ngăn cấm thì tôi lại thấy buồn lòng vô cùng. Vì ai mà tuổi thơ đã chẳng còn là thước phim đẹp nhất như thế này?

© Nguyễn Hải – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top