Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khu vườn của những yêu thương

2021-03-19 01:20

Tác giả: An Hạ


blogradio.vn - Con người cũng giống như loài ong vậy, chỉ cần mỗi người làm thật tốt công việc của mình là đã giúp mang đến những điều tốt đẹp cho mọi người, cho xã hội. Mẹ mong là sau này lớn lên, con cũng sẽ cố gắng làm tốt nhất công việc của mình.

***

Mẹ tôi có một khu vườn nhỏ sau nhà. Mỗi ngày, mẹ tôi đều dành những thời gian rảnh rỗi để chăm sóc cho khu vườn của mình. Khi thì gieo hạt, khi cuốc đất, dọn cỏ. Dưới bàn tay chăm sóc của mẹ, khu vườn lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ và xanh mướt những luống rau. Ai đến chơi nhà cũng mê tít khu vườn xinh xắn ấy.

Có lần, tôi hỏi mẹ:

- Sáng nào mẹ cũng đi chợ, sao mẹ không mua rau luôn cho nhanh còn vất vả trồng làm gì thế?

Mẹ cười, bảo:

- Mẹ thích công việc này, được làm việc mà mình yêu thích sẽ cảm thấy vô cùng thoải mái. Hơn nữa mỗi ngày đều có rau sạch cho bữa cơm của cả nhà, mẹ còn thấy vui lắm đấy! Việc gì cũng vậy, dù lớn lao hay nhỏ bé, nếu mang lại hạnh phúc cho bản thân và những người xung quanh, thì đều nên làm con ạ!

Chín, mười tuổi, tôi đã đủ lớn để hiểu những lời của mẹ. Và tôi hiểu tại sao, mẹ luôn để chúng tôi làm những việc mà mình yêu thích, dù có không ít việc thật ngốc nghếch và chẳng có kết quả. Như việc hai chị em tô trát gần hết hộp phấn trang điểm của mẹ lên mặt chỉ để cho xinh hơn, nhưng thực chất chẳng khác gì “ma nữ”. Hay việc dùng đến cả tập giấy in của mẹ chỉ để vẽ bông hướng dương cho thật đẹp hưởng ứng chương trình ủng hộ bệnh nhi ung thư trên mạng xã hội...

Vườn mẹ trồng đủ các loại rau, mùa nào rau ấy, quanh năm. Rau nhà ăn không hết, mẹ thường  gói ghém cho chị em chúng tôi mang biếu ông bà, các bác. Mẹ bảo: “Nhà mình trồng được rau sạch, nên chia sẻ cho mọi người”. Hai đứa tôi thích lắm, vì được làm shipper cho mẹ. Và vì một lí do khác nữa, là mỗi lần mang biếu rau, ông bà và các bác, các thím đều cho lại cái kẹo hay phong bánh. Trẻ con mà, chỉ thế là vui rồi. Càng lớn lên, tôi càng thấm thía câu nói của mẹ: “Khi các con cho đi lòng thơm thảo và sự quan tâm, các con sẽ nhận về những điều đó từ mọi người!”

Và mẹ đã rất vui, khi bình thường, chúng tôi chắt chiu từng đồng lẻ để nuôi lợn, nhưng khi xem những hình ảnh về đồng bào miền Trung đau thương trong cơn lũ cuốn, thì chúng tôi lại sẵn sàng mổ lợn để góp những đồng bạc lẻ ấy ủng hộ cho đồng bào. Mẹ còn giúp chúng tôi soạn sắp lại những bộ quần áo đã chật để chúng tôi háo hức mang tất cả ra nhà văn hóa gửi lên chuyến xe chuẩn bị đi vào cứu trợ miền Trung.

Những khi rảnh rỗi, chị em tôi thường ra vườn giúp mẹ tưới nước, nhặt cỏ. Bắng nhắng, lăng xăng, có lần dẫm cả lên rau rồi lấm lét chờ mẹ mắng. Nhưng mẹ chả bao giờ mắng, kể cả khi tôi ngây ngốc hỏi: “Ơ, thế mẹ không mắng à?”, mẹ cũng chỉ bảo: “Các con biết lao động, biết làm việc giúp mẹ là mẹ vui rồi, kẻ lười biếng không chịu làm việc mới đáng trách mắng. Còn khi đã biết làm việc, sai ở đâu thì sửa ở đó! Mấy cây rau hỏng này, giờ làm thế nào nhỉ?”. Tôi bảo: “Để con trồng cây khác thế vào”. Và thế là chị em tôi đi tỉa những cây mới trồng lên đó. Dĩ nhiên, cũng sẽ cẩn thận hơn để không dẫm lên rau nữa.

Cuối vườn, mẹ trồng một khóm bí. Từ lúc nào, khóm bí ấy đã lên xanh mơn mởn và trổ bao nhiêu là hoa, những bông hoa vàng ươm và mịn màng lụa phấn. Đứa em tôi thích quá, lại gần, ngắm nghía. Nó vạch đám lá mướt xanh và reo lên: “A, mẹ ơi, bao nhiêu là quả này! Một, hai, ba, bốn...”. Nó đếm đi đếm lại mà không biết chính xác là có bao nhiêu quả nữa. Nó hỏi mẹ:

- Mẹ ơi! Những trái bí này đã được sinh ra như thế nào?

Mẹ chỉ cho chúng tôi những bông hoa bí vàng ươm, nói:

- Mấy đứa có nhìn thấy những bông hoa đực và những bông hoa cái kia không? Chúng thụ phấn cho nhau để sinh ra những trái bí.

Tôi thắc mắc:

- Nhưng chúng cách xa nhau như vậy thì làm sao có thể thụ phấn cho nhau hả mẹ?

- Nhờ những con ong con ạ! Chúng bay qua bay lại để hút mật, chân của chúng mang phấn từ hoa này đến hoa kia, và trái bí đã được sinh ra như thế.

Tôi reo lên:

- Thật tuyệt vời, con ong chỉ làm việc hút mật của mình mà lại có thể giúp cây ra trái.

Mẹ ôn tồn nói:

- Đúng thế, con người cũng giống như loài ong vậy, chỉ cần mỗi người làm thật tốt công việc của mình là đã giúp mang đến những điều tốt đẹp cho mọi người, cho xã hội. Mẹ mong là sau này lớn lên, con cũng sẽ cố gắng làm tốt nhất công việc của mình.

Mẹ tôi là thế, thật giản đơn nhưng cũng thật sâu sắc. Từ vườn cây của mẹ, tôi đã học được biết bao bài học cuộc sống bổ ích. Cảm ơn mẹ, vì tất cả những hành trang mẹ tỉ mỉ gói ghém chuẩn bị cho chúng tôi bước vào đời.

© An Hạ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chúng ta chỉ sống một lần trong đời l Radio Tâm Sự

An Hạ

Gửi nơi đây những vui buồn cuộc sống. Những suy tư, lẽ ấm lạnh của đời. Gom nỗi niềm trong con chữ đầy vơi. Trao hết thảy những tâm tình ấp ủ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Hiện tại thì không sao nữa rồi, tôi vẫn dõi theo cậu. Tôi chẳng còn những mộng mơ về đôi ta như lúc đầu nữa rồi, không còn ngốc nghếch chạy theo cậu. Giờ tôi đã có một mục tiêu quan trọng của riêng mình. Tôi chỉ mong cậu luôn hạnh phúc và mỉm cười, không phải buồn phiền vì bất cứ điều gì cả. Và hãy luôn nhớ rằng tôi vẫn luôn ở đây đợi cậu cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Chúng tôi, vốn không biết, bốn năm trôi qua, ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, có những vấn đề nan giải trong cuộc sống. Có bao giờ, chúng tôi tự hỏi, con người vô tư tuổi 17 ấy, có phải đã mãi mãi biến mất rồi hay không?”.

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Năm tháng qua đi, những bài học cuộc sống của Audrey Hepburn vẫn còn vang vọng, để khi một ai đó đang cần tiếp thêm động lực cho hành trình sắp tới, chúng hiện hữu như những tia sáng hướng người ta đến một thái độ sống tích cực hơn.

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

Để ý một chút chỗ ngồi, bàn làm việc nơi công sở, nếu hợp phong thủy sẽ giúp bạn tăng lương, thăng chức vù vù.

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Những ngày tháng ấy bình dị biết bao nhiêu. Chỉ có ăn và học. Tôi ước mình vẫn có thể đạp mãi chiếc xe ấy, đi mãi con đường ấy và ăn những bữa cơm không cần thịnh soạn bên chúng bạn bè.

Thanh xuân của em không phải là anh

Thanh xuân của em không phải là anh

Nếu có một ngày mình sẽ lạc trôi Về thanh xuân, để rồi ngơ ngác Nhịp đau xưa, chứng minh mình từng khác Thì cuối đường là ai đó - chẳng thanh xuân.

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Trong đêm đen tim im lặng suy tư Mái nhà nào đây sẽ là nơi dừng bước? Ánh lửa xa xăm mời gọi tim phía trước Mệt mỏi tiêu tan, tim vội vã kiếm tìm

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Màn đêm buông xuống kết thúc cuộc sống chưa kịp bắt đầu, kết thúc ngày dài của bản thân tôi và kết thúc cho mối tình mà tôi là người đánh mất. Người ta vẫn thường nói rằng đêm là sự kết thúc của ngày và là sự chuẩn bị cho một ngày mới. Tôi chẳng biết tôi và anh rồi sẽ thế nào, chuyện tình cảm của tôi và anh sẽ ra sao, nhưng chỉ thầm mong anh sẽ vui và hãy thật an nhiên vào những ngày tiếp theo “Lần cuối cùng cho em được gọi tên anh, người em rất yêu”.

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

Bạn muốn cuộc sống của mình thay đổi, hãy thay đổi ngay 5 suy nghĩ “tai hại” này. Đừng mơ mộng về cuộc sống giàu sang, về việc thành công sẽ tuyệt vời như thế nào. Thay vào đó, hãy bắt đầu suy nghĩ về những gì bạn cần làm để đạt được mục tiêu đề ra. Niềm tin hạn chế, suy nghĩ sai lầm sẽ khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công.

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Phải chăng cô đã yêu anh? Cô có nên mạo hiểm một lần nữa, có nên đánh cược sự tổn thương sẽ ập đến bất cứ lúc nào để được bên anh? Cô quay cuồng trong mớ hỗn độn: buông hay níu? Và đến chủ nhật thứ mười mấy, khoảng xa cách đủ để con tim cô nức nở gọi tên anh.

back to top