Không tên
2023-12-18 04:20
Tác giả:
blogradio.vn - Không phải chuyện đẹp xấu chỉ là Nhi không thích chụp thôi. Mà bây giờ Nhi lại thấy rất biết ơn những tấm hình này, nhờ đó mà Nhi còn nhìn lại được các bạn và các thầy cô.
***
Nhi ngồi chầm chậm xuống nền nhà và bồi hồi lật từng tờ một của quyển album đã rất cũ và bị ố vàng nhiều theo thời gian.
Đó là một quyển hình khá mỏng, một món quà mà Nhi nhận được vào một dịp cả lớp liên hoan chia tay khi cuối cấp hai và chuẩn bị tạm biệt nhau để lên cấp ba. Nhi nhớ hôm đó cách tổ chức là mỗi bạn mang theo một món quà nhỏ, gì cũng được, rồi sẽ chơi trò bóc thăm và trao đổi cho nhau. Nhi nhận được cuốn album này có hình một bông hồng thật to mà Nhi rất thích, cũng chẳng biết của bạn nào nhưng hôm đó ai cũng có quà nên mọi người đều rất vui. Nhi nghĩ sau này mỗi đứa có là ông lão bà lão đi nữa thì cũng chẳng ai quên được buổi liên hoan năm đó, chỉ không biết các bạn có còn giữ được món quà không.
Nhi đã mang hết toàn bộ hình chụp chung với các bạn và cả những tấm hình của cấp ba nữa rồi ép vào, lâu lâu nhớ bạn bè thì Nhi lại mang ra xem. Mới đó mà đã mấy chục năm rồi. Có ai biết một Nhi của năm nào mười mấy tuổi còn tung tăng đùa vui bên thầy cô bên các bạn giờ đang ngồi lặng một góc nhà, tay cầm chặt quyển hình và đôi mắt cứ nhìn mãi vào mỗi bức hình như muốn ôm chặt lấy bạn bè một thời lần nữa.
Tấm hình này là:
Nhi chụp chung với ba nhỏ bạn thân nhất trong lớp và một nhỏ của lớp kế bên. Nhi nhìn và bật cười, hồi đó mặt đứa nào đứa nấy nhìn ngố dễ sợ. Mà hồi đó cũng chẳng có đồng phục gì đâu cứ mặc quần tây áo sơ mi đi học là được nên nhìn mỗi đứa mỗi kiểu, chỉ có chiếc khăn quàng trên vai là giống nhau y chang luôn.
Tấm hình này là:
Là nguyên cả một chi đội lúc đi hội trại hè do trường tổ chức, mà nhìn mãi Nhi mới nhận ra được chính mình vì Nhi đứng tụt lại ở hàng sau. Lúc đó làm gì có ảnh màu như giờ, toàn là trắng đen thôi. Mà có anh phụ trách đứng sát bên nữa, Nhi tự hỏi không biết thế hệ học sinh bây giờ có còn những sinh hoạt rất vui và bổ ích như này không? Nhìn ai cũng tươi cười hớn hở và trên vai là chiếc khăn quàng đỏ thắm, hình như là nhờ vậy mà bức ảnh được tươi và mới lâu hơn dù đã quá lâu rồi.

Nhi chợt nhớ bài hát năm nào khi đi sinh hoạt đội Nhi vẫn hay hát:
“Khăn quàng đỏ trên vai luôn nhắc em năm điều Bác dạy
Đường em đi hôm nay Đảng dìu em từng bước từng ngày
Đảng kính yêu ơi em hứa ngày mai chăm học tập
Trái tim luôn hướng theo Đảng gọi
Chúng em sẵn sàng”
Chính Nhi cũng không ngờ Nhi vẫn còn thuộc một đoạn của bài hát. Nhi chỉ rất nhớ mỗi khi cả chi đội tập trung lại là các bạn lại hát vang bài hát đó, dù tất cả mới chỉ được vào đội chứ chưa được vào đoàn vì chưa đủ tuổi nói chi đến vào Đảng.
Tấm hình này là:
Nhi nhìn và không nhịn được cười, đó là cảnh các bạn đang làm lao động. Mà không biết ai đã lén chụp nhìn cũng đẹp thiệt, chỉ là đứa này đang xăn quần đứa kia đang quệt mồ hôi, nhìn tiếu lâm lắm.
Tấm hình này là:
Cả lớp chụp chung với thầy hiệu phó của trường sau buổi lễ tổng kết năm học. Nhi còn nhớ sau đó thầy chuyển công tác đến một thành phố khác vì lý do gia đình. Mà cả trường ai cũng tiếc thật tiếc và cứ nhắc thầy mãi, vì thầy rất gắn bó và rất gần gũi với học sinh nên các bạn ai cũng thương cũng quý mến thầy. Không biết giờ thầy ra sao, có khỏe mạnh không? Nhi nhìn cái dáng thầy thật cao và đôi mắt thầy to tròn thật sáng, thầy đứng giữa còn cả lớp Nhi vây quanh. Nhi nhớ hôm đó lớp nào cũng tranh nhau để chụp hình với thầy, sau đó mỗi lớp được ban giám hiệu tặng cho một tấm, rồi ai thích thì tự lấy phim rửa hình ra. Lần đó cả lớp Nhi đều trích quỹ ra rửa cho mỗi bạn một tấm để kỷ niệm về thầy. Không biết các bạn còn giữ được không, Nhi chỉ biết thầy đi xa nhưng hình bóng thầy mãi mãi khắc sâu trong tim học sinh, ai cũng nhớ cũng nhắc hoài về thầy, một người thầy hết lòng tận tâm với học sinh với giáo dục. Trong một thoáng Nhi nghe nỗi tiếc nuối ngày xưa lại quay về. Cô đang thầm hỏi thầy ơi thầy đang ở đâu thầy có khỏe không thầy, em vẫn còn giữ tấm ảnh và vẫn nhớ thầy đó.
Tấm hình này là:
Nhi chụp chung với mấy chú bộ đội ở trường sĩ quan không quân. Không biết Nhi nhớ có đúng tên trường không, vì lần đó trường Nhi tổ chức cho học sinh được giao lưu và trao đổi với các chú bên trường bộ đội, mấy bạn của Nhi hay gọi vậy cho nhanh và Nhi cũng gọi vậy luôn. Mà Nhi mê nhất và thích nhất là nơi ăn ở của mấy chú. Cô nhớ những cái giường giống như giường ở ký túc xá của sinh viên đại học nhưng phòng nào phòng nấy rất sạch sẽ, những cái mùng cái mền được gấp rất vuông vắn giống như hình vuông vậy, và được xếp rất gọn ngay ở đầu giường. Nhi nhớ cả lớp cô được đi tham quan toàn trường của mấy chú, đứa nào cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn hết chỗ này rồi đến chỗ khác, cứ như rơi từ cung trăng xuống. Rồi đứa nào cũng trầm trồ đúng là cuộc sống của bộ đội có khác, vừa rất kỷ luật vừa rất yêu đời, vì Nhi và các bạn nhìn thấy phòng nào cũng có một cây đàn.
Tấm hình này là:
Không có Nhi trong đó, chỉ có cô chủ nhiệm và một số bạn thôi chứ không đầy đủ cả lớp. Không biết ai cho Nhi cái hình này Nhi cũng chẳng nhớ, chỉ thấy rất thương cô chủ nhiệm, cô dạy lớp Nhi môn văn.
Tấm hình này là:
Cả lớp đang ăn liên hoan, đứa nào đứa nấy đang xì xụp với món bún bò do chính tay cô chủ nhiệm nấu ngon ơi là ngon. Vậy mà ai chơi chụp cái rẹt những cái miệng còn đầy bún, đầy thịt và đầy nước màu vậy không biết, cũng may là hình trắng đen.
Bàn tay Nhi đã lật đến những tấm hình của cấp ba rồi, mà lên cấp ba lớp Nhi còn chụp nhiều hình hơn nữa kìa. Đây là hình các bạn đang ngồi vòng tròn nghe thầy giáo phổ biến bài thi môn thể dục hay sao Nhi cũng quên rồi. Mà lớp Nhi lúc đó có một bạn có máy ảnh nên cứ thích là chụp thôi. Nhi vốn không thích chụp hình, càng lớn lên thì Nhi càng vậy. Không hiểu sao nữa nhưng Nhi không thích chụp hình, chỉ là những lần đi chơi đi trại hay có những buổi dã ngoại chung với các bạn ngoài trời là Nhi chụp cùng các bạn, không phải chuyện đẹp xấu chỉ là Nhi không thích chụp thôi. Mà bây giờ Nhi lại thấy rất biết ơn những tấm hình này, nhờ đó mà Nhi còn nhìn lại được các bạn và các thầy cô.
.jpg)
Bây giờ có phải Nhi đang ở cái tuổi của sự hồi tưởng của sự nhớ thương về những gì đã qua của quá khứ, cả những điều tốt đẹp và cả những điều chưa tốt. Dù trên tay cô giờ đây chỉ là một quyển hình nhỏ mỏng manh nhưng nó chứa đựng trong đó biết bao hình bóng biết bao kỷ niệm một thời. Mà cả những gì không có trong quyển hình nữa, có phải người ta có cơ thể không chỉ để sống để làm việc mà còn để chất chứa và cất giấu đi cả một kho ký ức to lớn, và có rất nhiều điều người ta sẽ mang theo đến suốt cuộc đời không thể quên được. Vì nhiều quá và vì những cảm xúc cứ lúc trồi lên lúc lặn xuống trong Nhi ngay lúc này nên Nhi muốn chọn một cái tên chung cho tất cả như thế, là không tên.
Một buổi sáng không có tên.
Nhi ngồi một mình trong góc nhà, vậy ra cô vẫn còn giữ được một chút của những kỷ niệm ngày xưa. Và vì có một chút nên tất cả trở nên vô cùng quý giá với cô. Bây giờ làm gì còn có những tấm hình trắng đen thế này, người ta toàn chụp hình màu thôi, mà cũng chẳng cần ai hết, tự mình chụp rồi lưu vào điện thoại là xong. Rồi mạng xã hội cũng đầy rất đầy những hình ảnh đủ kiểu dáng màu sắc đó, cuộc sống càng lúc càng hiện đại thì chỉ cần ngồi một chỗ rồi gõ vài chữ là ngay lập tức có ngay điều mình muốn, hoặc alo một cái là xong.
Nhi gấp quyển hình lại, nếu có một lúc nào đó người ta muốn khóc thì với Nhi là lúc này, nhưng vì đã quá nhiều lần cô luôn tự kìm được tiếng khóc nên những giọt nước mắt lại rủ nhau trôi ngược vào trong. Mà Nhi biết nếu khóc được có lẽ cô sẽ thấy nhẹ hơn rất nhiều.
Nhi đã chọn thay cho khóc bằng việc cô để những dòng nước trôi đi trên những trang giấy trắng này, nơi này chỉ có mỗi mình cô biết nhưng ở nhiều nơi xa xa kia. Các bạn một thời có còn ai cũng có những khoảnh khắc quay về như cô không, cũng cười khi nhớ lại xem lại và cũng muốn khóc cho nỗi lòng được vơi bớt.
Nhớ và quên, quên và nhớ, thầy cô, các bạn, những lớp học, những ngôi trường, những buổi sinh hoạt chung, những tiếng cười ngày nào như còn vang vọng.
Tất cả là yêu thương đó, một yêu thương chẳng có tên.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tình Yêu Của Chúng Ta Từng Đẹp Như Ngôn Tình | Blog Radio 888
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.






