Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi tình yêu quá đỗi bình yên

2016-11-25 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Em cứ nghĩ bình yên như thế là ổn nhưng em đã sai rồi anh à. Tình yêu mà im lặng, bình yên đến quá đỗi thì đó là tình yêu đang dần chết đi. Vậy mà em lại để điều ấy xảy ra với tình yêu của đôi ta...

***

18 tuổi - con số thật đẹp, một con số đánh dấu rất nhiều sự kiện trong cuộc đời của mỗi con người chúng ta. Nhưng có lẽ sự kiện mà khiến em nhớ mãi đó là anh đã đến trong cuộc đời em ở tuổi 18 ấy.

Giờ đây, khi tất cả mọi vật trong thành phố này đã chìm vào trong cơn ngủ say thì em lại nhớ đến anh, nhớ đến mức có thể khiến em tỉnh táo hơn bao giờ hết. Em vẫn mãi nhớ cái ngày ấy, cái ngày định mệnh đã cho em được gặp anh.

Tháng 7, Sài Gòn bắt đầu bằng những cơn mưa đầu mùa nên trong không khí dường như luôn có một làn hơi nước mát bao quanh. Ngày đó em - một cô tân sinh viên của trường mình đến trường làm thủ tục nhập học cho năm học đầu tiên. Với lượng tân sinh viên quá nhiều đến làm thủ tục nên trường đã bố trí những sinh viên năm ba và năm tư đến hỗ trợ, hướng dẫn cho tụi em. Sau một lúc chờ đợi thì cũng đã đến lượt em làm thủ tục. Bước lên em cứ nghĩ người tiếp nhận hồ sơ của mình sẽ là một giảng viên hay một người đứng tuổi nào đó. Nhưng khi anh ngước mặt lên thì đã phá tan ý nghĩ vừa vụt qua đó của em rồi. Mà anh - một chàng trai sinh viên toát lên vẻ nhiệt huyết dư tràn của tuổi trẻ.

Tháng 9, Sài Gòn bước đi trong những ngày thu dịu mát dưới những giọt nắng vàng nhẹ đến nỗi cảm thấy thật yên bình lạ lẫm. Từ ngày làm thủ tục đến hôm nay là ngày khai giảng cũng đã là hai tháng em chưa hề gặp lại anh.

Người xưa đã có câu:

“Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ.

Vô duyên đối diện bất tường phùng"

Khi tình yêu quá đỗi bình yên

Liệu điều đó có đúng chăng khi một ngày anh anh đột ngột xuất hiện ngồi kế bên em và gọi tên em một cách nhẹ nhàng, dường như chỉ đủ cho em nghe thấy. Từ ngày đó, anh xuất hiện bên em nhiều hơn. Và cũng từ ngày đó em đã biết yêu là gì.

Nhưng có lẽ cuộc đời không bao giờ tuân theo ý muốn của ai hết cả phải không anh? Bốn năm bên nhau, em cảm thấy mình hạnh phúc biết bao khi được anh luôn quan tâm, chăm sóc đến nỗi em cảm thấy mình quá dựa dẫm vào anh lúc nào không hay.

Anh ra trường và đi làm, công việc nhiều, vất vả. Còn em cũng đã bước sang năm cuối cùng, thời gian học bài, ôn bài rồi đi thực tập quá bận rộn khiến chúng ta thiếu thời gian ở cạnh nhau. Trực giác như mách bảo em tình cả chúng ta đang bắt đầu vào ngõ cụt rồi. Nhưng sự vô tư, sự dựa dẫm quá lớn của em mà em đã không tin vào điều đó. Để đến một hôm, em không nhận được một cú điện thoại hay tin nhắn kêu em ăn uống đủ bữa, nhắc em đi đường cẩn thận... em mới nhận ra em và anh đã im lặng như thế được 3 tháng rồi. Như vậy không lẽ chúng ta chia tay rồi sao anh?

Khi tình yêu quá đỗi bình yên

Trớ trêu thật em gặp anh lần đầu tiên là ngày mưa và giờ đây khi em và anh đang ngồi đối diện nhau để nói cho nhau câu tạm biệt, nhưng không biết là còn khả năng gặp lại không thì cũng là ngày mưa. Dường như mưa chính là người chứng kiến chúng ta bên nhau cũng là người chúng kiến ta xa nhau.

Mỗi khi nhớ về anh là thế đó, em cảm thấy hạnh phúc với những kỉ niệm mà ta có. Rồi em lại cảm thấy đau, cảm thấy hối hận vì ngày ấy đã không biết vun đắp cho tình yêu của chúng ta. Em đã quá ỷ lại anh mà đánh mất anh lúc nào không hay. Em cứ nghĩ bình yên như thế là ổn nhưng em đã sai rồi anh à. Tình yêu mà im lặng, bình yên đến quá đỗi thì đó là tình yêu đang dần chết đi. Vậy mà em lại để điều ấy xảy ra với tình yêu của đôi ta... Nếu có một ngày nào đó em được gặp lại anh, điều em muốn nói với anh nhất là: Em xin lỗi tình yêu của anh. Em không dám mong gì nhiều chỉ mong sao cuộc đời anh luôn an yên.

Cảm ơn anh đã cho em tuổi 18 ý nghĩa!

© Cỏ Huân Y – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Đã đi qua bao chặng đường đây đó, nếm đủ vị đắng cay ngọt bùi của đoạn trường dâu bể. Tôi chợt nhận ra rằng không đâu có cái Tết mang vị ngọt thanh lòng, ấm nồng như vùng đất mẹ thân thương.

Ban công nhà đối diện

Ban công nhà đối diện

Trong tình yêu không tồn tại khoảng cách, khoảng cách lớn nhất giữa con người là khoảng cách từ trái tim đến trái tim, trong căn ngõ nhỏ, trên ban công của hai nhà đối diện có hai đứa trẻ, số phận đã đưa chúng đến bên cạnh nhau, thời gian đã nhìn chúng lớn lên nhưng tình yêu và sự kiên trì đã đưa đôi trẻ về bên nhau.

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Có những ngày mắc kẹt ở đây, tôi băng khoăn và suy nghĩ đủ điều. Nghĩ về chuyện sau này, nghĩ về chuyện tại sao mình ở đó và khi nào sẽ quay về.

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Em chẳng hiểu vì điều gì mà chúng ta lại chọn xa nhau, hai đôi chân nay đã khác đường đi, em hiểu khi một ai đó bước đến bên đời mình là duyên, còn có ở lại hay không là do phận, chúng ta có duyên không phận nên mất nhau phải không anh?

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp hãy "khắc cốt ghi tâm" những loại cây cảnh này nếu muốn 2022 "phúc lộc đầy nhà, may mắn đầy vườn" nhé.

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi về với quê hương Về chốn cũ có ông bà cha mẹ Nghe gió thổi vào tâm hồn khe khẽ Chẳng nghĩ suy buông bỏ thứ không cần.

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Nhớ khu vườn chắc bây giờ mai sắp nở vàng tươi Chợt tiếc nuối vì năm nay mình không được cùng nhặt lá Những ngày xưa, bây giờ nhìn lại lòng sao bồi hồi quá Quê nhà ơi, lòng này thương nhớ mãi không nguôi.

Xuân này con không về

Xuân này con không về

Con cô đơn muốn về với mẹ Nhưng không về vì Covid còn đây Con cầu nguyện xuân năm sau hết dịch Con sẽ về bên mẹ thân yêu.

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Chúng con chắc chắn về bên mẹ. Dù chỉ là ít ngày thôi, để rồi lại vội vã ra đi mà để lại nỗi hụt hẫng chờ mong cho mẹ. Dù chúng con về cũng chẳng đỡ đần gì được mẹ, mà chỉ để lại cho mẹ nỗi lo toan. Nhưng chúng con vẫn sẽ về, vì chúng con chính là mùa xuân của mẹ. Cuộc sống vô thường, đời người chẳng biết thế nào, mẹ đã già và mùa xuân chỉ còn đếm từng mùa thôi mẹ nhỉ.

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa, họ chỉ muốn vậy một mình đi qua những ngày nắng ấm hay gió rét, một mình tận hưởng cuộc sống không có ai bước vào bên trong, không vì ai mà vui mà buồn.

back to top