Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi tất cả ký ức xưa đều không bằng một phút buông tay muộn màng

2020-09-16 01:30

Tác giả: Nguyễn Minh.


blogradio.vn - Một thời gian dài tôi cứ như vậy, sáng thì bận rộn với guồng quay cuộc sống, đến đêm lại làm một con mèo lông tơ nhỏ xíu, liếm láp những hồi ức vụn vặt.

***

Vào những ngày rảnh rỗi, tôi thường ngồi tưởng tượng rất nhiều về cái ngày mà tôi cuối cùng cũng quên được người ấy. Đó sẽ là một buổi sáng sớm bình yên, tôi thức dậy bắt đầu công việc của một ngày mà không mảy may nhớ gì về anh. Thế nhưng, tháng năm như thoi đưa, mỗi đêm tôi đều an ổn chìm vào mộng sâu, đến lúc tỉnh dậy rồi, ngước nhìn ra cửa sổ đón sớm mai, lại phát hiện bản thân hóa ra chưa từng thực sự quên đi anh, lại một lần nữa quay về lúc ban đầu, hai bàn tay trắng.

Đó là loại cảm giác vừa mông lung vừa trống rỗng, muốn buông nhưng không thể buông, muốn nhớ, lại chẳng có tư cách để nhớ nữa.

Tôi trước kia vẫn luôn tự hỏi, tại sao hai người gắn bó bên nhau lâu như vậy, trong nháy mắt nói xa liền xa, giống như chưa từng bước qua cuộc đời nhau. Đã từng hạnh phúc triền miên, cũng đã từng mờ mịt đau khổ, nhiều kỷ niệm như vậy, tại sao trong phút chốc liền có thể bị gán cho cái danh “quá khứ”, bị lạnh lùng chôn vùi trong xó xỉnh của ký ức.

buong-tay-2

Sau này, dần dà tôi không còn nghĩ đến câu hỏi ấy nữa. Tôi không còn đủ kiên nhẫn để tìm kiếm một đáp án vốn dĩ không cách nào nhận được.

Thỉng thoảng trong những buổi trà dư tửu hậu, sẽ có người nhắc đến tên anh. Lúc đó tôi cũng không biết phải nói gì tiếp, chỉ có thể trầm mặc im lặng. Điều hối tiếc lớn nhất trong lòng tôi, chính là tại thời điểm anh muốn rời đi, tôi chưa từng buông lời giải thích hay níu kéo, cũng chưa từng chân thành mà nói với anh lời từ biệt cuối cùng.

Thiết nghĩ, có lẽ đây chính là ly hợp vui buồn mà người ta thường nói.

Dẫu vậy, dù sao đi chăng nữa, tôi vẫn rất trân trọng đoạn tình cảm này. Cái cảm giác yêu thích lúc đó, trong trẻo lại chân thực, ngây ngô lại đầy nhiệt huyết, có lẽ cả đời này sẽ không được trải qua lần thứ hai nữa. Anh không chỉ là vết thương đầu trong trái tim tôi, mà còn là những gì đặc biệt nhất tại đáy lòng này. Tôi vẫn nhớ rõ khuôn mặt anh, có nét ngang ngược cứng đầu, thế nhưng đôi mắt lại luôn nhẹ nhàng ấm áp, giống như cất giấu rất nhiều tâm sự, lại giống như vô tư không che giấu bất kỳ điều gì.

Những câu chuyện cười anh thường kể, những lời yêu thương âu yếm, cả những câu nói tàn nhẫn anh để lại, tôi vẫn luôn nhớ. Cũng không rõ là còn nhớ được đến khi nào. Một thời gian dài tôi cứ như vậy, sáng thì bận rộn với guồng quay cuộc sống, đến đêm lại làm một con mèo lông tơ nhỏ xíu, liếm láp những hồi ức vụn vặt.

Cho đến tháng tư vừa qua, trong lúc đến thăm nhà một người bạn, cô ấy pha cho tôi một tách trà. Nhấp thử một ngụm, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra đây là loại trà anh và tôi từng cùng thưởng qua vô số lần. Nếu không phải hôm đó đến chơi nhà bạn, tôi có lẽ sẽ quên đi mất dư vị những tách trà ngày ấy.

Không, nói chính xác hơn thì tôi đã sớm quên rồi. Chút dư vị còn sót lại, chẳng phải là hương trà dịu nhẹ thanh mát, mà là chút ngọt ngào lại cay đắng lên men trong lòng. Tôi trân trân nhìn tách trà kia, tựa như nhìn thấy rất nhiều ký ức từ xưa thoảng qua trước mắt. Khi đó tôi mới bất thần nhận ra, có lẽ thứ tôi chân chính hoài niệm không phải là người ấy, mà là thời niên thiếu quá mức tươi đẹp kia.

Con người những lúc nhàn nhã thường thích ôn lại chuyện cũ, thường thích hồi tưởng, quyến luyến quá khứ. Nhưng sau khi chìm sâu quá lâu đột nhiên mới phát hiện, hóa ra những chuyện tưởng chừng khắc cốt ghi tâm, theo tháng năm tàn nhẫn, rồi sẽ bị lãng quên trong chính nỗi nhớ nhung khôn nguôi ấy.

Buồn vui trong cuộc sống này thực sự giống với những quân cờ. Khiến người suy tư dụng tâm, đến lúc buông tay đặt xuống, thì không thể quay đầu nhìn lại, cũng không cần thiết phải quay đầu nữa. Những suy nghĩ tính toán trước đó, chẳng cần phải giải thích. Vì giải thích thế nào, kết quả cũng chỉ vỏn vẹn là một mà thôi.

Anh có lẽ đã quên tôi rồi. Tôi cũng đến lúc nên quên anh rồi. Đôi ta thà bỏ lỡ nhau như vậy, còn hơn khư khư cố chấp hoài niệm khiến bản thân mỏi mệt và kiệt sức thêm.

Dòng chuyện xưa thanh tịnh kia, chỉ nên đủ để an ủi cuộc đời cạn khô, chứ không nên cuốn chìm cuộc đời xuống đáy đại dương sâu thẳm.

© Nguyễn Minh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Có những cái buông tay khiến mình nhẹ lòng hơn | Radio Tình Yêu

Nguyễn Minh.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

back to top