Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hóa ra để lãng quên một người từng yêu lại khó đến thế

2018-05-27 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Em chưa từng can đảm nói yêu thương một ai cho đến khi gặp anh, em tự thấy mình chẳng thể nghĩ được bằng lí trí nữa. Thôi thì dù sao một lần thử sống với chính mình. Chỉ tiếc, tình cảm mà anh dành cho em cũng chỉ là cảm mến, tuyệt nhiên chẳng phải tình yêu.

***

blog radio, Hóa ra để lãng quên một người từng yêu lại khó đến thế

Ngày anh bước đến và nắm lấy tay em, chính em đã biết rằng mình sẽ phải can đảm để giữ lấy tình yêu này. Và hơn hết là can đảm bước qua thị phi, mặc kệ ánh mắt dèm pha của mọi người.

Nhưng khi em can đảm bước qua tất cả, cũng chính lại là lúc anh nói lời chia tay. Có phải, tình yêu là một thứ có thể dễ dàng buông bỏ đến như vậy? Cuộc đời vẫn thường trớ trêu như thế. Khi chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng tất cả thì cũng là lúc có một người buông tay.

Cứ nghĩ cam đảm yêu rồi sẽ được hạnh phúc, nào ngờ hạnh phúc ở xa vời, điều em cần làm bây giờ chẳng có gì khác lại chính là can đảm buông bỏ.

Buông bỏ mảnh tình mảnh như gió này.

Buông bỏ người đàn ông đang là của một người phụ nữ khác.

Buông bỏ cả những thổn thức trong lòng.

Anh đến rồi đi như một giấc mơ. Em ở lại như một kẻ lãng du không tìm được lối ra.

Em muốn bên anh, muốn gặp anh nhưng không thể chạy đến mà đành lựa chọn cách chối bỏ, trốn chạy những nức nở của con tim. Nhưng anh à, trốn đi đâu để không còn bắt gặp ánh mắt đó? Trốn đi đâu để không nghe giọng nói đó? Trốn đi đâu để có thể quên được những kỉ niệm còn vương lại? Trốn đi đâu vì trong lòng đầy hỗn độn, bộn bề nhớ nhung? Trốn đi đâu giữa Hà thành nhỏ bé này?

Người ta nói trên đời này chẳng có gì là vĩnh cửu, và tình yêu tuyệt nhiên càng không phải. Vậy mà em cứ ngu ngơ tin vào những gì anh nói. Tự biết hành tây không hề có trái tim nhưng vẫn cố gắng bóc từng lớp rồi mới nhận ra. Là ngốc hay cố chấp? Em cũng không biết nữa.

Ngốc cũng được, mà cố chấp cũng được. Em vẫn chưa từng hối hận khi đặt cược trái tim mình với tình cảm này. Đơn giản, vì tại thời điểm đó mình muốn như vậy. Muốn biết sống hạnh phúc hay đau khổ thì chỉ cần làm theo con tim. Còn muốn sống bình an thì làm theo lí trí. Em đã lỡ đặt cược rồi, thật tiếc, chỉ là đặt cược sai người nên điều nhận được chỉ là đau khổ.

blog radio, Hóa ra để lãng quên một người từng yêu lại khó đến thế

Em chưa từng can đảm nói yêu thương một ai cho đến khi gặp anh, em tự thấy mình chẳng thể nghĩ được bằng lí trí nữa. Thôi thì dù sao một lần thử sống với chính mình. Chỉ tiếc, tình cảm mà anh dành cho em cũng chỉ là cảm mến, tuyệt nhiên chẳng phải tình yêu. Từ khi bên anh, em luôn cảm giác sợ hãi, chông chênh, chỉ cần em quay lưng phút chốc là anh đã rời xa mãi mãi.

Em với anh, chỉ có thể bước một người trước, một người sau, chẳng thể bình yên bên nhau mà đi thêm dù chỉ là một đoạn đường. Đến cả ánh mắt nhìn nhau, em với anh cũng chưa từng đối diện. Vậy mà em vẫn tự huyễn hoặc bản thân rằng anh đang yêu em? Em biết chứ, từ khi bắt đầu em đã biết nhưng chẳng thể làm khác hơn. Vẫn yêu anh, vẫn ở bên anh, vẫn lặng lẽ nhớ, vẫn âm thầm yêu, vẫn chấp nhận phần thiệt thòi về mình. Có lẽ vì thế mà anh vẫn thỏa sức vẫy vùng. Nhiều lần tự hỏi mình là gì của anh? Nhưng em cũng chẳng muốn biết câu trả lời, vì nếu biết sớm hơn chỉ là sớm đau lòng hơn mà thôi.

Thêm một ngày đau lòng chi bằng thêm một ngày ngộ nhận? Nếu đứng ở một vị trí khác, một người ngoài cuộc, chắc em đã thấy mình quá ngốc. Nhưng, đến khi mình chính là nhân vật chính trong câu chuyện tình yêu này, muốn thoát ra cũng chẳng còn cách nào khác là tự mình làm đau mình.

Nhưng anh yên tâm, em đã can đảm yêu, em cũng sẽ can đảm buông bỏ. Buông bỏ lại anh, buông bỏ cả một quãng thanh xuân đã dành cho anh. Nhưng em không biết, hóa ra để lãng quên một người từng yêu lại khó đến thế, đau lòng đến vậy. Chỉ mong anh hạnh phúc và có lúc nào đó, trên đường đời chúng ta có gặp lại nhau, xin anh đừng ngoảnh lại, được không anh?

© Strong Will – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

back to top