Khi 'hạnh phúc' là điều duy nhất còn thiếu
2020-09-26 01:30
Tác giả:
chang
blogradio.vn - Khi mà bao người ngoài kia chật vật nhẫn nhịn từng bữa ăn, tôi có thể gọi cho mình một bàn ăn với thực đơn mỗi món tiền triệu. Vậy tôi đang muộn phiền vì điều gì?
***
Tình yêu là gì? Là gì khiến con người mạnh mẽ vượt qua tất cả, ngược lại cũng khiến con người trải qua muôn vạn đắng cay?
Xin chào. Năm nay tôi 28 tuổi. Có một công việc ổn định và lương khá. "Trẻ tuổi - giàu có" thứ mà người ngoài luôn gán mác cho tôi. Mấy năm qua tôi cũng nghĩ bản thân mình điều kiện sống tốt hơn người khác rất nhiều. Có địa vị, có tiền, có nhan sắc thứ mà hàng trăm triệu con người ngoài kia ao ước có được. Nhưng họ cũng phải đứng về góc nhìn của tôi, họ mới biết được tôi cũng đang khao khát có được thứ mà tưởng chừng quá đơn giản đối với họ. Nghe có vẻ nực cười, nhưng đó là sự thật.
Tôi của bốn năm trước nếu nhìn tôi của hiện tại chắc chắn sẽ phải thốt lên: "Mày bị ngu à?" Không. Tôi không ngu, cũng chẳng ngốc, hoàn toàn bình thường. Khi mà nhiều người ngoài kia dãi nắng dầm sương, buôn ba khắp nơi để kiếm tiền, dành dụm từng đồng, từng cắc một cho gia đình thì tôi đang ngồi điều hoà, an vị chỉ đạo cho nhân viên, một ngày kiếm được tiền đô. Khi mà bao người ngoài kia chật vật nhẫn nhịn từng bữa ăn, tôi có thể gọi cho mình một bàn ăn với thực đơn mỗi món tiền triệu. Vậy tôi đang muộn phiền vì điều gì?
.jpg)
Đơn giản thôi. Họ hạnh phúc, còn tôi thì không. Tôi không ám chỉ tất cả mọi người ngoài kia đều hạnh phúc, nhưng có lẽ nhiều trong số đó họ luôn nở nụ cười và cảm giác bình yên khi về đến nhà mình. Tôi ngộ ra được điều này sau một buổi chiều mưa tầm tã khi tôi đang đứng đợi tài xế đến đón, trong cơn mưa dữ dội đó tôi thấy một cặp vợ chồng già. Hai người đang dắt tay nhau chạy vội đến quán cà phê gần đó để trú mưa. Nhìn những hộp gỗ hai người đeo, những tờ giấy vì chạy nhanh mà rơi tán loạn cũng đoán ra được hai vợ chồng già này đều đi bán vé số hoặc là phát tờ rơi cho buổi hoà nhạc sắp tổ chức vào cuối tuần ở cuối con phố kia. Nhưng nhìn vào họ tôi thấy băn khoăn. Sao họ không cảm thấy tức giận vì mưa đã làm gián đoạn công việc mua bán hay sao không cảm thấy bực bội vì bản thân già cả nhưng không được nhờ con cái. Trông họ vẫn rất "hạnh phúc" - tính từ duy nhất tôi có thể dùng để miêu tả hai người họ hiện tại. Người chồng lặng lẽ vắt áo ướt một nửa, lấy tấm khăn cất trong túi nhẹ nhàng lau những giọt nước còn đọng lại trên trán người vợ. Trông họ thật bình yên. Tại sao vậy? Tôi không hiểu.
Tôi đã từng nghĩ nếu không có tiền tài, địa vị trong tay, tôi sẽ chẳng là gì cả. Do vậy mà suốt những ngày tháng học sinh, tôi cày cuốc học tập nhiều vô cùng cố gắng để đứng được vị trí như ngày hôm nay. Nhưng đứng được trên cao rồi, tôi lại không hiểu cảm giác của những người ở dưới. Họ đang nghĩ gì? Tôi chưa từng yêu đương, cũng chưa từng gặp riêng tư bất cứ người khác giới nào. Cứ cho rằng tôi bảo thủ đi, nhưng sự thật dù gặp bao nhiêu đối tác, họ có ý mời mọc như nào tôi đều lắc đầu từ chối thẳng thừng. Lúc đó trong suy nghĩ của tôi sự nghiệp là quan trọng nhất. Nhưng khi nhìn thấy hình ảnh cả hai vợ chồng già và cả cặp trai gái đợi nhau dưới sảnh công ty. Tôi lại không nghĩ nó là như vậy nữa. Cô ấy là nhân viên mới vào của công ty tôi. Chính tôi xem xét và tuyển chọn cô ấy. Khá có tài nhưng vẫn còn nhiều thiếu sót. Anh chàng kia chắc hẳn là bạn trai. Bằng con mắt nhìn người của tôi mấy năm qua, tôi có thể ngầm đoán ra rằng anh chàng này cũng đang tình trạng tìm việc. Chiếc túi da với đống giấy tờ chồng chất bên trong, thậm chí vài tờ rơi rớt ra bên ngoài. Tôi tự hỏi hai người liệu có đang thoả mãn cuộc sống hiện tại của mình. Họ yêu thương và chia sẻ lẫn nhau. Động viên nhau cố lên hoà nhập với một xã hội, tập thể mới. Họ không tức giận, cũng không than phiền. Ánh mắt của họ có chứa đựng ý chí rực lửa như tôi cũng nhiều năm về trước. Nhưng khác chỗ thứ tôi không có được ở năm tháng đó chính là tình yêu chân thành của họ.

Tôi chưa bao giờ tôi nghĩ rằng mình khao khát tình yêu của một người nhiều như thế. Tình yêu là gì? Có giống với tình yêu của Sophie dành cho Howl không? Hay là tình yêu của Diana và Robin trong "Breathe"? Tôi không biết.
Tôi ngấm ngầm đi tìm lại định nghĩa của nó, nhưng hoàn toàn không nhận được một câu trả lời rõ ràng nào cả. Tình yêu là gì mà có thể khiến con người vượt qua nhiều nghịch cảnh đến như vậy. Bố tôi mất sớm nên từ nhỏ tôi đã thiếu vắng tình thương của cha. Mẹ đi bước nữa và rồi có gia đình riêng của mình. Những ngày tháng thơ ấu của tôi luôn là một màu xám mờ mịt. Tôi không biết hạnh phúc là gì cũng chẳng biết mình xứng đáng nhận được tình yêu ra sao. Tôi chỉ nhớ những ngày tháng đó mình tâm niệm mãi một điều rằng tôi phải có thật nhiều tiền trong tay để xây dựng ước mơ trọn vẹn của bản thân mình.
Nhưng hình như sự trọn vẹn, đủ đầy hiện tại vẫn còn thiếu. Nó thiếu thứ gia vị quan trọng để khiến con người hạnh phúc, đó chính là những xúc cảm trong tình yêu. Một con người mù mờ trong yêu đương lại cố gắng đi tìm tình yêu của đời mình. Tôi dường như bất chấp, dường như thật nhanh muốn nhìn thấy nó, cảm nhận nó thứ tình yêu mà bao nhiêu người cảm thán. Qua những bữa tiệc, qua những buổi họp mặt tôi cuối cùng cũng tìm ra người mà tôi nghĩ rằng phù hợp với tình yêu của mình nhất. Cậu ấy có tài và trẻ hơn tôi. Tôi nhìn cậu ấy toát lên sức cuốn hút lạ thường, từng cử chỉ, giọng nói như khiến tôi phải đắm chìm trong đó. Tôi đã rơi vào cái bẫy tình yêu ngọt ngào của cậu ấy. Sự dịu dàng đó khiến tôi không thể dứt ra được, thứ mà hơn hai mươi năm nay tôi không có được. Có lẽ tôi đã yêu cậu. Yêu cậu đến điên cuồng. Nhưng cậu ấy có yêu tôi không? Tôi không biết. Tôi cũng chỉ nghĩ rằng cậu ấy đã từng yêu tôi.
.jpg)
Giữa tình yêu và sự nghiệp, liệu những người trẻ như cậu ấy sẽ chọn điều gì? Đương nhiên sẽ là sự nghiệp rồi. Tôi cần tình yêu của cậu ấy còn cậu ấy cần địa vị và tiếng nói của tôi. Bẵng đi mấy lâu tôi mới nhận ra chúng tôi cũng chỉ là đang lợi dụng nhau mà thôi. Giống như những loài sinh vật sống cộng sinh khác, đôi bên đều có lợi. Tôi cho thứ cậu ấy muốn, cậu ấy cũng đáp lại những thứ tôi khao khát. Tôi nâng cậu ấy lên cao từ vị trí trưởng phòng lên quản lý của cả bộ phận. Tất nhiên tôi cũng không phủ nhận thực lực của cậu ấy. Nhưng một khi dã tâm đã đi quá xa thì cũng nên đến lúc phải dừng lại. Cậu ấy nhăm nhe đến chức phó giám đốc còn trống và đương nhiên tôi từ chối. Tôi đủ minh mẫn và lý trí để biết rằng khả năng cậu ấy không đủ để đảm đương trách nhiệm của vị trí đó. Năng lực không đủ, đứng ở trên cao cũng chỉ là bù nhìn và tôi không chấp nhận điều đó xảy ra. Tôi cần tình yêu của cậu nhưng không cần tới mức đánh đổi mồ hôi công sức của bao người bạt mạng vì một người không xứng đáng. Chúng tôi đã xảy ra cãi vã những lần tránh mặt nhau. Đó cũng là lần đầu tôi đau khổ vì một người nhiều như thế cũng như lần đầu tôi thất vọng về tình yêu thứ mà tôi đã ảo tưởng đẹp đẽ nhường nào. Tôi còn đủ nhận thức để biết cậu đang dần xa lánh tôi. Có lẽ cậu sẽ tìm một cái cây to lớn hơn để cậu có thể trèo một cách dễ dàng. Tôi không trách cậu, không trách tình yêu đổ vỡ ra sao, tôi trách chính bản thân mình đã lãng mạn hoá nó đẹp như nào.
Tôi đã nhận ra được một bài học tình yêu không phải là thứ muốn là sẽ có được, cần là lập tức sẽ đến, không muốn thì tự biến mất. Tình yêu nó thiêng liêng hơn hai tiếng đơn giản mà nhiều người dễ dàng gọi lên như thế. Tôi đã cô đơn trên con đường lựa chọn sự nghiệp của mình. Và tôi sẵn lòng chờ đợi tình yêu đích thực của mình đến. Người mà có thể đứng bên cạnh chấp nhận con người, tính cách, thói quen. Hay đơn giản chỉ cần đứng bên cạnh nắm tay nhau, im lặng nhìn dòng đời biến chuyển.
Vật chất và tình cảm luôn đi cùng với nhau. Là thứ khó có thể tách rời. Là điều mà con người luôn khắc khoải, mệt mỏi trước những sự lựa chọn. Nhưng vẫn phải biết rằng nếu thiếu một trong hai thứ đó cuộc sống của ta cũng chẳng tốt đẹp gì. Những câu chuyện như cặp vợ chồng già không hề có nhiều ngoài xã hội. Trân trọng những gì mình đang có, bảo vệ và giữ gìn nó vì bạn đâu biết rằng mai kia sẽ đánh mất nó lúc nào chẳng hay. Cũng đừng suy xét những người giàu có hay kẻ bần hèn, đều là con người sẽ có lúc suy nghĩ, cảm xúc giống nhau. Đôi khi mưu cầu đơn giản như một con người. Cao quá thì sẽ cô đơn mà thấp quá sẽ chịu sự sỉ nhục. Đó chính là cái giá phải đánh đổi. Hoài bão, ước mơ là chính đáng, nhưng đừng vì nó mà từ bỏ cả cuộc sống của chính mình. Sẽ không có nhiều hơn một Diana hay một Sophie sẵn lòng hy sinh để bảo vệ tình yêu của đời mình.
© chang - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Em đi tìm hạnh phúc, tôi đi tìm cơn mưa
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






