Phát thanh xúc cảm của bạn !

Journaling - một phương pháp chữa lành và khám phá bản thân

2021-09-28 01:35

Tác giả: JulieJuly


blogradio.vn - Đôi khi sẽ là những bài viết về suy nghĩ của bản thân về vài điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, về những ước mơ khi bé, về những điều biết ơn trong ngày,...

***

Cách đây 10 năm về trước, khái niệm journaling có vẻ như còn rất xa lạ với mọi người tại Việt Nam, mọi người đơn thuần chỉ nghĩ viết ra hàng ngày là nhật ký. Tuy nhiên thời gian trở lại đây, đối diện với áp lực cuộc sống và sự thiếu thốn không gian để giải tỏa, thì journaling được nhiều người biết đến hơn và trở thành một xu hướng chữa lành và khám phá bản thân đơn giản.

Journaling là một phương pháp viết ra mọi thứ để khám phá bản thân. Nhiều người hay nhầm lẫn journaling là viết nhật ký, nhưng hai cách viết này có đôi chút khác nhau. Nếu viết nhật ký là viết những việc đã xảy ra trong ngày thông qua tư duy sắp xếp hợp lý của người viết, thì journaling là kiểu viết tự do, nghĩ gì viết nấy, viết hết tất cả những suy nghĩ tiêu cực lẫn tích cực, những điều vẩn vơ xuống giấy.

Tôi biết tới journaling đã lâu, nhưng tôi đơn thuần nghĩ journaling là một kiểu trang trí sổ, như những hình ảnh tôi thường thấy trên mạng xã hội. Nhìn mọi người trang trí cuốn sổ journal một cách đẹp lộng lẫy, tôi nghĩ rằng đó là việc tốn kém, mất thời gian và người ưa thích sự tối giản như tôi không ưa chuộng mấy. Nhưng qua một khoảng thời gian khá dài theo dõi những blogger làm về productivity (sự hiệu suất) có tiếng như chị Chi Nguyễn, tôi nhận ra còn một trường phái journaling khác mà tôi chưa biết đến, journaling chữa lành và khám phá bản thân. Khác với decor journaling (trang trí journal), kiểu viết journaling này đơn giản hơn nhiều, chỉ cần một cuốn sổ, một cây bút là đã đủ. Việc viết journaling này chỉ đơn thuần viết, viết và viết hết những suy nghĩ đang nảy ra trong đầu lúc cầm bút viết.

Chắc hẳn các bạn nghĩ rằng các bạn sẽ chẳng viết được vì: ôi mình dở văn lắm, mình viết chữ xấu lắm, mình chẳng biết viết gì,... Tôi cùng từng như vậy nên tôi hiểu rõ. Nhưng cuốn sổ này là của bạn, bạn viết xấu hay viết đẹp, viết những thứ bay bổng lãng mạn hay những con quỷ bên trong bạn thì cũng chỉ có mỗi mình bạn đọc. Hãy chân thật với bản thân và viết ra những điều bên trong mình. Nếu những ngay đầu bạn chưa biết phải viết gì, hãy tìm trên Google với từ khóa “journal prompts” và rồi hàng triệu kết quả sẽ gợi ý cho bài viết của bạn. Đôi khi sẽ là những bài viết về suy nghĩ của bản thân về vài điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, về những ước mơ khi bé, về những điều biết ơn trong ngày,... Và những lần sau bạn chỉ cần cầm bút, tin tôi đi, mọi thứ sẽ tự nhiên trôi qua trong đầu mà đôi tay bạn viết không ngừng nghỉ.

Việc viết xuống giấy hết những suy nghĩ đang có trong đầu, khiến bạn nhìn nhận sâu vào vấn đề hơn. Đôi lúc một số điều sẽ chợt hiện ra trong suy nghĩ của bạn, nhưng bạn chỉ đơn thuần nghĩ thoáng qua nó, nhưng nếu bạn đem nó biến thành những dòng chữ, bạn sẽ có thêm thời gian để nhìn sâu hơn và tìm ra những góc nhìn đa chiều về vấn đề đó. Yêu cầu viết xuống giấy cũng là một cách khám phá bản thân, về những suy nghĩ và quan điểm mà bạn chưa từng thực sự nhìn thấy ở bản thân.

Viết xuống giấy là một cách chữa lành. Vì sao tôi nói như vậy? Ẩn chứa bên trong mỗi con người đều có một đứa trẻ chịu tổn thương. Đôi khi sẽ là những tổn thương từ rất lâu trong quá khứ, từ những câu nói hay hành động đã làm tổn thương và định hướng cách con người bạn cư xử như ngày hôm nay, nhưng chính bạn cũng không nhận ra. Nhờ vào việc viết ra những suy tư, bạn sẽ dần khám phá sâu hơn về bản thân, tìm ra những tổn thương bị chôn lấp và chữa lành nó.

Journaling còn là một phương pháp soi chiếu bản thân. Vì giấy trắng mực đen rõ ràng bạn chẳng thể chối bỏ việc mình đã từng viết ra nó, mình đã từng có những suy nghĩ như vậy. Việc đọc lại những suy nghĩ của quá khứ khiến bạn nhận ra bạn ở hiện tại đã khác như thế nào, đã phát triển hơn ra sao.

Tôi đã duy trì việc viết journaling được một khoảng thời gian đủ lâu để có thể cảm nhận được những thay đổi của nó trong cuộc sống hiện tại. Tôi cũng đã lan tỏa phương pháp này đến với những người tôi biết và nhận được một số phản hồi tích cực từ họ. Nếu cuộc sống của bạn đang gặp những trắc trở hay bạn cảm thấy bản thân mình chưa hạnh phúc, sao bạn không thử phương pháp đơn này này, và tôi tin rằng bạn sẽ cảm nhận được một số sự thay đổi nhỏ trong việc định hình tam quan của bản thân. Nhất là trong thời kì Covid-19, rất nhiều người đang mất định hướng và suy sụp vì công việc không được như ý muốn, thì journaling lại càng là một phương pháp hữu hiệu để chữa lành tâm hồn bạn.

© JulieJuly - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 527: Mảnh ghép cuối cùng của bình yên

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

back to top