Phát thanh xúc cảm của bạn !

Internet, bốn bức tường và nỗi cô đơn

2016-10-20 01:21

Tác giả:


blogradio.vn - Thì ra sự đơn độc không hẳn chỉ hiện hữu khi ta ở một mình, khi xung quanh ta không có một tiếng động nào; mà nó còn tồn tại khi ta lạc lõng trong chính những tạp âm xô bồ của cuộc sống đầy rẫy thị phi này.

***

Bước chân nặng trĩu nện từng nhịp lên nền đường, sau trận mưa to vài giờ trước đó, nó bây giờ chằng chịt nước, loang lỗ từng vòm to nhỏ khác nhau. Tay che dù, mắt hướng nhìn đoạn về nhà trọ, thường ngày thì chỉ vỏn vẹn vài phút là tôi đã có mặt tại phòng trọ, tíu tít cùng chúng bạn nấu ăn thật nhanh để còn kịp giờ vào lớp buổi chiều. Nhưng sao hôm nay, đoạn đường này dài đến thế, như thể đôi chân tôi bây giờ đang dậm chân tại chỗ, chưa hề cất một bước đi nào. Mưa thì cứ rả rít không thôi, từng hạt từng hạt cứ nối đuôi nhau va mạnh vào mặt dù, rồi bất lực mà rơi vãi lung tung.

Về đến cửa phòng, tôi tra chìa khóa vào ổ, lững thững bước vào phòng. Trời nhá nhem tối, nhưng cơn mưa ngoài kia vẫn chưa có dấu hiệu là ngừng hẳn. Tôi rất thích ngắm những cơn mưa, nhìn làn nước trong vắt vô tư bay nhảy trong không trung, tôi cứ ngỡ là mình lúc nhỏ. Vứt chiếc ba lô vào một xó, chẳng buồn mà thay quần áo, tôi lấy ngay điện thoại và lướt web.

Internet, bốn bức tường và nỗi cô đơn

Trời chính thức vào hồi tối muộn, những chiếc đèn được tôi bật trong vô thức, bóng tối là thứ tôi rất sợ, sợ khoảng sáng dần dần bị nuốt chửng mỗi khi đêm xuống, trước sự bất lực của chính bản thân mình. Bốn bức tường trám sơn xanh lạnh lẽo, một mình tôi với sự trống trãi trào dâng. Ngay khoảnh khắc này, tôi đang một mình đối mặt với tất cả. Volume máy tính được tôi bật hết cỡ, lấn át cả tiếng mưa reo hú ngoài kia, thanh âm vang dội khắp căn phòng nhỏ hẹp. Thì ra sự đơn độc không hẳn chỉ hiện hữu khi ta ở một mình, khi xung quanh ta không có một tiếng động nào; mà nó còn tồn tại khi ta lạc lõng trong chính những tạp âm xô bồ của cuộc sống đầy rẫy thị phi này. Tôi có Internet để lên mạng, nghe nhạc, xem phim và làm bất cứ điều gì tôi thích, thế nhưng không hiểu vì sao đôi mắt tôi dần trở nên nhòa đi, trái tim tôi dần trở nên cô độc hơn bao giờ hết. Tôi đọc được đâu đó một câu, họ có thể sống chỉ bằng một chiếc điện thoại có kết nối Wifi và đầy đủ pin; tôi tự hỏi họ sẽ làm gì với những thứ ấy, mãi mê trong mớ thông tin "hot" hay chỉ để lướt Facebook và đăng những dòng status vô bổ.

Internet, bốn bức tường và nỗi cô đơn

Con người vốn dĩ là vậy, những gì khiến họ vui trong một lúc lại cứ đinh ninh rằng nó sẽ mang lại niềm vui cho mình mãi mãi. Còn nỗi buồn thì được họ mặc định là điều tồi tệ, chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng đủ làm bước chân họ chùn lại. Có lẽ những đau thương mất mát là một thứ có ma lực siêu nhiên, có thể trói chặt những tâm hồn vô định với những nỗi buồn không lối thoát. Có lẽ những sự tổn thương thường trực là thứ duy nhất của họ có thể đối mặt cùng với màn đêm lạnh lẽo. Buồn cười thật, con người thường đổ lỗi cho nhau về những điều tiêu cực xảy đến với họ, rồi đâm ra hận thù đối với những con người làm họ đau, làm họ mất đi những điều tốt đẹp. Có lẽ, con người sinh ra đều tự đặt sự hoàn hảo lên mình, rằng họ không bao giờ sai, rằng họ luôn luôn là người đúng. Điều này vô tình khiến họ bị cô lập, khiến họ bị sự cô đơn đè nén trong chính lớp thể xác vô hồn kia của mình

Cuộc đời trôi vô tình như là một điều tất yếu, thiết nghĩ ở từng trạm dừng thời gian có cho phép bản thân ta thôi phải nghĩ suy đau đáu về những sự việc mà mỗi người đã từng trải qua hay không? Đôi khi là có, cũng có khi là không bao giờ.

© Kẻ lang bạt (Tác giả ẩn danh) – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con người giỏi nhất là ngụy trang

Con người giỏi nhất là ngụy trang

Không phải là ngụy trang vẻ ngoài để tránh nguy hiểm như sâu bướm hay để săn mồi như cá chụp đèn. Thứ chúng ta ngụy trang chính là cảm xúc.

Bỏ túi 4 cách phân biệt kẻ 'giả vờ tốt bụng' để sống không phải nhìn trước ngó sau lo lắng

Bỏ túi 4 cách phân biệt kẻ 'giả vờ tốt bụng' để sống không phải nhìn trước ngó sau lo lắng

Chẳng ai muốn làm bạn với người xấu, nhưng họ lại là người rất biết cách giấu đi bộ mặt xấu xa đó, khiến bạn khó có thể phát giác được. Vậy thì làm thế nào để lột được mặt nạ của những kẻ cố tỏ ra mình là người tốt kia?

Là tự em đa tình

Là tự em đa tình

Những tổn thương mà anh mang lại cho em, nhờ anh mà em có, em sẽ không bao giờ quên, em không bao giờ tha thứ cho anh, em đã tự dặn lòng mình như thế. Yêu rồi nhớ, rồi xa và rồi lại hận. Cái vòng tuần hoàn này sẽ mãi mãi không thể tách rời, và thực chất tình yêu là vậy mà.

Ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy

Ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy

Ngày đông ấy dệt khoảng trời bé nhỏ Kí ức về lũ bạn tắm mưa chung Nụ cười giòn tan sao giờ thấy mông lung Bởi ngày xưa ta đi tìm chẳng thấy.

Vé số may mắn (Phần 3/5)

Vé số may mắn (Phần 3/5)

Minh bị đánh cũng không cảm thấy bực dọc trong lòng cho lắm, bởi cậu cũng khá quen thuộc với cảnh tượng này rồi.

Yêu lại từ đầu theo một cách khác

Yêu lại từ đầu theo một cách khác

Tình đầu của tôi trải qua rất nhanh, vội vàng và kết thúc đáng tiếc. Nhưng mà có mấy ai sẽ vì tình đầu thất bại mà không dám yêu tiếp, bước tiếp đâu nhỉ?

Bỏ túi ngay những bí kíp kích thích hormone hạnh phúc để tinh thần luôn phơi phới

Bỏ túi ngay những bí kíp kích thích hormone hạnh phúc để tinh thần luôn phơi phới

Một trong những chức năng quan trọng nhất của hormone là giúp chúng ta điều chỉnh tâm trạng. Chúng ta đã biết đến một số hormone giúp thúc đẩy cảm giác tích cực, bao gồm cả hạnh phúc và niềm vui. Đó là 4 hormone dopamine, serotonin, oxytocin, endorphin. Và đâu là cách tận dụng và kích thích tối đa những tác nhân cải thiện tâm trạng tự nhiên này? Hãy cùng nhau tìm hiểu nhé.

Nắm vững bí kíp sống khi 'Bạn chỉ sống có một lần'

Nắm vững bí kíp sống khi 'Bạn chỉ sống có một lần'

Vì ta chỉ sống có 1 lần nên hãy tận hưởng “hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối.”

Trước khi anh đến, em đã chuẩn bị những gì?

Trước khi anh đến, em đã chuẩn bị những gì?

Trước khi anh đến, em đã chọn sẽ làm điểm tựa cho chính mình, là nguồn cảm hứng để thúc đẩy chính bản thân em không ngừng cố gắng, là động lực to lớn để em trở thành người truyền cảm hứng cho chính mình. Ngày anh đến, anh cũng là nguồn cảm hứng to lớn, luôn truyền trao sức mạnh cho em như thế. Là người mà em thật sự tôn trọng và ngưỡng mộ.

Hạnh phúc rất gần ở đây

Hạnh phúc rất gần ở đây

Hạnh phúc đang ở ngay trong đầu bạn, ở ngay trong từng chi tiết hằng ngày bạn đang trải qua. Đừng cố tìm kiếm ở đâu xa xôi. Hạnh phúc là do bạn tạo ra. Và cũng đừng cho mình là người bất hạnh vì làm gì có người bất hạnh nào lại muốn được sống tiếp phải không? Lạc quan lên nhé.

back to top