Hối hận muộn màng
2020-11-21 01:05
Tác giả:
Nguyễn Thị Minh Thu
blogradio.vn - Ngày họp lớp năm nay, chúng tôi rủ nhau đến viếng mộ thằng Béo, cuối cùng nó cũng có thể nhận được tình yêu thương của ba mẹ ở thế giới bên kia. Và không quên thì thầm “Béo ơi, hãy tha thứ cho chúng tao nhé”.
***
Trong suốt cuộc đời mỗi con người, không có ai dám tự tin nói rằng mình không mắc sai lầm. Sai lầm giúp con người nhận ra nhiều điều trong cuộc sống, cũng nhờ sai lầm mà con người trưởng thành, vượt qua chính mình của ngày hôm qua. Câu chuyện mà tôi sắp kể ra dưới đây chính là một điều như thế.
Năm ấy chúng tôi vốn là những cô cậu học trò trên vai vẫn còn mang khăn quàng đỏ thắm, hồn nhiên vô tư. Trường chúng tôi là một ngôi trường mang tên vị anh hùng dân tộc Nguyễn Quang Bích, đó là niềm tự hào của mỗi người dân quê tôi khi nhắc đến tên ngài.
Dưới mái trường đỏ thắm, trong vòng tay của thầy cô, chúng tôi đã có những năm tháng tuổi thơ êm đềm. Mọi thứ sẽ chẳng có gì đáng nói nếu không có ngày hôm đó.
Hôm ấy là một ngày cuối thu, nắng hanh hao rọi trên mái ngói đỏ tươi, trên sân trường rộng rãi, đều đặn theo nhịp trống, tất cả lũ chúng tôi hào hứng tập thể dục giữa giờ. Chỉ còn một vị trí phía gần cuối hàng đang bỏ trống, rất nhanh chóng chúng tôi nhận ra thằng béo của lớp không có mặt, có lẽ giờ này nó đang trốn trong một góc lớp tận hưởng giấc ngủ hoặc đánh chén một món quà vặt nào đó.
Chúng tôi chẳng bao giờ gọi tên nó mà thường réo nó với cái biệt danh chúng tôi đặt cho nó là “Béo”. So với thân hình còm nhom của tôi thì có lẽ thằng Béo phải lớn hơn tôi gấp rưỡi. Không chỉ ục ịch, chậm chạp trông nó còn luộm thuộm, lấm lem.
Thằng Béo rất ham ngủ, bất cứ lúc nào nó cũng có thể ngủ một cách say sưa, giờ ra chơi, giờ sinh hoạt lớp, thậm chí ngay cả trong giờ học. Tướng ngủ của nó trông rất xấu khiến chúng tôi vừa ghét vừa buồn cười. Tóm lại, trong mắt chúng tôi nó là thứ lập dị, chẳng ai muốn chơi cùng.
Chúng tôi chỉ bắt chuyện với nó mỗi khi thầy chủ nhiệm giao việc cho lớp, nó chẳng bao giờ cãi lại được chúng tôi, bởi vậy lầm lũi đi làm những công việc mà chúng tôi giao phó.
Chúng tôi, mỗi khi bắt nạt được nó đều cảm thấy rất hả hê, đứa nào đứa nấy tỏ ra vô cùng thích thú với việc chèn ép thằng Béo. Sự vô tâm ấy đã khiến nó chịu không biết bao tổn thương.
10 phút tập thể dục nhanh chóng kết thúc, chúng tôi ùa vào lớp để bắt đầu tiết học mới. 5 phút, 10 phút trôi qua, lớp trưởng cứ loay hoay lục lọi mãi trong cặp sách, mặt mũi cu cậu dần dần đỏ tía tai, hai mắt đỏ hoe như chực trào ra nước mắt.
Thầy giáo tôi dừng tiết học để dò hỏi nguyên nhân, lớp trưởng ấp úng một lúc rồi nức nở “thưa thầy, em mất tiền ạ”. Cả lớp bắt đầu xôn xao, rồi chẳng ai bảo ai, tất cả chúng tôi hướng ắt mắt dò xét về phía thằng Béo.
5 phút, 10 phút lại trôi qua, không còn nghi ngờ gì nữa, thủ phạm chỉ có thể là nó, dưới lớp bắt đầu có một vài ý kiến xướng tên thằng Béo, không phải nó thì còn có thể là ai được nữa chứ.
Thằng lập dị ấy, nó còn trốn không ra tập thể dục nữa cơ mà, hết đường chối cãi, chỉ có thể là nó thôi. Cả lớp nhao lên và ném ánh mắt căm hờn về phía thằng béo, nó chẳng biết thanh minh làm sao, cuối cùng bật khóc nức nở và lao ra khỏi lớp.
Một lát sau, thầy chủ nhiệm đến, thầy nhanh chóng ổn định lớp và mỉm cười nói với lớp trưởng “Chẳng có ai lấy tiền của em hết, em đánh rơi tiền ngoài hành lang, một bạn học sinh lớp bên cạnh nhặt được nhờ thầy tìm lại chủ nhân của số tiền để trả lại. Đây, em xem có phải tiền của mình không?”.
Lớp trưởng run run nhận lại tiền từ tay thầy chủ nhiệm, hình như nó có chút nghi ngờ nhưng quan trọng gì đâu, tiền nào cũng là tiền, tìm lại được số tiền đã mất là tốt rồi, không thì hôm nay về nhà nó cũng no đòn với bố mẹ.
Lớp trưởng gật đầu lia lịa và cảm ơn thầy rối rít. Thầy chủ nhiệm bảo chúng tôi ngày mai đến nhà thằng Béo xin lỗi nó để nó trở lại lớp học. Trong lòng chúng tôi có chút xấu hổ vì đã trách lầm nó, tuy vậy hình như ác cảm của chúng tôi về nó vẫn còn đeo bám nặng nề.
Chiều hôm sau, chúng tôi đến nhà thằng Béo, đây là lần đầu tiên chúng tôi ghé nhà nó chơi dù chúng tôi đã học cùng nhau sắp hết những năm tiểu học. Ngôi nhà lụp xụp xiêu vẹo nằm dưới chân đồi, trên bộ án gian cũ kỹ là bức ảnh người phụ nữ với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sâu thăm thẳm.
Trong góc nhà, trên chiếc giường xập xệ, một người đàn ông đang quát tháo rầm rộ, mỗi lời mạt sát đều tỏa ra hơi rượu nồng nặc. Hóa ra đó là bố thằng Béo, một kẻ nát rượu.
Thằng Béo đang quỳ dưới đất, run run trước cơn thịnh nộ của ba nó, thấy chúng tôi nó ngước đầu lên nước mắt nhạt nhòa. Dù đã biết nó rất lâu, nhưng đến hôm nay chúng tôi mới biết gia cảnh của nó đáng thương đến vậy, mẹ nó mất sớm, bố nó chìm trong men rượu, thường xuyên hằn học thậm chí đánh đập nó.
Tất cả mọi việc trong nhà đều đổ lên đầu nó, thằng bé đáng thương ấy đã chịu không ít khổ cực. Chỉ là chúng tôi không hiểu vì sao nó lại béo đến vậy. Hóa ra hình thức bên ngoài dễ đánh lừa cảm giác của con người.
Sự luộm thuộm, lấm lem của nó đến từ hoàn cảnh gia đình, những cơn buồn ngủ của nó là do ban ngày nó phải làm việc nhà, tối muộn mới dám thắp chiếc đèn dầu con con để học bài. Vậy mà, chúng tôi đã nhìn nó bằng con mắt ráo hoảnh, lần này còn khiến nó bị hiểu lầm tai hại.
Trong lòng chúng tôi không tránh khỏi ân hận và xấu hổ, đứa nào đứa nấy hạ quyết tâm từ ngày mai sẽ đối xử với nó thật tốt. Tiếc rằng, chúng tôi chưa kịp làm điều đó thì nó đã rời xa chúng tôi.
Thằng Béo bỏ chúng tôi mà đi chỉ hai ngày sau đó, nó vào rừng nhặt củi, chẳng may trượt chân ngã xuống núi. Đám tang nó tất cả thầy trò chúng tôi đều có mặt, nỗi thương cảm khiến chúng tôi đều không khỏi nghẹn ngào.
Ba nó thẫn thờ ôm ảnh thằng Béo trong lòng, có lẽ chẳng bao giờ ba nó động đến rượu nữa. Lúc chúng tôi ra về, ngoảnh đầu trông lại thấy ba nó gục lên mà khóc “Béo ơi, hãy thứ lỗi cho ba”.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái đã mười lăm năm, giờ chúng tôi đã trưởng thành, đứa đi học, đứa đi làm, đứa lập gia đình…chúng tôi vẫn giữ liên lạc và thường xuyên cập nhật tình hình của nhau.
Ngày họp lớp năm nay, chúng tôi rủ nhau đến viếng mộ thằng Béo, cuối cùng nó cũng có thể nhận được tình yêu thương của ba mẹ ở thế giới bên kia. Và không quên thì thầm “Béo ơi, hãy tha thứ cho chúng tao nhé”.
© Nguyễn Thị Minh Thu - blogradio.vn
Xem thêm: Cô đơn là món quà của tuổi trưởng thành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió
Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì
Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối
Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2
Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1
Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.
Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ
Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?
Trạm Cuối
"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”
Dấu son Tháng Tám
Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.
Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào
Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.






