Hãy xem như… ta chưa hề quen nhau
2009-03-11 16:59
Tác giả:
Blog Việt - Bạn có biết rằng, sau những dòng tin nhắn vừa qua tôi đã quyết định sẽ xóa đi tất cả những kỷ niệm cũ, xóa đi những gì thuộc về bạn và để tên bạn sẽ không bao giờ còn xuất hiện trong cuộc sống "ảo" này nữa...
Đau lắm, buồn lắm và có nhiều điều day dứt trong tôi mà bạn sẽ không bao giờ hiểu được về những thứ được gọi là "tình cảm" mà bấy lâu nay tôi đã dành cho bạn... Chỉ tiếc rằng, giờ đây tất cả đã dường như thành hư không.
"Bạn" , tuy nó chỉ có một từ thôi nhưng tôi luôn quý trọng ý nghĩa từ đó. Có lẽ, bởi tôi là một người khá đặc biệt khi coi tình bạn trên mạng ảo này giống như tình bạn bình thường mà tôi hay tiếp xúc ngoài cuộc sống đời thường.
Tôi không giống như những người luôn quá tự tin khi nói rằng "Tôi hiểu hết về bạn" hay đại loại " Tôi biết tình bạn là cái gì "... Thật ra đối với tôi thì tình bạn đó là một cái gì đó thật là khó nói... Dường như tình bạn phải là một cái gì đó thật là thiêng liêng, cao cả nhưng không quá xa rời với cuộc sống của mỗi chúng ta.

Ảnh minh họa: deviantArt.com
Lúc đó, bạn đâu có biết rằng tôi đã dần tự rút lui một cách êm đẹp để bạn được thể hiện “cái tôi" trước mắt bao nhiêu người xung quanh... Cũng ngay tại thời điểm đó, bạn có rằng tôi đã vui biết dường nào khi thấy "bạn là chính bạn" – một người đã tự lột bỏ cái xác ve không hồn như mọi hôm để trở thành một người "nhạc trưởng".
Nhưng hôm nay thì khác – tôi đã mất bạn thật sự rồi. Tôi biết rằng, bạn không cố tình quên đi tất cả nhưng chính sự vô tình của bạn đã khiến tôi phải suy nghĩ thật nhiều... Hình như bạn đã dần "cứng cáp" hơn trên đôi chân của chính mình rồi nên đã không cần có tôi ở đứng ở bên cạnh bạn? Phải chăng bạn đã không cần đến sự có mặt của tôi nữa? Và phải chăng tôi đang làm vật cản để làm chậm đi bước tiến của bạn?

Ảnh minh họa: deviantArt.com
Bạn ơi, thôi nhé. Bạn hãy cứ vui, cứ thỏa sức tung tăng bay nhảy như mọi khi và ở nơi nào bạn thích. Bạn và tôi hãy tự bảo trọng cho chính mình trên mỗi bước đường đầy chông gai ở phía trước…Và chúng ta hãy xem như chưa bao giờ gặp nhau trong dòng người tấp nập, chưa từng nói những gì với nhau giữa chốn đông người để trong lòng mình không còn nặng trĩu mà càng thêm thanh thản.

Đừng buồn bạn nhé! Hãy xem như ... Ta chưa hề quen nhau!
Gửi từ Blog Quang Vũ: CÓ HIỂU ĐƯỢC LÒNG NHAU MỚI TỚI BỜ TỚI BẾN....
|
Chia sẻ của bạn đọc Ho ten: Mai Hoa Email: toc_hat135@yahoo.com Ho ten: Nguyễn Thị Thắm Ho ten: Nguyen Thi Lanh - Dia chi: bacninh Ho ten: Dj Phú Nguyễn Ho ten: moon aoh Email: ht_2905@yahoo.com Ho ten: Phạm Thùy Linh Ho ten: Hoàng Nhật Vy - Dia chi: Huế - Email: hoangnhatvy@yahoo.com Ho ten: Nguyễn Như quỳnh Ho ten: anhsaobuon Ho ten: Huy Ho ten: Hà Mai
Ho ten: Tuân Ho ten: Ban cua ban Ho ten: Mai Lan Email: diephuong_k51bc@yahoo.com Dia chi: Nghệ An Email: anhsao_demhe@yahoo.com Tieu de: tinh ban trong ta va trong nguoi ay Noi dung: tôi nghĩ tình bạn thì ko đòi hỏi.chỉ cần mình biết rằng với mình "bạn" là bạn.ko ai lại ko có lúc sai lầm cả, vậy thì tình bạn của mình phải cao quý hơn ở chỗ biết tha thứ và xem đó như một thử thách trong tình bạn của mình và người đó.cs đầy bon chen và đôi lúc ta quên mất còn có người ở bên cạnh chia sẻ vui buồn cùng ta là thường tình.bạn theo cách này hay hay cách khác thì mình nghĩ bạn nên sống thật trong tình bạn của bạn,rồi người ấy sẽ hiểu ra một điều:đó mới là người bạn thật sự! |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

