Hãy trân quý những gì bạn có
2021-10-06 01:30
Tác giả:
Vũ Nhàn
blogradio.vn - Ai cũng có một cuộc sống riêng, một cách sống riêng. Sống khao khát, sống đam mê, sống với chính mình, có ước mơ nhưng đừng để nó biến hóa trước sóng gió cuộc đời. Hãy sống với những gì mà mình trân quý. Cho đi thì sẽ nhận lại, mỗi một vấp ngã sẽ vỡ lẽ ra nhiều điều.
***
Ở một góc vườn lọ trồng rất nhiều loại cây trong đó có câu chuyện của tía tô, mùi gai và na. Tất cả bị chắn lại bởi một bức tường nhỏ. Na vốn thân cây cao hơn tía tô và mùi gai, chính vì vậy mà nó được hưởng một khoảng trời mênh mông hơn, biết được nhiều điều hơn. Ngày nào nó cũng ba hoa, kể lể lại cho những loài cây thấp bé hơn, không cao vượt quá tường về những câu chuyện thuộc khoảng trên của bức tường ấy.
Nào là chuyện nó chơi đùa cùng gió, bướm, chuyện nó nhìn thấy những đứa trẻ ríu rít đứng trên bức tường đó thả diều vi vu, hò hét, chuyện nó được hít thở bầu không khí trong lành hơn của buổi sớm mai, chuyện nó được kết bạn với hòe, với táo, với hồng,… những cây mà nó coi là thuộc cùng tầng lớp thượng lưu của nó.
Nó tự coi mình là quan trọng, là cao sang, quả của nó mỗi năm chỉ ra một lần, có lứa, có thì. Nó luôn khinh thường tía tô, mùi gai. Nó cho rằng hai loài đó chả hiểu biết gì cả, chúng sẽ chỉ sống cuộc đời tẻ nhạt, bình thường, vô vị mà sẽ chẳng biết được đến “cao lương mỹ vị” của cuộc đời. Mùi gai, tía tô khi nào mà chả có.
Tía tô nghe na kể chuyện hàng ngày, trong lòng của cô gái tuổi đôi mươi mười tám luôn thổn thức khao khát được vươn mình tới thế giới ấy. Ngày nào nó cũng cố gắng luyện tập để mình có thể lớn thật nhanh để có thể cao bằng na, cao vượt lên trên mảng chắn của bức tường. Nó mang một tâm hồn mộng mơ, một khát khao cháy bỏng vươn mình.
Ngày ngày được nghe na kể chuyện là niềm hạnh phúc lớn lao của cuộc đời nó. Nó thân với mùi gai và cũng muốn thân thiết với na để mong muốn đặt chân vào thế giới thượng lưu ấy. Dần dần nó đâm ra thờ ơ, lạnh nhạt với mùi gai và với các loài cây khác thấp hơn nó.
Ở thế giới thấp hơn, gần mặt đất có mùi gai. Mùi gai là một cô bé nghèo khó, sinh ra đã mang trên mình những gai góc, sống gần đất. Mỗi lần mưa lớn, nó luôn bị quật tơi tả, đất bùn bắn lấm lem hết cả mặt. Vẻ bề ngoài xấu xí có phần thô kệch ấy làm cho nó rất tự ti, rất ít kết bạn, nhưng mỗi khi đã thân với ai là nó rất tình cảm, rất chân thành.
Mùi gai cũng có mơ ước. Nó cũng muốn vươn mình như tía tô để ngắm bầu trời rộng lớn, xanh tươi kia nhưng đặc điểm của nó đã là thấp. Nó biết cho dù có cố gắng đến nhường nào thì nó cùng không bao giờ có thể thoát ra khỏi cái bức tường này được.
Na không biết rằng ở thế giới dưới bức tường cũng có rất nhiều niềm vui. Nó có bạn là những loài cây khác như húng, bạc hà, dứa dại,...có giun ngày đêm ca hát, có dế chạy nhảy lung tung, có kiến chăm chỉ kiếm ăn, làm tổ, trò chuyện…Thế giới ấy là thế giới bình yên, không xung đột, cãi nhau to nhỏ nhưng quan trọng là tất cả đều sống rất tình cảm và chân thành. Mùi gai cảm thấy hạnh phúc và bình yên, thoải mái ở thế giới ấy.
Thể rồi một ngày nọ, một trận bão lớn ập đến. Nhờ có tường che chắn, mấy cây nhỏ ở dưới thấp dù bị gió đánh nhưng cũng đỡ, bị bẩn do bùn đất bắn lên. Na do cành sum suê lại không có gì che trở nên các cành bị thương, bị gãy nhiều, suýt chút nữa bị người ta đào cả đi.
Na trở nên xấu xí, nó chẳng muốn nói chuyện với bất cứ ai, cứ khép mình, cô đơn, lạnh lẽo,…Nó không có sức để nuôi quả, quả của nó cũng chẳng lớn lên nổi và đen dần lại theo những ngày nắng sau đó. Tía tô mất dần đi những người bạn. Giờ không thể nói chuyện với na. Nói chuyện với mùi gai cũng chỉ bằng những câu chuyện khách sáo bởi cả hai đã xa lạ tự lúc nào.
Mùi gai cũng buồn lắm, cũng muốn thân thiết với tía tô như trước, cũng chuyện trò, cùng hát hò nhưng trong lòng nó tự hiểu, để chữa lành vết thương lòng phải cần có thời gian.
Mấy ngày sau bão, trời lại nắng. Những ánh nắng của buổi sớm mai dịu, nhẹ nhàng chiếu xuống như rọi vào vạn vật một sức sống mới, căng tràn trở lại. Những câu chuyện, những công việc lại tiếp nối, kiến lại làm tổ, dế lại thỏa sức chạy nhảy, dứa dại, húng cao chuốt lại tấm áo mới, gột rửa sạch sẽ. Những tiếng í ới, gọi nhau, cãi cọ lại cất lên. Chỉ tiếc là có một số chuyện không còn như trước nữa. Mùi gai ngẩng lên nhìn tía tô một cái, thấy tía tô vẫn rủ lá, mùi gai đang định lấy gai cọ vào tía tô gọi dậy nhưng lại sau đó lại thôi.
Cuộc sống này cũng vậy, có người giàu, người nghèo, có người sinh ra đã đầy đủ, người lại thiếu thốn đủ bề, có người sống chân thành, giản dị, có kẻ lại suốt ngày chỉ thích ba hoa.
Ai cũng có một cuộc sống riêng, một cách sống riêng. Sống khao khát, sống đam mê, sống với chính mình, có ước mơ nhưng đừng để nó biến hóa trước sóng gió cuộc đời. Hãy sống với những gì mà mình trân quý. Cho đi thì sẽ nhận lại, mỗi một vấp ngã sẽ vỡ lẽ ra nhiều điều.
© Vũ Nhàn - blogradio.vn
Xem thêm: Chỉ tình yêu ở lại
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.






