Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy cứ sống thật cùng nỗi nhớ

2023-02-06 01:25

Tác giả: Dung Nhi


blogradio.vn - Tôi hiểu ra rằng, thời gian không phải liều thuốc tốt nhất, mà chính là cách chúng ta đón nhận và tôn trọng cảm xúc của mình. Tôi không sợ hãi hay trốn tránh nữa, một ngày tôi vẫn dành ra một khoảng thời gian nhỏ nhỏ để nhớ về miền xưa cũ. Nhưng lần đầu tiên, tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng không oán trách nữa. Thì ra là, cách chữa lành tốt nhất chính là đối diện và sống chung với cảm xúc chính mình.

***

Người ta nói tình cảm là thứ mà dễ thay đổi nhất. Và thời gian luôn là liều thuốc quên tốt nhất và hữu hiệu nhất! Mình cũng chẳng biết câu đó đúng hay sai nữa. Vì thời gian bao lâu, ngắn hay dài, còn tùy thuộc vào mỗi người khác nhau.

Có những người, người ta chỉ cần vài tháng để quên đi một cuộc tình, nhưng cũng có vài người, mất đến cả vài năm, có khi là cả đời. Vậy đâu mới là liều thuốc tốt nhất dành cho họ đây? Chẳng có một quy chuẩn một loại thuốc nào tốt nhất cả. Thời gian với mình mà nói, chỉ đơn giản là đủ khiến con người ta chấp nhận phải quên, phải bỏ sang một góc mà thôi. Vì chúng ta không thể ôm mãi một miền xưa cũ trong khi mọi thứ đều thay đổi mỗi ngày.

Trong cuộc đời của mỗi một người đều có một mối tình khắc cốt ghi tâm, mà ấy thường là mối tình đầu. Điều đáng tiếc nhất là có khi cả hai người đều không cùng nhớ về mối tình ấy. Anh ấy là mối tình đầu của bạn, là người bạn không bao giờ quên, nhưng với anh ấy, bạn chỉ là mối tình thứ hai thứ ba gì đấy và người ta không đến nỗi khắc sâu tâm khảm như bạn, liệu bạn thấy bị bất công không? 

cac-cung-hoang-dao-doi-dien-voi-con-gian-nhu-the-nao

Không đâu, cảm xúc là của riêng mỗi người, chẳng ai giống ai cả. Với bạn, người đầu tiên bạn yêu chính là người khiến bạn cả đời nhung nhớ, nhưng với một số người, người khiến họ đau đáu một đời lại là người mà họ dành tình cảm nhiều nhất, có thể là tình đầu hoặc không. Nên đôi khi, việc bạn cố chấp nhớ nhung yêu thương một ai đó, hoàn toàn là do chính bạn lựa chọn. Bạn nhớ họ, bạn xem đó là mối tình xương máu, nhưng bạn hoàn toàn không có quyền yêu cầu người ta cũng như vậy. Chỉ là bạn đang tự mình ôm những ảo mộng mà thôi.

Có một thứ tôi chưa tin, đó là thời gian. Tôi chưa dám tin, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương. Có chăng nó chỉ khiến mình có những lúc cuốn vào guồng quay mà tạm quên đi thôi, nhưng vết thương thì vẫn còn ở đó, chỉ cần vô tình chạm nhẹ, nó lại rên những tiếng đau xé lòng. 

Tôi đã từng có đoạn thời gian, vì muốn quên đi một người mà vùi đầu vào tất cả những việc khiến tôi bận rộn, như là làm việc, như là yêu đương hẹn hò với vô số người tôi không thích, như là không từ chối bất kể cuộc hẹn ăn chơi nào của bạn bè. 

Tôi lao đầu vào những thứ khiến mình không có thời gian để suy nghĩ, để đau khổ. Có những lúc, tôi thấy mình thật sự bị quá tải vì nhiều việc đổ dồn mà không đâu vô đâu. Có những khi, một ngày 24 tiếng, tôi chỉ ngủ được 3 tiếng, còn lại bận không tả nổi. 

song-tren-doi-nen-hoc-hai-chu-tuy-duyen_(1)

3 tiếng ít ỏi đó, thường là để cơ thể nghỉ ngơi, nhưng bạn biết không, đến cả mơ tôi cũng mơ về những điều làm tôi đau khổ. Tôi càng cố quên, nó càng hiện diện. Tôi càng cố bận rộn, công việc càng đi xuống dốc. Tôi càng cố quên nhiều người, mối quan hệ chất lượng lại bị đi xuống, và quan trọng, điều tôi muốn quên đi nó vẫn nghiễm nhiên xuất hiện và hành hạ tôi. Việc đó kéo dài hơn nửa năm, một khoảng thời gian không hề ngắn thế nhưng, thời gian đó đã chữa lành cho tôi được bao nhiêu? Có chăng chỉ làm vết thương lòng càng thêm lở loét.

Tôi nhận ra rằng, thời gian qua chỉ là tôi tìm cách trốn chạy cảm xúc của mình quá nhiều. Tôi cố đè nén nỗi nhớ nhiều xuống bao nhiêu, nó lại càng kiếm cơ hội bùng lên bấy nhiêu. Thế rồi, tôi không trốn chạy nữa, tôi chọn cách đối diện với nó. Tôi bắt đầu để mặc cảm xúc của mình bành trướng. 

Lúc tôi nhớ, tôi vẫn để cho mình được phép nhớ. Tôi không còn trốn tránh nữa, tên anh vẫn thường xuyên xuất hiện trên newfeed. Sau một ngày dài làm việc, tôi vẫn mở lại những kỷ niệm tôi từng có, để mặc nỗi nhớ thương tràn về. Tôi để mọi thứ xuất hiện như chưa có gì xảy ra và học cách tôn trọng cảm xúc bên trong của mình. Và thế là tôi nhận ra, mình ổn hơn rất nhiều. Nỗi nhớ, nỗi đau, mọi thứ, nó nhẹ nhàng hơn rất nhiều. 

thang-5-thang-cua-nhoi-nhoi-hoi-hop-lang-im-va-man-man

Tôi hiểu ra rằng, thời gian không phải liều thuốc tốt nhất, mà chính là cách chúng ta đón nhận và tôn trọng cảm xúc của mình. Tôi không sợ hãi hay trốn tránh nữa, một ngày tôi vẫn dành ra một khoảng thời gian nhỏ nhỏ để nhớ về miền xưa cũ. Nhưng lần đầu tiên, tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng không oán trách nữa. Thì ra là, cách chữa lành tốt nhất chính là đối diện và sống chung với cảm xúc chính mình.

Người ta nói, càng cố quên sẽ càng nhớ. Câu này đúng. Vậy nên hãy cứ để mặc cảm xúc của mình. Nhớ thì nhớ, không sao cả. Khi để việc nhớ nhung trở thành thói quen, tự dưng mọi thứ trở nên thật nhẹ nhàng.

© Dung Nhi - blogradio.vn                 

Xem thêm: Nỗi buồn mang tên hạnh phúc l Radio Tâm Sự

Dung Nhi

Hãy vươn tới bầu trời, vì nếu không chạm tới những ngôi sao thì bạn cũng sẽ ở giữa những vì tinh tú

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top