Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc như thế nào là đủ?

2017-06-12 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Bất chợt trên con đường thân quen, tôi chợt nghĩ, mình đã sống thế nào nhỉ? Mình làm được cái gì?

***

Là thứ 6 cuối tuần, ngày nắng đẹp, chắc nóng rồi vì mới sáng mà mặt trời đã chang chang. Nghĩ lễ này hết nặng đầu, về việc có cần về quê hay không? Hết nặng đầu vì phải lo tiền, phải lo ứng xử sao cho khéo, giờ thì đi đâu cũng được. Cứ xách ba lô lên và đi thôi… Cuộc đời đã bước sang hành trình mới, mọi vướng bận, mọi ràng buộc đều cởi bỏ ở lại. Tự do, tự do để xách ba lô đến những vùng miền xa lạ… Hạnh phúc!

Chợt nhận ra rằng, hạnh phúc chỉ đơn giản là không trói buộc nhau, bước chân trên hành trình riêng nhưng vẫn mong người ấy sống tốt và hạnh phúc. Không kỳ vọng, cũng chẳng nỗ lực… chỉ là mỗi ngày, sống tốt hơn.

Hạnh phúc rất bình dị trong đời sống, vì đôi khi chỉ nghĩ đến một người, mong người ấy sống tốt. Thật may vì còn có một ai đó để có động lực phấn đấu hơn, vươn lên hơn, mạnh mẽ hơn. Vậy là đủ!

Hạnh phúc như thế nào là đủ?

Hạnh phúc là khi đối mặt với những tất cả những phiền muộn trong cuộc sống, lặng lẽ để chỉ chiêm nghiệm cái khổ.

Hạnh phúc để hiểu thấy những toan tính, xấu xa trong lòng mình, để thấy nên cảm thông và vị tha hơn cho con người.

Hạnh phúc khi nhận ra rằng dù có cái gì đến nhưng lòng vẫn bình lặng là được.

Hạnh phúc là được sống với chính mình, tôn trọng chính mình và tôn trọng cả người khác nữa.

Hạnh phúc là chấp nhận mọi thứ diễn ra không như ý mình, chấp nhận sự muôn mặt của con người, muôn mặt của vạn vật, sống cũng chỉ là để trải lòng ra đón nhận mọi thứ.

Bất chợt trên con đường thân quen, tôi chợt nghĩ, mình đã sống thế nào nhỉ? Mình làm được cái gì? Và rồi những hình ảnh hiện ra là tôi đã giúp đỡ được gia đình những gì, mua cho ông nội một cái áo đẹp, tôi đã mua cho bà một đôi dép, mua quần áo cho ba mẹ tôi, dẫn người nha đi ăn tối, rồi cho một cụ già nhặt ve chai bên đường tiền, rồi lớp học thiện nguyện, rồi hình ảnh tôi đến thăm những em mồ côi… hay là lúc tôi ôm chầm cô bạn, vỗ về “không sao cả, có tôi đây mà”, hay là lúc tôi ngồi im lắng nghe ai đó tâm sự hết nỗi lòng. Ồ, đó là tất cả, là những lúc tôi cho đi. Đó là những gì còn đọng lại khi con người đến và đi khỏi cuộc đời. Là lúc chúng ta cho đi, là lúc con người đến với nhau bằng lòng chân thành và nhận chân thành… Tôi bắt đầu cảm nhận được hạnh phúc, hạnh phúc thực sự và sâu sắc nhất trong đời…

Hạnh phúc như thế nào là đủ?

Tôi bắt đầu cảm nhận được vẻ đẹp sâu thẳm trong tâm hồn mỗi con người, vẻ đẹp của tình yêu thương, sự gắn kết, cho đi và tha thứ. Thực ra ngay tại đây, trong lòng tôi bây giờ, mọi thứ rất nhẹ nhàng, không oán giận một ai, ganh ghét, thù hằn hay đố kỵ. Tôi nhận ra rằng mỗi người có một số mệnh riêng, có một bài học riêng, không ai giống ai cả. Và, mình phải bản lĩnh để đối đầu, chiêm nghiệm và học hỏi ra bài học của chính mình.

Thế giới tôi đang sống có những tình người chân thành và có cả những giọt nước mắt yêu thương. Thế giới tôi đang sống có sự hy sinh to lớn vì người khác, có những cung bậc cảm xúc rất thiêng liêng, có những gánh nặng oằn bờ vai người mẹ già tảo tần nuôi con khôn lớn. Thế giới tôi sống, có những con người vươn lên trong bùn, họ tỏa sáng trong nghèo khó, họ vươn lên sống rất có ích cho đời.

Và đó chính là thế giới tôi đang sống.

© Tram Le – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đắng cay

Đắng cay

Em biết ngày xuân hoa có bay Nắng đẹp lung linh tình lại say Xuân là ngọn gió mang hơi ấm Ghét ngọt ngào anh uống đời vui

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

back to top