Hà Nội ngày giao mùa
2019-11-12 01:25
Tác giả:
Hạnh Tâm Diệu
blogradio.vn - Khi mình không đòi hỏi ở cuộc đời, cuộc đời sẽ không cho mình thứ gì nhưng mình có được sự thanh thản. Và khi sống cùng cây cối cũng vậy, ta sẽ gặp những điều đẹp đẽ và cả những điều xấu xí, cả bình yên lẫn hiểm nguy.
***
Nghe đài báo gió mùa về, sớm nay ra đường gặp những hạt mưa, hạt rơi lên vai, hạt vỗ vào mặt nhòe cả kính mắt. Trời lạnh hơn thường lệ, dòng người qua lại là toàn thể bức tranh đối lập người thì áo cộc tay, người thì áo khoác đủ đầy.
Còn lúc này cô gái vừa đi vừa nghĩ tới mùa đông, mùa mà khi hơi thở phả ra khói, chẳng có gì tuyệt vời hơn khi pha một ấm trà mới, đốt chút tinh dầu, thêm chút bánh ngọt ngồi trong góc nhỏ của mình thư thả đọc sánh, hay viết lách linh tinh không đầu không cuối, hoặc có thể lặng im nghe hơi thở của lòng mình. Xa hơn ở một sáng tương lai nào đó lúc cô còn đang say giấc nồng, thì người mà cô yêu quý thức dậy sớm hơn, đun nước pha trà, rồi mang đến tận giường cho cô, đánh thức cô. Và cô nghĩ tách trà uống trên giường mùa đông, có lẽ là tách trà đầy tình yêu thương. Cô cũng thấy hạnh phúc những buổi sáng mai dậy sớm hơn, pha tách trà và đánh thức người cô thương quý.

Không khí của những ngày như này, cô thèm một là lặng im nghe tiếng lòng, hai là gần những người thân quý mà chuyện trò, hoặc lặng im cùng nhau. Nghe tiếng thở than của lòng nhau thoát xác ra ngoài. Rồi lại thèm cuộc sống có nhiều cây cối chứ không phải những cây cột bê tông, nóc nhà cao tầng, ngẩng đầu gãy cổ nhìn không thấy ngọn. Và rồi lại nhủ lòng rằng, sống ở đâu cũng có điều này điều kia. Khi mình không đòi hỏi ở cuộc đời, cuộc đời sẽ không cho mình thứ gì nhưng mình có được sự thanh thản. Và khi sống cùng cây cối cũng vậy, ta sẽ gặp những điều đẹp đẽ và cả những điều xấu xí, cả bình yên lẫn hiểm nguy.
Nhớ những ngày ở quê suốt bốn mùa trong năm đều chạy nhảy khắp cánh đồng hay những tháng ngày lang thang đây đó, đi bộ trong vườn, trong những khu rừng, đặt đôi chân trần xuống con đường đất, ăn những thứ mình hái được. Hay lắng mình đôi phút nhắm mắt tĩnh lại, thấy những hình ảnh tuyệt đẹp, thấy cả niềm hớn hở của sự sống đang diễn ra trước mắt mà mình thấy qua từng nhịp hít vào thở ra. Và lòng mình hân hoan nức nở trước huyết mạch của sự sống. Đó là những giây phút viên mãn khó mà có được, và cảm xúc không phải lần nào cũng giống như lần nào, vẹn nguyên đó sẽ biến đổi theo thời gian từng khoảnh khắc. Nhưng chắc chắn một điều, khi bạn sống cùng cây cối, lắng nghe, yêu thương sẽ nhận thấy rõ chúng không chỉ tạo ra tầng không khí trong lành sảng khoái cho ta mà chúng còn tạo ra ở chúng ta lòng biết ơn. Khi ta nằm trên bãi cỏ, trên cánh đồng mênh mông, trên thảo nguyên rộng lớn nào đó nhìn ngắm bầu trời bao lao không đường biên, hay những lúc thư thả đi dưới hàng cây nghe tiếng chim hót tiếng gió xào xạc, khúc nhạc bốn mùa rộn ràng ấy… khiến tâm hồn ta trở lên đủ đầy biết mấy. Từ đó, ta có lòng biết ơn. Và lòng biết ơn đó của ta được tạo từ cây cối từ thiên nhiên.

Hãy cứ tin đi, hãy đến nơi nào bạn cảm thấy tốt đẹp, một nơi có ý nghĩa với bạn, nơi mà bạn cảm thấy tự do và thỏa mái nơi mà năng lương sống lúc nào cũng tấp tới hiện qua ánh mắt, nụ cười, hơi thở. Nếu bạn ở thành phố hãy tới công viên hoặc con đường nào nhiều nhiều cây, còn có sân vườn hãy xắn tay áo lên gieo trồng một vườn cây. Cho dù cái nắng chết người của ngày hè bất kỳ nào đó bủa vây, nhìn thấy vườn cây tươi xanh do bàn tay mình bốc đất trồng và chăm sóc, thì nắng nóng cũng dịu đi, bao nhọc nhằn sẽ tan biến, trên khuôn mặt chỉ là nụ cười rạng ngời, có thế trong lúc đó bạn sẽ không nhận ra mình cười ngọt ngào đến thế.
Đôi khi nhịp sống vội vàng dẫn lối bản thân ngó lơ không nhận ra những điều đẹp đẽ bình dị thường ngày. Và túm cái váy lại như này vào những ngày trời đẹp muốn xỉu thì đừng xỉu vội bởi vẻ đẹp đó chỉ có thể cảm nhận bằng hơi thở, hít vào thở ra, hít thật sâu – thở thật chậm nào...
Ngày Hà Nội giao mùa…
© Tâm Bão – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Hà Nội của tôi bình yên trong khoảnh khắc giao mùa
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.







