Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi người em đã từng yêu

2021-12-05 01:25

Tác giả: Hồng Hồng


blogradio.vn - Em cảm thấy giờ đây anh thật xa lạ, không còn là anh trước kia của em nữa rồi, lúc đó em sợ rằng mình sẽ đánh mất nhau. Em đã khóc rất nhiều, đã giải thích hết lời, cũng đã nghe anh nói xin lỗi đủ nhiều rồi.

***

Gửi anh,

Mình bên nhau đã bao lâu rồi anh nhỉ? Hai năm, chắc có lẽ đây cũng không phải là một khoảng thời gian ngắn, đủ để cho hai ta trưởng thành. Khoảng thời gian đôi ta bên nhau cảm ơn anh vì đã dành cho cho em một tình yêu chân thành, cảm ơn vì đã mang lại cho em cảm giác hạnh phúc, nhưng em cũng cảm thấy mệt mỏi khi yêu một người như anh. Anh à, phải chăng yêu mà luôn trao cho nhau những điều tốt đẹp nhất, nó không chỉ đơn thuần là tình yêu mà còn là sự hi sinh và còn là sự tin tưởng lẫn nhau. Phải chăng em là một người không đáng tin cậy hay anh cảm thấy tình yêu mà em dành cho anh là chưa đủ.

Em không biết khi trải qua mối tình cũ người kia đã đối xử với anh như thế nào, đã tạo cho anh một nỗi sợ luôn canh cánh trong lòng ra sao, nhưng hiện tại, người phải chịu tổn thương là em. Vì em thực sự yêu nên mới bỏ qua, em từng suy nghĩ vì anh cũng yêu em nên mới ghen tuông, mới sợ rằng sẽ mất em. Hai năm thực sự đã quá sức đối với em, anh có hiểu cảm giác khi mà chỉ là những dòng tin nhắn với người bạn thân của em cũng bị anh nghi ngờ, cấm cản.

Bất kể dù em làm gì, hay là đi đâu thì những cuộc gọi từ anh chưa bao giờ dưới mười cuộc. Lúc đầu, bạn bè còn ngưỡng mộ em rằng: mày đi đâu cũng luôn có người quan tâm, tối muộn một chút là có người lo lắng. Nhưng rồi mọi chuyện bắt đầu vượt quá tầm kiểm soát, những cuộc cãi vã giữa hai ta ngày một nhiều sau những lần em tăng ca, cùng đi ăn bữa cơm với đồng nghiệp hay là những cuộc họp đột xuất. Em cứ ngỡ về đến nhà sẽ là được tựa vào lòng anh, nghe anh an ủi, động viên, nhưng thứ em nhận được lại là những câu hỏi, sự ngờ vực trong từng lời nói và ánh mắt của anh. Em cảm thấy giờ đây anh thật xa lạ, không còn là anh trước kia của em nữa rồi, lúc đó em sợ rằng mình sẽ đánh mất nhau. Em đã khóc rất nhiều, đã giải thích hết lời, cũng đã nghe anh nói xin lỗi đủ nhiều rồi.

Anh à, phải chăng mình yêu nhau là sai khi mà tình cảm hai ta giành cho nhau bấy lâu cũng không thắng nổi sự hoài nghi từ sâu thẳm trái tim anh. Đoạn tình này đã làm cho em quá mệt mỏi và đau lòng. Em nghĩ rằng buông tay có lẽ là sự lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta. Em hy vọng mất em rồi anh có thể hiểu ra được nhiều thứ, có thể làm bản thân tốt hơn. Hy vọng anh sẽ đối xử với người sau tốt hơn em. Em thật sự ganh tị với cô ấy đấy, sự tổn thương của em lại đổi lấy hạnh phúc cho cô ấy. Thật không công bằng mà. Em không phải là người tốt nhưng mà thôi em cũng không còn quan tâm nữa. Cuộc tình mình đến đây là hết thật rồi. Khi anh đọc đến đây cũng có nghĩa là anh đã thực sự mất em, mọi chuyện không thể quay lại như lúc trước được nữa.

Thật sự em thấy một chút có lỗi với anh khi mà viết đến đây em lại cảm thấy như bản thân được trút bỏ gánh nặng. Ôi, em bắt đầu nhớ về lần đầu mình gặp nhau rồi này và cả những lần hẹn hò vui vẻ của đôi ta, nhưng đã qua thật rồi. Bây giờ em không còn cảm thấy nuối tiếc gì nữa, anh cũng đừng quá cảm thấy có lỗi về bản thân, em sẽ tìm cho mình một con đường mới, mong anh ở lại hãy cầu chúc cho em hạnh phúc. Anh cũng vậy, người mà em từng nghĩ sẽ dắt tay nhau đi đến cuối đường, chúc anh hạnh phúc.

© Hồng Hồng - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 505: Có nỗi đau nào cứ trả hết cho đêm

Hồng Hồng

Tôi là một con người yêu thiên nhiên, thích lối sống trầm lặng. Tôi rất thích tìm hiểu nội tâm của người khác, đặc biệt là những cảm xúc bất chợt, khó lí giải của con người.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Lại sắp vào tháng 12 rồi đấy, cuối mùa cúc rồi. Năm nay, cúc nở đẹp lắm Họa Mi à. Anh có ghé bà cụ ở ngã tư đường để mua vài bó cắm ở phòng. Đông năm nay lạnh như mọi năm, đôi lúc lại lất phất mưa phùn nữa. Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều.

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn tháng 12 vì đã cho tôi những buổi sáng tốt lành, được ngắm nhìn người thân và những người tôi thương yêu tươi cười vui vẻ. Cảm ơn đã mang đến cho tôi nhiều niềm vui và không ít thử thách. Cảm ơn vì đã cho tôi một mùa đông thật ấm áp.

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

back to top