Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giúp người cũng là giúp chính mình (Bóng mát tâm hồn)

2018-11-23 09:59

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Một chú chuột nhìn qua vách nhà, thấy bác nông dân và vợđang hí hoáy mở một cái hộp. Chú hí hửng chắc hẳn trong hộp là món đồ ăn rấtngon. Nhưng ngay sau đó, chú hốt hoảng khi phát hiện ra đó là một chiếc bẫy chuột.Chú lao ra sân la toáng lên:

- Có một cái bẫy chuột trong nhà, có một cái bẫy chuột trongnhà!

Chị gà mái đang thủng thẳng bới giun trong vườn nghe thấy chỉnghếch đầu lên và nói:

- Này chuột, cái bẫy chuột ấy quả thật là rất ghê gớm. Nhưngnó chỉ ghê gớm với cậu thôi. Còn với tôi thì nó chẳng có liên quan gì. Làm saotôi có thể bị sa chân vào một cái bẫy chuột được.

Chú chuột liền chạy đi kể lể về cái bẫy với chị heo trongchuồng:

Giúp người cũng là giúp chính mình (Bóng mát tâm hồn)

- Chị heo, có một cái bẫy chuột trong nhà. Nó thật là khủng khiếp.

Chị heo ôm bụng cười ngặt nghẽo:

- Ta rất hiểu cho cậu, nhưng chuột này, nó thì có ảnh hưởnggì đến ta? Ta sẽ cầu nguyện cho cậu không bị vướng vào cái bẫy đó.

Cậu buồn bã đến gặp bác bò, nhưng cũng chỉ nhận được thái độtương tự: "Bác rất hiểu cháu đang lo sợ như thế nào. Nhưng mà ta cũng chẳnggiúp được gì. Hãy đi đứng cẩn thận con trai".

Chú chuột thở dài một tiếng, rồi lặng lẽ quay vào nhà, nằm đốidiện chiếc bẫy nguy hiểm. Chú miên man trong những suy nghĩ về chiếc bẫy, về mộtngày nào đó chẳng may mình bị bẹp dí trong chiếc bẫy kia... rồi ngủ thiếp đilúc nào không biết. Bỗng nửa đêm, một tiếng la thất thanh khiến chú giật mình tỉnhgiấc, trước đó là tiếng của chiếc bẫy sập lại. "Ôi trời, có người anh emnào của ta đã gặp nạn rồi sao?", chú nghĩ bụng.

Thì ra đó là tiếng hét của vợ người nông dân. Nghe tiếng động,bác gái vội vàng xuống nhà xem có con chuột nào bị dính bẫy. Nhưng trời tốiquá, bác không ngờ rằng, kẻ bị sập bẫy lại là một con rắn độc. Trong lúc monmen đến gần cái bẫy bác gái đã bị nó cắn vào chân.

Bác nông dân vội vàng đưa vợ đến bệnh viện. Khi trở về, bácgái bị lên cơn sốt. Bác trai nhớ là ăn cháo có thể hạ sốt nên ra vườn cắt tiếtchị gà mái để lấy nấu cháo cho vợ ăn. Nhưng bệnh tình của bác gái vẫn không giảmchút nào. Bạn bè, hàng xóm đến hỏi thăm. Bác trai phải thịt chị heo để lấy thứcăn mời mọi người dùng cơm. Thật không may, sau nhiều ngày chống chọi với bệnh tật,vợ bác nông dân đã qua đời. Vì họ hàng đến hỏi thăm, phúng viếng rất đông nênbác phải mổ bác bò để có đủ thức ăn đãi khách.

Cuộc sống là những vòng dây kết nối chặt chẽ giữa người vớingười. Đôi khi bạn nghĩ, khó khăn, rắc rối của người này chẳng liên quan đếnmình; nhưng rất có thể, nó sẽ liên lụy đến bạn theo một cách nào đấy. Vậy nên,đừng thờ ơ, lãnh cảm hay vô tâm trước khó khăn của người khác, vì giúp ngườicũng là giúp chính mình.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài? (Cafe Vlog)

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài? (Cafe Vlog)

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được (Cafe Vlog)

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được (Cafe Vlog)

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Ước gì được trở về tuổi thơ (Cafe Vlog)

Ước gì được trở về tuổi thơ (Cafe Vlog)

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Phố bây giờ buồn lắm phải không anh? (Cafe Vlog)

Phố bây giờ buồn lắm phải không anh? (Cafe Vlog)

Phố bây giờ chắc quên chuyện chúng mình Quên những con đường từng in dấu chân hai đứa Đôi lần giận nhau không về chung đường nữa Vậy mà có người chờ ở cuối phố thật lâu.

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều (Cafe Vlog)

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều (Cafe Vlog)

Thanh bình nhất với em là những sáng đông thức dậy, khoác lấy tấm áo choàng rồi chạy xuống ngồi bên bếp củi cùng mẹ thổi cơm. Cái thứ ấm áp đó không đơn thuần là sự sưởi ấm cơ thể chóng vánh, mà là sự đầm ấm giữ nhiệt cả tấm lòng của nhiều người.

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta (Cafe Vlog)

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta (Cafe Vlog)

Tôi ước, giá như ai cũng có thể ngồi xuống và kể cùng người khác nỗi cô đơn của chính mình. Tôi ước, giá như ai cũng có thể tìm được cho mình một người để nghe và dốc lòng khi chùn chân mỏi gối. Và tôi ước, những ngày chênh vênh về sự ra đi của một người trẻ nào đó - như chúng tôi - sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

Ba người thầy vĩ đại (Cafe Vlog)

Ba người thầy vĩ đại (Cafe Vlog)

Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy.

Những ngày cô đơn nơi phố thị (Cafe Vlog)

Những ngày cô đơn nơi phố thị (Cafe Vlog)

Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình.

Ai cũng từng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân (Cafe Vlog)

Ai cũng từng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân (Cafe Vlog)

Mình đã bỏ bê chính mình, đã bỏ mặc tất cả, không bao giờ suy nghĩ về thất bại đó, luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh, từ đó nó trở thành một "câu chuyện" kèm theo sự nuối tiếc mãi mãi.

3 sự thật phũ phàng những người qua tuổi 30 cần thấu tỏ (Cafe Vlog)

3 sự thật phũ phàng những người qua tuổi 30 cần thấu tỏ (Cafe Vlog)

Trong quá trình lập nghiệp và trưởng thành này, họ cũng phải đối mặt với không ít những sóng gió trong cuộc đời, đôi khi là những sự thật phũ phàng mà những người trẻ tuổi có thể chưa có cơ hội nếm trải.

back to top