Giếng nước
2024-01-08 04:20
Tác giả:
blogradio.vn - Nước trong vắt, nhìn xuống thấy tận đáy giếng, sạch sẽ. Tang giếng bằng đá ong. Khỏa tay trong nước giếng trong vắt mát lạnh tê người.
***
Ở thành phố mỗi lần cúp nước là loạn cả lên. Ngoài nước dự trữ thì không tìm đâu ra nước. Tự nhiên nhớ về thời kỳ bao cấp khi thức khuya để hứng nước, khi đem xô, chậu đến điểm công cộng để lấy nước. Nếu có dịp để trở về quá khứ, để con cháu nếm được nổi khổ của ba mẹ, ông bà trước đây, cực nhưng khi có dịp tụ tập tám chuyện cũng vui ra phết nhỉ. Vậy mới thấy sống ở thì hiện tại đâu phải cái gì cũng tốt.
Rồi tự nhiên nhớ đến cái giếng ngày xưa, cái giếng nước thần kỳ trong ký ức tuổi thơ của thế hệ 6x, 7x. Giếng thường nằm bên ven hàng rào, nước quanh năm dâng đầy trong lòng giếng. Mọi người chỉ cần kiễng chân là thả cái gàu vào khỏa nước, múc nước lên đổ vào xô chậu. Nước giếng còn tưới vườn rau, nuôi sống các vật nuôi trong nhà. Lũ trẻ con nghịch ngợm tưới nước lên nhau cười te tét. Nước trong vắt, nhìn xuống thấy tận đáy giếng, sạch sẽ. Tang giếng bằng đá ong. Khỏa tay trong nước giếng trong vắt mát lạnh tê người.

Tôi thường nằm mơ về vườn rau ngày xưa của mẹ phía sau nhà, bốn bề màu xanh đẹp mắt. Nhất là những dịp như cuối năm, vườn rau của mẹ rất nhiều chủng loại hợp với khí hậu mùa xuân. Mẹ dậy từ hửng sáng, ngắm nhìn khoảnh vườn với ánh mắt triều mến khó tả. Tôi thường phụ mẹ múc nước dưới giếng lên tưới cây, bón phân, tưới rau và ngắm nghía khu vườn. Từ những cây cải, xà lách, hành ngò đến những cây như diếp cá, mùi, tần ô... Những ngày tháng khó khăn nhọc nhằn của cả gia đình. Đối với nhiều gia đình hồi ấy, những bữa ăn hàng ngày đã là nỗi chật vật huống chi là ngày tết. Không riêng gì gia đình tôi, mà những gia đình khác đều có nghề tay trái, người thì nuôi heo, người thì nuôi gà vịt, người thì trồng hoa bán tết… Vườn rau của mẹ là cứu cánh cho gia đình tôi những dịp như tết đến xuân về. Những ngày giáp tết, từ sáng tinh mơ mặt còn ngái ngủ, quần ống thấp ống cao ước đẫm sương mai, mẹ đã ra ngoài giếng, múc nước tưới rau, rửa rau, cất vào quang gánh lên vai đi về hướng chợ, mọi người hối hả gồng gánh, chen chúc nhau, cảnh tấp nập người mua kẻ bán. Gánh rau của mẹ hôm thì cải cay mùi hăng hắc, hôm thì xà lách, hôm thì đủ chủng loại mỗi thứ một ít, mùi rau tươi xanh từ mảnh vườn mới cắt, đong đầy hai quang gánh chạy cho kịp buổi chợ. Bước chân nặng trĩu của mẹ in dài trên con đường giữa lòng phố thị, lo cho gia đình một cái tết đàng hoàng.
Thời đó lũ trẻ con chẳng có các trò chơi điện tử hay đồ chơi hiện đại như bây giờ. Thú vui nhất là tắm giếng, không chỉ thu hút đám trẻ con mà các bà các chị cũng thường tham gia tụ tập ở giếng nước. Giếng nước thời đó phải tự làm thủ công tất cả các khâu, chứ không có các dịch vụ hỗ trợ như bây giờ. Mỗi lần trong làng có nhà ai đám cưới là vui chưa từng thấy, vui nhất là ở cái giếng nước. Bọn trẻ con trong xóm thì không bỏ xót một đám cưới nào và xem từ đầu đến cuối. Những đứa trẻ được sống trong thời kỳ đó thì không đứa nào là chưa tham gia trò chơi cô dâu chú rể. Vòng hoa đội đầu cho cô dâu được tết bằng hoa dại trông rất ngộ nghĩnh. Hoa cầm tay cho chú rể đến tặng cô dâu và rước về dinh là bó hoa dại lớn, đủ màu, có hương, thường nở rộ và khoe sắc trong nắng. Trong nắng vàng ươm trải khắp nơi, những bông hoa dại cũng đua nhau khoe sắc. Những bông hoa dại hồng, đỏ, vàng nở bung lung linh trong nắng mà hầu như hàng rào nhà nào cũng có, gắn liền với tuổi thơ của những đứa trẻ ngày ấy. Tàu dừa khô là xe rước dâu, cô dâu chú rể ngồi trên bẹ dừa, còn đám bạn thì thi nhau kéo, vừa kéo vừa hát: “Cô dâu chú rể làm bể bình bông, đổ thừa con nít…” Đám cưới trẻ con được kết thúc tại cái giếng nước, phải múc nước rửa chân tay sạch sẽ trước khi về nhà kẻo mẹ mắng, mấy đứa con trai còn múc nước giếng tắm ào ào trông rất thích.
Sau này đô thị hóa, nông thôn hóa, bê tông hóa, cái giếng nước dần dần đi vào lãng quên. Với lại nhà cửa bây giờ mọc lên san sát với hàng rào xây bằng tường gạch, có hệ thống nước máy vào tận nhà, hiếm có ngôi nhà nào dùng giếng nước như ngày xưa, làm cho chúng ta quên dần những hình ảnh vốn thân thiện đó. Mỗi lần chợt gặp ở đâu đó cái giếng nước, hình ảnh đám cưới thời tuổi thơ lại hiện về…
© NGUYỄN THỊ THU HIỀN - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cứ Ngỡ Duyên Lành, Nào Ngờ Duyên Lỡ | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?
Khi một ngọn cỏ được tự do
Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.
An yên với chính mình
“Cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc thiếu người bên cạnh. Đôi khi, nó chỉ xuất hiện khi chúng ta chưa kịp làm quen với chính mình trong những khoảng lặng của cuộc sống. Và cũng từ những khoảng lặng ấy, hành trình chữa lành bắt đầu, rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ để lòng người dịu lại.”
Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....
Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.






