Giá trị của tình yêu
2025-08-09 19:35
Tác giả:
Nguyễn Lâm Anh Kiệt
blogradio.vn - Khi bạn yêu một người hững hờ với bạn, bạn vẫn không từ bỏ mà vẫn trung thực, kiên định với tình yêu ấy. Để rồi sau này khi chấp nhận buông tay, bạn nhận ra rằng mình đã từng tạo nên tình yêu vĩ đại như thế – một tình yêu ở vị trí trang trọng trong tim bất kể thời gian.
***
Tình yêu là một vẻ đẹp không thể thiếu trong cuộc sống. Không có tình yêu, thế gian sẽ tối tăm, hiu quạnh, còn con người sẽ chết mòn dần theo năm tháng.
Tình yêu nói chung và tình yêu đôi lứa nói riêng thật đáng trân trọng!
Nói về tình yêu đôi lứa, bất cứ ai rồi cũng sẽ tìm được cho mình một nửa cuộc đời, dù cái kết vẹn tròn hay dang dở.
Nhưng tình yêu ngày nay đang ngày càng dễ chấp nhận, dễ cho đi và dễ buông bỏ, bên cạnh những tình yêu mà bản chất trong nó không hẳn là tình yêu vì những mưu tính thâm sâu.
Con người sẵn sàng cùng "xây tổ ấm" chỉ vì đôi bên mang lại lợi ích cho nhau. Các bậc cha mẹ sẵn sàng chúc phúc con cái nếu các con họ tìm được bến bờ "chính xác" để no ấm sau này, hay có điều kiện phát triển sự nghiệp, hoặc họ có thể chủ động sắp đặt luôn "tình yêu" cho con cái họ. Bản thân các cặp đôi trong "tình yêu" ấy dường như cũng chẳng "phản kháng" lại quyết định của cha mẹ mình, vì vốn dĩ mỗi người đa số lựa chọn theo "hướng an toàn" đó. Khi phút đầu gặp gỡ không còn những quan tâm về tâm hồn, tài năng, sở thích... Mà là những câu hỏi xoay quanh chủ đề "công việc hiện tại thế nào, có "ổn định" không...?"

Mặt khác, có những chuyện tình đúng nghĩa là tình yêu, song nó chỉ đúng ở điểm đôi bên dành tình cảm cho nhau theo kiểu... Nhạt nhòa. Người này yêu người kia chỉ vì vài nét tương đồng, kha khá hiểu nhau trong khoảng thời gian đầu tiếp xúc, rồi quyết định tiến tới hôn nhân với "áp lực thời gian" do chính mình hoặc có thể từ gia đình và đối phương gây ra. Còn những ai không kết hôn vội thì tình yêu họ mang theo cũng đến và đi không nặng nề, không vương vấn. Bởi họ yêu vì chứng tỏ bản thân mình ngang bằng bạn bè, vì không muốn cô đơn, vì nghĩ yêu đơn giản là thích chứ không nghĩ yêu là thứ gì đó lớn lao, chứa đựng cả ngọt bùi lẫn cay đắng. Họ sẵn lòng đường ai nấy đi vì những vụn vặt không đáng rồi lại rộng lòng đón nhận người mới; cứ thế danh sách người yêu từ quá khứ đến hiện tại thì nhiều, nhưng tình yêu đích thực chẳng bao nhiêu.
Ở thời đại mà hình như việc nâng niu tình yêu như viên pha lê mong manh hoàn mĩ là điều "xa xỉ" với bất kỳ ai. Tình yêu đơn phương sâu đậm được xem là ngu ngốc khi yêu một người không yêu mình, tình yêu từ hai phía mà kéo dài thời gian hẹn hò quá lâu được cho là lãng phí thì giờ vì ai cũng quan niệm yêu là cưới, còn tình yêu cả hai hạnh phúc lâu bền trong một mái nhà, thực chất là hạnh phúc "khác".
Tôi hiểu bản thân mình không có được tình yêu thì không lý do gì nhận xét tình yêu của người khác. Lựa chọn theo trái tim hay lý trí là quyền chính đáng của mỗi người. Tôi chỉ buồn vì giá trị tình yêu ngày nay. Dẫu biết tình yêu chỉ trọn vẹn khi đến từ hai phía, dẫu biết tình yêu lâu dài rồi sẽ bước qua cánh cửa hôn nhân, dẫu biết nếu chỉ yêu thôi thì cả hai không thể tồn tại với vật chất thiếu hụt... Nhưng có bao giờ bạn nghĩ điều ngược lại chưa?
Khi bạn yêu một người hững hờ với bạn, bạn vẫn không từ bỏ mà vẫn trung thực, kiên định với tình yêu ấy. Để rồi sau này khi chấp nhận buông tay, bạn nhận ra rằng mình đã từng tạo nên tình yêu vĩ đại như thế – một tình yêu ở vị trí trang trọng trong tim bất kể thời gian.
Khi bạn đo đếm ra mình và một nửa đã yêu nhau rất lâu và vẫn hồn nhiên tiếp tục nuôi dưỡng tình yêu ấy, không màng đến hôn nhân, cùng nhau trải qua tháng ngày khó phai vô tận. Để rồi vào khoảnh khắc chính thức là vợ chồng, bạn và nửa kia nhận ra "hôn nhân sẽ tự động đến bên ta theo lẽ tự nhiên nhất khi tình yêu lớn mạnh".
Tình yêu chân chính thiếu thốn vật chất sẽ khiến đôi bên bị đời sống khắc nghiệt giết chết, song tình yêu không bao giờ được xây dựng trên nền tảng toan tính vật chất. Dù vào thời đại nào, tình yêu vẫn luôn cần những trái tim chân thật, thuần khiết. Và hãy dùng tình yêu thanh cao để vượt qua mọi thách thức khó khăn nhất, chứ đừng mượn tình yêu làm bàn đạp vươn tới danh vọng. Bạn sẽ được rất nhiều vật chất khi lợi dụng tình yêu mà không nhìn rõ mình đang góp phần khiến tình yêu ngày một "hoen ố".
Tình yêu, theo cách này hay cách khác, theo định nghĩa chung hay định nghĩa của riêng bạn, không quan trọng, quan trọng là bạn làm thế nào để xứng đáng với hai chữ tình yêu khi đứng cạnh nó.
Đừng bao giờ tổn thương tình yêu nhé!
© Nguyễn Lâm Anh Kiệt - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chúng Ta Bỏ Lỡ Điều Gì Trong Thanh Xuân | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?






