Giá trị của tình yêu
2025-08-09 19:35
Tác giả:
Nguyễn Lâm Anh Kiệt
blogradio.vn - Khi bạn yêu một người hững hờ với bạn, bạn vẫn không từ bỏ mà vẫn trung thực, kiên định với tình yêu ấy. Để rồi sau này khi chấp nhận buông tay, bạn nhận ra rằng mình đã từng tạo nên tình yêu vĩ đại như thế – một tình yêu ở vị trí trang trọng trong tim bất kể thời gian.
***
Tình yêu là một vẻ đẹp không thể thiếu trong cuộc sống. Không có tình yêu, thế gian sẽ tối tăm, hiu quạnh, còn con người sẽ chết mòn dần theo năm tháng.
Tình yêu nói chung và tình yêu đôi lứa nói riêng thật đáng trân trọng!
Nói về tình yêu đôi lứa, bất cứ ai rồi cũng sẽ tìm được cho mình một nửa cuộc đời, dù cái kết vẹn tròn hay dang dở.
Nhưng tình yêu ngày nay đang ngày càng dễ chấp nhận, dễ cho đi và dễ buông bỏ, bên cạnh những tình yêu mà bản chất trong nó không hẳn là tình yêu vì những mưu tính thâm sâu.
Con người sẵn sàng cùng "xây tổ ấm" chỉ vì đôi bên mang lại lợi ích cho nhau. Các bậc cha mẹ sẵn sàng chúc phúc con cái nếu các con họ tìm được bến bờ "chính xác" để no ấm sau này, hay có điều kiện phát triển sự nghiệp, hoặc họ có thể chủ động sắp đặt luôn "tình yêu" cho con cái họ. Bản thân các cặp đôi trong "tình yêu" ấy dường như cũng chẳng "phản kháng" lại quyết định của cha mẹ mình, vì vốn dĩ mỗi người đa số lựa chọn theo "hướng an toàn" đó. Khi phút đầu gặp gỡ không còn những quan tâm về tâm hồn, tài năng, sở thích... Mà là những câu hỏi xoay quanh chủ đề "công việc hiện tại thế nào, có "ổn định" không...?"

Mặt khác, có những chuyện tình đúng nghĩa là tình yêu, song nó chỉ đúng ở điểm đôi bên dành tình cảm cho nhau theo kiểu... Nhạt nhòa. Người này yêu người kia chỉ vì vài nét tương đồng, kha khá hiểu nhau trong khoảng thời gian đầu tiếp xúc, rồi quyết định tiến tới hôn nhân với "áp lực thời gian" do chính mình hoặc có thể từ gia đình và đối phương gây ra. Còn những ai không kết hôn vội thì tình yêu họ mang theo cũng đến và đi không nặng nề, không vương vấn. Bởi họ yêu vì chứng tỏ bản thân mình ngang bằng bạn bè, vì không muốn cô đơn, vì nghĩ yêu đơn giản là thích chứ không nghĩ yêu là thứ gì đó lớn lao, chứa đựng cả ngọt bùi lẫn cay đắng. Họ sẵn lòng đường ai nấy đi vì những vụn vặt không đáng rồi lại rộng lòng đón nhận người mới; cứ thế danh sách người yêu từ quá khứ đến hiện tại thì nhiều, nhưng tình yêu đích thực chẳng bao nhiêu.
Ở thời đại mà hình như việc nâng niu tình yêu như viên pha lê mong manh hoàn mĩ là điều "xa xỉ" với bất kỳ ai. Tình yêu đơn phương sâu đậm được xem là ngu ngốc khi yêu một người không yêu mình, tình yêu từ hai phía mà kéo dài thời gian hẹn hò quá lâu được cho là lãng phí thì giờ vì ai cũng quan niệm yêu là cưới, còn tình yêu cả hai hạnh phúc lâu bền trong một mái nhà, thực chất là hạnh phúc "khác".
Tôi hiểu bản thân mình không có được tình yêu thì không lý do gì nhận xét tình yêu của người khác. Lựa chọn theo trái tim hay lý trí là quyền chính đáng của mỗi người. Tôi chỉ buồn vì giá trị tình yêu ngày nay. Dẫu biết tình yêu chỉ trọn vẹn khi đến từ hai phía, dẫu biết tình yêu lâu dài rồi sẽ bước qua cánh cửa hôn nhân, dẫu biết nếu chỉ yêu thôi thì cả hai không thể tồn tại với vật chất thiếu hụt... Nhưng có bao giờ bạn nghĩ điều ngược lại chưa?
Khi bạn yêu một người hững hờ với bạn, bạn vẫn không từ bỏ mà vẫn trung thực, kiên định với tình yêu ấy. Để rồi sau này khi chấp nhận buông tay, bạn nhận ra rằng mình đã từng tạo nên tình yêu vĩ đại như thế – một tình yêu ở vị trí trang trọng trong tim bất kể thời gian.
Khi bạn đo đếm ra mình và một nửa đã yêu nhau rất lâu và vẫn hồn nhiên tiếp tục nuôi dưỡng tình yêu ấy, không màng đến hôn nhân, cùng nhau trải qua tháng ngày khó phai vô tận. Để rồi vào khoảnh khắc chính thức là vợ chồng, bạn và nửa kia nhận ra "hôn nhân sẽ tự động đến bên ta theo lẽ tự nhiên nhất khi tình yêu lớn mạnh".
Tình yêu chân chính thiếu thốn vật chất sẽ khiến đôi bên bị đời sống khắc nghiệt giết chết, song tình yêu không bao giờ được xây dựng trên nền tảng toan tính vật chất. Dù vào thời đại nào, tình yêu vẫn luôn cần những trái tim chân thật, thuần khiết. Và hãy dùng tình yêu thanh cao để vượt qua mọi thách thức khó khăn nhất, chứ đừng mượn tình yêu làm bàn đạp vươn tới danh vọng. Bạn sẽ được rất nhiều vật chất khi lợi dụng tình yêu mà không nhìn rõ mình đang góp phần khiến tình yêu ngày một "hoen ố".
Tình yêu, theo cách này hay cách khác, theo định nghĩa chung hay định nghĩa của riêng bạn, không quan trọng, quan trọng là bạn làm thế nào để xứng đáng với hai chữ tình yêu khi đứng cạnh nó.
Đừng bao giờ tổn thương tình yêu nhé!
© Nguyễn Lâm Anh Kiệt - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chúng Ta Bỏ Lỡ Điều Gì Trong Thanh Xuân | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.






