Đừng để lỡ quả quýt ngọt của cuộc đời bạn
2025-06-03 14:25
Tác giả:
Lạc Vy
blogradio.vn - Khi ta lớn lên, những thất vọng ngày nào có thể đã lùi vào dĩ vãng, nhưng với cha mẹ, những tiếc nuối đó vẫn còn mãi. Đến khi mái tóc đã bạc màu, họ vẫn nhớ về những lần không thể đáp ứng mong muốn của con mình, dù là nhỏ bé nhất.
***
Bạn sẽ không bao giờ biết được trong ngần ấy năm bố mẹ của bạn đã phải trải qua những gì. Bạn cũng sẽ không biết được rằng cái nghèo mà bạn cảm nhận lúc này lại là những điều tốt đẹp nhất mà họ đã nắn nót từng chút, để bạn có được một cuộc sống đủ đầy như ngày hôm nay. Vì họ đã từng đi qua những năm tháng của cái “nghèo chạm đáy”, nơi gọi là nhà khi ấy lại chẳng có lấy gạo để mà ăn, luôn thường trực những bữa cơm vội vã. Sự cằn cõi trên đôi bàn tay của mẹ, đôi chân ngày một yếu đi của bố là những dấu vết thời gian đã hằn lại, nên họ không bao giờ muốn con mình phải vất vả như thế. Bạn có thể thấy những thứ mà bạn đang có không bằng ai đó ngoài kia có được nhưng bạn phải hiểu rằng tình yêu và cuộc sống mà bố mẹ dành cả một đời để cho bạn là không bao giờ nghèo nàn.

Bạn biết không khi mà bạn chưa xuất hiện trên cuộc đời này bố mẹ cũng là những người trẻ. Họ gặp được nhau và yêu nhau, mang trên mình những hoài bão lớn lao, mơ về một chân trời mới, một tương lai đủ đầy. Họ cũng như bạn của bây giờ đấy thôi, nhưng khi họ biết được có một sinh linh bé nhỏ đang dần thành hình, thì từ một thiếu niên trẻ hừng hực khí thế có đôi chút bốc đồng, đang tiến về phía trước đã trở thành một người đàn ông là trụ cột của gia đình, là người mà bạn gọi là bố. Và từ một thiếu nữ đang tuổi xuân thì mơ mộng về thế giới hạnh phúc một tương lai màu hồng đã trở thành một bà nội trợ gắn mình trong giang bếp, là người mà bạn gọi là mẹ. Một chân trời mới hay một tương lai rực rỡ mà họ hằng ao ước chạm đến giờ đây đã thu bé lại và đó chính là bạn. Có thể bạn sẽ không muốn sống một cuộc đời “ngày tắt mặt tối” của bố mẹ mình. Cũng đúng vì mỗi người sinh ra trên cuộc đời này đã mang trong mình một sứ mệnh khác nhau, làm sao bạn có thể sống cuộc đời như bố mẹ của mình được. Nhưng dù đối với bạn cuộc đời ấy không đáng sống như thế nào đi chăng nữa thì bạn phải cảm thấy thật may mắn khi bố mẹ của bạn vẫn còn nắm chặt tay nhau, không ai phải rời đi vì cảm thấy cuộc đời này thật tệ bạc. Và bạn cũng nên hiểu rằng những đêm đen mà bạn cảm nhận, cũng có những khoảnh khắc hạnh phúc đẹp tựa như tranh vẽ mà họ sẽ không bao giờ quên, chẳng hạn như sự xuất hiện của bạn, cho nên đó là một cuộc đời rất đáng để sống.
Cuộc sống là một tuần hoàn của những mong cầu và thất vọng, của những hy vọng và tiếc nuối. Trong bộ phim “Khi cuộc đời cho bạn quả quýt” có một câu nói như thế này: “Bố mẹ luôn khắc sâu những gì họ thấy có lỗi. Còn con cái chỉ để ý những gì làm nó thất vọng”. Câu nói ấy như một tấm kính phản chiếu mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái - một mối quan hệ mà yêu thương luôn song hành với những vết thương vô hình.
Từ khi sinh ra, con người đã mang theo bản năng mong cầu, khao khát được đáp ứng những nhu cầu cá nhân. Đặc biệt trong những năm tháng hoài bão của tuổi thơ, bố mẹ chính là người duy nhất có thể mang đến cho ta cảm giác an toàn và hạnh phúc. Nhưng chính cũng vì thế, khi một mong muốn nào đó không được mãn nguyện, ta dễ dàng cảm thấy bất mãn, thậm chí oán trách. “Tại sao người khác có thể mình thì không?”, câu hỏi ấy cứ lẩn bí trong tâm trí trẻ con, gieo vào lòng những thất vọng, những khoảng cách ngày xa dần với cha mẹ.
Nhưng họ ta đâu biết rằng, đằng sau sự từ chối của cha mẹ không chỉ đơn giản là một quyết định mà còn là một vết hằn sâu vào trong trái tim của họ. Họ cảm thấy mình có lỗi, cảm thấy bất lực vì không thể cho con cái mọi điều tốt nhất. Cảm giác ấy không chỉ thoáng qua mà trở thành một nỗi day dứt kéo dài, một vết thương âm ỉ ẩn giấu theo năm tháng. Khi ta lớn lên, những thất vọng ngày nào có thể đã lùi vào dĩ vãng, nhưng với cha mẹ, những tiếc nuối đó vẫn còn mãi. Đến khi mái tóc đã bạc màu, họ vẫn nhớ về những lần không thể đáp ứng mong muốn của con mình, dù là nhỏ bé nhất.
Làm cha mẹ chưa bao giờ là một điều dễ dàng. Họ cũng chỉ là những người con người lần đầu học cách yêu thương theo cách mà họ nghĩ là tốt nhất. Thế nhưng, trong vòng quay của cuộc sống, nhiều người chỉ nhận ra điều đó khi thời gian đã không thể quay ngược. Cuối cùng, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ trở thành một đứa trẻ mồ côi - bố mẹ rời đi trước, để lại con cái tiếp tục bước đi trên hành trình của riêng mình.
Vì vậy, nếu còn may mắn có cha mẹ ở bên, hãy trân trọng từng khoảnh khắc, hãy yêu thương khi vẫn còn có thể. Bởi một ngày nào đó, khi quay đầu nhìn lại, điều duy nhất còn đọng lại trong ta không phải là những mong cầu chưa được đáp ứng, mà là những ký ức yêu thương đã mãi mãi không thể quay trở lại.
© Lạc Vy - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hồi Ức Hoa Dã Quỳ - Quay Về Bên Nhau | Phần Cuối | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp
Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.
Con ước ba mẹ đừng già đi
Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Ngồi giữa ngày yên
Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.







