Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như đủ dũng cảm để nói tiếng yêu anh

2018-01-18 01:30

Tác giả: Đỗ Thị Ngọc Ánh

blogradio.vn - Hai năm không gặp. Những tưởng tớ đã trưởng thành hơn, đã mạnh mẽ hơn, hay có thể là tình cảm kia vốn dĩ đã phai nhạt theo năm tháng. Vậy mà, hai năm gặp lại, tớ vẫn không cách nào nhìn thẳng vào mắt cậu. Hóa ra, thứ tình cảm mà bấy lâu tớ đã xếp vào quá khứ kia vẫn chưa một lần thay đổi, có chăng chỉ là nó đang tồn tại ở góc khuất nào đó trong sâu thẳm trái tim này. Nhưng tớ vẫn không thể thổ lộ.

***


"Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu; chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có - những người đã từng yêu thương và làm tổn thương ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân ta."

Thanh xuân của tớ, là chờ đợi cậu...

Thời trung học, tớ đã có một người như vậy. Một người mà tớ vẫn len lén để ở trong lòng, mỗi ngày đều chú ý đến từng cử chỉ, hành động, từng ánh mắt, nụ cười, từng biểu cảm, từng lời nói bông đùa với mọi người. Cậu biết không? Thanh xuân của tớ, là những lần đỏ mặt quay đầu khi chạm phải ánh mắt cậu, là mỗi lần cô giáo sắp xếp chỗ ngồi đều thấp thỏm không yên, vừa hi vọng vừa lo sợ rằng nếu ngồi chung bàn với cậu... Thanh xuân ấy, vì sự có mặt của cậu mà đáng nhớ hơn cả ngàn lần.

Tớ đã từng là một cô bé hay cười, hay nói. Nhưng dù có nói nhiều đến đâu, tớ vẫn luôn là đứa ngoan ngoãn, mẫu mực và khuôn khổ. Vậy mà, từ khi quen biết cậu, học chung lớp, chơi chung nhóm với cậu, tớ lại trở thành đứa nghịch ngợm nhất, quậy phá nhất.

Tớ và cậu, đã từng là bạn thân... Cậu quan tâm đến những chuyện vụn vặt trong cuộc sống của tớ. Cậu luôn bảo vệ tớ để không ai được phép đụng tới tớ. Cậu hay chọc tớ giận, nhưng cậu cũng luôn có cách làm tớ cười. Cậu vẫn thường qua tay mấy đứa trong lớp đưa cho tớ những mẩu giấy nhỏ kể chuyện tào lao trong giờ học. Cậu luôn đứng ra gánh tội thay tớ vì mấy trò nghịch tớ gây ra.

Tớ đã quen với cuộc sống có cậu, quen với việc cậu mỉm cười đặt vào tay tớ cây kẹo ngọt lịm mỗi buổi đến trường. Cậu khiến tớ khó chịu mỗi lần cậu thân thiết với đứa này đứa kia. Nhưng cậu vẫn luôn có mặt cạnh bên tớ, mọi lúc, mọi nơi.

Thế rồi, chẳng biết từ khi nào, cậu và tớ lại trở nên xa cách đến vậy. Bạn bè trong lớp đều ghép tớ và cậu là một đôi. Tớ ngại. Có lẽ cậu cũng vậy. Cậu chẳng còn đặt vào tay tớ cây kẹo nào mỗi buổi đến trường, tớ cũng không còn nhận được mẩu giấy nhỏ nào nữa. Dần dần, số lần tớ và cậu nói chuyện với nhau ngày càng hiếm hoi, đến cái gật đầu chào nhau cũng trở nên gượng gạo. Càng ngại ngùng, càng ít nói, khoảng cách giữa tớ và cậu lại càng xa, như những người xa lạ vậy. Tớ buồn nhiều lắm, nhưng lại chẳng biết làm sao cho phải. Tớ đã bắt gặp ánh mắt cậu nhìn về tớ những lần vô tình hay cố ý đưa mắt xem cậu đang là gì. Nhưng tớ đã chẳng cười với cậu như trước, lại vội quay mặt đi như chỉ là sự tình cờ. Tớ cũng đã cơ hồ nhìn thấy ánh mắt thoáng buồn của cậu khi tớ khẳng định với bạn bè rằng tớ và cậu chẳng qua chỉ là bạn, thậm chí xa lạ hơn từ "Bạn" kia rất nhiều.



Tớ cũng buồn chứ, nhưng tớ lại không thể nói thương cậu, vì bản thân tớ cũng không dám chắc cảm giác đó là gì. Cậu biết không, có lẽ thanh xuân với tớ là quãng thời gian đầy sóng gió bởi khi đấy tớ không biết câu trả lời là gì. Tớ không biết bản thân thực sự muốn gì và tớ có thực sự thích ai đó hay không. Đó là khoảng thời gian mà tớ cứ quẩn quanh tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi tớ bất giác biết được câu trả lời, khoảng cách giữa tớ đã xa, xa lắm. Tớ không dám mở lời vì tớ không muốn nghe cậu nói xin lỗi. Tớ sợ.

Hai năm không gặp. Những tưởng tớ đã trưởng thành hơn, đã mạnh mẽ hơn, hay có thể là tình cảm kia vốn dĩ đã phai nhạt theo năm tháng. Vậy mà, hai năm gặp lại, tớ vẫn không cách nào nhìn thẳng vào mắt cậu. Hóa ra, thứ tình cảm mà bấy lâu tớ đã xếp vào quá khứ kia vẫn chưa một lần thay đổi, có chăng chỉ là nó đang tồn tại ở góc khuất nào đó trong sâu thẳm trái tim này. Nhưng tớ vẫn không thể thổ lộ.

Tớ lại sợ.

Cậu biết không?

Tớ yêu cậu, dù là quá khứ hay hiện tại, tớ vẫn yêu cậu.

Nếu có một điều ước, tở chỉ mong mình đủ can đảm nói với cậu, rằng "Tớ yêu cậu. Từ lâu rồi, yêu nhiều lắm." để dù có bị từ chối, tớ vẫn cảm thấy bản thân đã cố gắng hết sức. Có lẽ, đành hẹn gặp cậu một ngày mai vậy. Vào ngày mai ấy, tớ sẽ có đủ dũng khí để nói tiếng yêu, cậu nhỉ!

© Đỗ Thị Ngọc Ánh – blogradio.vn

Đỗ Thị Ngọc Ánh

Mỗi cuộc gặp gỡ trong cuộc đời đều là DUYÊN PHẬN. Không có đúng sai. Mỗi buổi sáng trong cuộc đời đều phải cố gắng, không nên trì hoãn...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dự đoán cực chính xác vận mệnh của 12 con giáp trong tuần mới 16/12 - 22/12

Dự đoán cực chính xác vận mệnh của 12 con giáp trong tuần mới 16/12 - 22/12

Tuần này, tuổi Ngọ đón nhận rất nhiều những cơ hội tốt để phát triển sự nghiệp và khả năng của bản thân. Nhờ vận quý nhân mà bạn sẽ gặp được những cao niên giàu kinh nghiệm, người này sẽ đưa ra những chỉ dẫn giúp bạn tiến gần đến với mục tiêu của mình hơn.

Tổng quan tuần mới 16/12 - 22/12 của 12 cung Hoàng đạo: Ma Kết cần tiết kiệm, Sư Tử nên đối tốt với đồng nghiệp

Tổng quan tuần mới 16/12 - 22/12 của 12 cung Hoàng đạo: Ma Kết cần tiết kiệm, Sư Tử nên đối tốt với đồng nghiệp

Horoscope tuần mới khuyên cung Hoàng đạo Sư Tử không nên đánh giá thấp mối quan hệ với đồng nghiệp...

Ở tuổi 27, quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình?

Ở tuổi 27, quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình?

Ở cái tuổi 27, ta đã sống hơn một phần ba cuộc đời, liệu có mấy ai nhìn lại rồi mỉm cười bằng lòng với những gì đã qua, hài lòng với những gì đang có được.

Anh đã chọn một ngày đẹp nhất để biến mất

Anh đã chọn một ngày đẹp nhất để biến mất

Hôm nay, Hà Nội có mưa, mùi mưa làm em thấy lòng mình thanh thản lạ lùng. Mọi thứ của ngày hôm nay thật tuyệt. Nhưng không! Anh xuất hiện, người đàn ông không còn tồn tại trong trí nhớ của em lại đang đứng trước mặt em.

Chỉ còn riêng em và những mùa nhớ

Chỉ còn riêng em và những mùa nhớ

Phố biết bao mùa đi qua với em chỉ là một mùa lạnh vắng. Em vô cảm hờ hững với mọi thứ. Chỉ có những đêm một mình nỗi cô đơn tràn ngập, hình bóng anh cứ chấp chới làm vỡ nát tim em.

7 cách hâm nóng tình yêu mùa Noel cho các cặp đôi

7 cách hâm nóng tình yêu mùa Noel cho các cặp đôi

9 tỷ người trên Trái Đất. Thế mà lại chỉ có 2 người yêu nhau. Lạ kỳ! Đó là duyên, cũng là phận. Nếu hai bạn đã ở bên nhau, hãy biết trân trọng điều đó. Không dễ gì mà lại dành tình cảm cho nhau. Đến với nhau đã khó, giữ được nhau còn khó hơn.

Bao năm không quên nổi một người

Bao năm không quên nổi một người

Đi một vòng thật lớn Rồi giật mình nhận ra

Mùa Noel xa nhau

Mùa Noel xa nhau

Mùa Noel năm nay chắc hẳn chúng ta sẽ khó khăn lắm khi phải đối diện với thực tại là hai đứa đã xa nhau thật rồi. Đã hơn ba tháng trôi qua nhưng trong anh nhiều lần không thể thôi thổn thức khi bắt gặp những cảnh cũ, đường xưa. Nơi mà tụi mình thường rong ruổi trong những lần hẹn hò sau chuổi ngày dài mệt mỏi với bao công việc ở cái thành phố náo nhiệt này.

4 nét phúc tướng của người có số giàu sang, sau 30 tuổi tha hồ có của ăn của để

4 nét phúc tướng của người có số giàu sang, sau 30 tuổi tha hồ có của ăn của để

Trong cuộc sống, sẽ có những người mà trước kia chịu rất nhiều khổ cực, không có lấy một giây phút an nhàn. Nhưng từ 30 tuổi trở đi, họ bắt đầu gặp đại vận, tài lộc sinh sôi nảy nở. Theo nhân tướng học, họ đều có những nét quý tướng báo hiệu sau 30 tuổi sẽ có khả năng phát tài. Dưới đây, là một số nét tiêu biểu để quý độc giả cùng nhận diện.

2 điều bạn chớ dại mà tiết lộ cho người khác

2 điều bạn chớ dại mà tiết lộ cho người khác

Với 2 việc dưới đây, họ không bao giờ cho phép mình "lỡ miệng".

back to top