Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá mà có thể quay trở lại thanh xuân

2018-12-19 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi biết mình không chỉ nợ thanh xuân một lời xin lỗi, mà là nợ cả cuộc đời này. Không biết đã bao lần tôi ước, tôi mong cầu cho tôi được quay trở lại những ngày xưa, khi tôi đang còn nhiều lựa chọn, khi tôi chưa bị trói buộc vào tình yêu đôi lứa, khi tôi có nhiều đam mê và hoài bão, khi tôi tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng chinh phục những thử thách mà cuộc đời có thể ném vào tôi, khi tôi có thể mơ những giấc mơ điên rồ mà vĩ đại, khi tôi có thể làm vô vàn điều tôi muốn mà không bị những cơm, áo, gạo, tiền, gia đình, con cái, công việc… ràng buộc tôi như tôi của hiện tại.

***

Có phải là do tôi mắc nợ một tình yêu quá nhiều đến nỗi tôi phải dành cả thanh xuân để trả? Nếu thanh xuân là quãng đời phổ thông, là chuỗi ngày trên giảng đường đại học, là những ngày đầu mới “tập tễnh” vào đời thì tôi đã dành cả thanh xuân để yêu anh.

Từ năm 17, tôi không biết gì nhiều ngoài việc học và yêu. Anh thương tôi và đi cùng tôi suốt cả thời cấp ba, quãng đời đại học và cả những năm tháng khi tôi vừa chập chững bước vào đời. Suốt những năm tháng đó, ngoài việc học và làm, tôi chỉ biết mỗi mình anh, tham gia những cuộc vui cùng anh và bạn bè, đắm chìm trong mối quan hệ yêu đương với anh. Cũng vì thế mà anh không bao giờ buông lơi tôi để tôi được làm những điều mà tôi muốn.

Anh thường bảo: “Em không được đi du học vì anh sẽ mất em”; “Em không được học cái này”; “Em đừng làm cái kia”; “Em phải thế này...”; “Em nên thế nọ…” và rất nhiều những điều khác nữa mà anh luôn sắp đặt cho tôi. Lạ thay, tôi lại để cho anh sắp đặt cuộc đời mình mà không hề phản đối. Tôi tự nguyện chấp nhận những rào cản mà anh đã xây lên để bao lấy cuộc đời tôi, để tôi luôn ở trong khuôn khổ mà anh muốn, bởi vì tôi nghĩ chỉ vì anh quá yêu thương mình. Suy nghĩ đó khiến tôi ngất ngây và trở nên mù quáng.

blog radio, Giá mà có thể quay trở lại thanh xuân

Tôi không cảm thấy cần phải đấu tranh cho giấc mơ được đi du học, cho ước nguyện được tự do làm những điều mình mơ ước như là được đi đó đi đây, được trải nghiệm thêm những điều mới mẻ trong cái thế giới muôn màu này… trước khi tôi chính thức bước vào cuộc sống hôn nhân, trở thành người vợ mà anh luôn mong đợi. Tôi không sai khi yêu anh, nhưng tôi đã rất sai khi đã quên yêu thương bản thân mình. Tôi đã quên tự hỏi: “Mình cần gì? Mình muốn làm gì?” ở ngay chính cái thời điểm phù hợp nhất để hỏi những câu hỏi quan trọng đó. Và thế là tôi đã để cuộc đời tôi diễn ra theo cách của anh. Tôi đã để thanh xuân, để ho những năm tháng rực rỡ nhất của cuộc đời trôi qua vô nghĩa khi tôi đã chưa từng một lần đấu tranh vì nó, chưa từng một lần sống cho trọn thanh xuân của mình.

Ở tuổi 25, chúng tôi kết hôn như một lẽ tất yếu. 26 tuổi, tôi làm mẹ. Những tưởng chúng tôi sẽ có thể hạnh phúc bên nhau trọn đời khi đã đánh đổi cả thanh xuân của mình để yêu thương nhau. Nhưng không, dành cả thanh xuân bên nhau thì sao chứ? Chúng tôi chia tay nhau khi con trai tôi tròn 2 tuổi và đến nay đã được 7 năm. Mỗi khi nhìn lại quãng thời gian đã qua, tôi vẫn thường tự hỏi: “Tôi đã làm gì với cuộc đời mình? Tôi đã đối xử với thanh xuân của tôi ra sao? Sao tôi lại vô tình lướt qua quãng đời đẹp nhất mà lẽ ra tôi nên trân trọng và tận hưởng nó?”

Tôi biết mình không chỉ nợ thanh xuân một lời xin lỗi, mà là nợ cả cuộc đời này. Không biết đã bao lần tôi ước, tôi mong cầu cho tôi được quay trở lại những ngày xưa, khi tôi đang còn nhiều lựa chọn, khi tôi chưa bị trói buộc vào tình yêu đôi lứa, khi tôi có nhiều đam mê và hoài bão, khi tôi tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng chinh phục những thử thách mà cuộc đời có thể ném vào tôi, khi tôi có thể mơ những giấc mơ điên rồ mà vĩ đại, khi tôi có thể làm vô vàn điều tôi muốn mà không bị những cơm, áo, gạo, tiền, gia đình, con cái, công việc… ràng buộc tôi như tôi của hiện tại. Nếu bạn hỏi tôi có tiếc nuối quãng đời tuổi trẻ của mình không, có muốn được quay ngược thời gian để được một lần nữa sống với tuổi trẻ của mình không thì tôi sẽ thét lên để cả thế giới này biết rằng: “Tôi thèm thanh xuân đến cùng cực. Tôi khát thanh xuân ghê gớm". Rồi tôi sẽ bật khóc thật to như chưa từng được khóc. Tôi sẽ để cho mọi cảm xúc bấy lâu nay dồn nén trong tôi được tự do tuôn trào.

blog radio, Giá mà có thể quay trở lại thanh xuân

Các bạn biết không? Ở cái tuổi trung niên dở dở ương ương này, tôi luôn “khát” thanh xuân như một đứa trẻ thơ đang khát sữa. Tôi “khát” những chuyến đi, những trải nghiệm mà những người trẻ thời nay đang tận hưởng vì đã đủ tỉnh táo để sống trọn từng phút giây thanh xuân của đời mình. Bởi vì tôi đã ngây ngô để lạc mất thanh xuân vì những dại khờ của tuổi trẻ và những mù quáng trong tình yêu.

Nếu tôi được ban cho một điều ước, tôi sẽ ước một tấm vé trở về với thanh xuân để tôi có thể làm mọi điều mà tôi đã vô tình bỏ lỡ. Giờ đây, khi nghĩ về quãng đời thanh xuân, tôi chỉ có thể thốt lên hai chữ "Giá mà…"

Nếu thanh xuân là những tháng năm rực rỡ nhất của một đời người thì tôi đã khiến cho thanh xuân của chính mình bị chôn vùi và tàn lụi. Nếu còn có kiếp sau, tôi hứa tôi sẽ ôm trọn thanh xuân vào lòng, sẽ đắm mình trong những năm tháng đó, sẽ cháy hết mình với nó và khiến cho quãng đời ấy nở hoa, khoe sắc thắm và rực rỡ nhất có thể.

Tôi hứa!

© Nguyễn Minh Trâm (La Tử Lan) – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em ước rằng hạnh phúc là mãi mãi

Em ước rằng hạnh phúc là mãi mãi

Tiếng sóng biển ào qua tai. Quỳnh nghe tiếng cười trẻ con. Hình ảnh Tuấn khom người làm ngựa cho bé Bi ngồi lên lưng nhảy nhông nhông khắp phòng. Hai cha con cười nắc nẻ. Thằng Bo ngồi giữa nhà cũng vừa bò theo vừa cười híp mắt để lộ ra cặp răng cửa mới nhú như răng thỏ. Những lúc thế Quỳnh thấy lòng mềm quá, yên bình quá. Nàng ước thời gian ngừng trôi mãi mãi.

Mong sao tôi luôn hiểu được lòng ba

Mong sao tôi luôn hiểu được lòng ba

Vì ba tôi trước giờ giờ không phải là một người mềm mại, nhất là với chuyện yêu đương như vậy, tôi biết ba rất khó xử. Ba nói rằng “Con còn nhỏ lắm, chưa thể biết gì về tình yêu đâu?”

'Vượt lên trật tự': 12 quy tắc vượt qua những hỗn độn trong cuộc sống

'Vượt lên trật tự': 12 quy tắc vượt qua những hỗn độn trong cuộc sống

12 quy tắc của Giáo sư Peterson trong “Vượt lên trật tự” khuyến khích người đọc tiếp cận với lĩnh vực xa hơn. Đây là điều cần thiết để thích nghi với một thế giới luôn thay đổi.

Thời điểm vàng để 12 con giáp chuyển mình trong nửa cuối năm 2022

Thời điểm vàng để 12 con giáp chuyển mình trong nửa cuối năm 2022

Chỉ còn 6 tháng nữa là khép lại năm 2022, 12 con giáp đừng bỏ qua những thời điểm vàng giúp bạn thăng hoa trong cuộc sống.

5 bí quyết giúp tìm lại niềm vui mỗi khi tinh thần sa sút, sướng hay khổ đều do bạn tự quyết định

5 bí quyết giúp tìm lại niềm vui mỗi khi tinh thần sa sút, sướng hay khổ đều do bạn tự quyết định

Làm sao mới có thể giữ được cảm xúc ổn định, lạc quan? Ai cũng đau đáu vấn đề này. Vậy thì hãy thử làm 5 cách sau đây để điều chỉnh cảm xúc trong những lúc không tìm thấy lối thoát.

7 định luật hoàng kim trong giao tiếp: Đầu tư vào mối quan hệ chất lượng là đầu tư đáng tiền nhất

7 định luật hoàng kim trong giao tiếp: Đầu tư vào mối quan hệ chất lượng là đầu tư đáng tiền nhất

Trong mối quan hệ của bạn, lời nói và việc làm của bạn quyết định cuộc sống của bạn. Dưới đây là 7 quy tắc vàng giúp bạn xử lý các mối quan hệ dễ dàng hơn, cuộc sống cũng nhờ đó mà sẽ suôn sẻ hơn.

Ngóng trông

Ngóng trông

Đừng để giọt lệ lại tuôn Cố giữ khoé miệng vẫn luôn tươi cười Ngước mặt lên hỏi ông trời Sao tôi vẫn mãi một đời ngóng trông.

Về thôi con, quê mình có mẹ

Về thôi con, quê mình có mẹ

Về thôi con, quê mình có mẹ Có canh cà, con cá, luống rau xanh Con chạy quanh quê mình như thuở bé Kẻo ngã nhào, con té mẹ lại đau.

Nếu em nói còn thương anh, thì sao? (Phần 2/2)

Nếu em nói còn thương anh, thì sao? (Phần 2/2)

Rồi khi tỉnh dậy, hi vọng vẫn là ngày hôm qua, vẫn chưa hề có cuộc gặp gỡ nào với tình cũ, trái tim không rung động, càng không đau lòng vì người đã từng bước qua cuộc đời.

Chạy theo lí tưởng là bước đầu của thành công

Chạy theo lí tưởng là bước đầu của thành công

Sẽ không bao giờ là muộn với một người biết đứng dậy và bền bỉ chạy theo lý tưởng sống của mình.

back to top