Giá như vẫn còn mẹ ở đây
2018-05-25 01:20
Tác giả:

Trời trở rét mẹ ở trên đó có bị lạnh không?
Trời chuyển nắng mưa thất thường mẹ có còn hay bị ốm không?
Mọi thứ về mẹ con vẫn luôn để trong lòng, khắc ghi từng chút một trong tim, để lâu lâu con nhớ lại nức nở vì nhớ thương.
Mười một năm qua đi, con vẫn nhớ như in nụ cười hiếm hoi của mẹ lần cuối con được nhìn thấy ấy.
Đợt đó là Tết Nguyên Đán mẹ nhỉ, mọi thứ dần thay đổi mà chúng con chẳng hề nhận ra. Mẹ ít cười, ít nói chuyện với mọi người, cũng ít quát tháo mấy chị em chúng con, và mẹ gầy đi rất nhanh. Đó cũng là lần cuối cùng con được nhìn thấy mẹ trên cõi đời này; cũng là lần đầu tiên con nhận thấy con đã rất vô tâm với mẹ như thế nào. Nhưng mà con không còn cơ hội để thay đổi nữa rồi.
Sau này chú thím hay bảo với chúng con “Chúng mày đừng kêu, đừng gọi, đừng nhắc mẹ nhiều, mẹ mày sẽ không ngủ yên được đâu”. Con cũng sợ điều ấy, sợ mẹ vì lo lắng cho chúng con mà không an giấc. Cũng sợ mẹ một mình…

Mẹ có còn nhớ không?
Ngày con còn nhỏ nhà mình chưa mua được xe máy, lúc ấy con chuẩn bị lên lớp 6, con nhớ mẹ đã đi bộ mỗi ngày mấy chục cây số để xin cho con học trường Nội trú. Để chuẩn bị hồ sơ rồi mọi thứ, điện thoại cũng chẳng có nên mẹ phải đi bộ ra tận trường để hỏi thầy, cô rồi chạy vạy lo cho con. Ngày con nhập học, mẹ còn vui hơn cả con.
Hình như tuần nào con cũng viết thư về nhà, vài ba tháng mẹ lại thăm con một lần, mang đủ thứ ở nhà ra cho con. Có đợt mẹ ra thăm con còn chẳng nhận ra mẹ. Bạn thân con chạy vào bảo: “Vừa nãy tao thấy mẹ mày mới đi vào cổng trường đấy, xách nhiều đồ lắm”; “Tao mới ngoài đó về mà, có thấy mẹ tao đâu”. Ra là đợt đó mẹ con đội cái mũ cối của bố, xong ăn mặc nghiêm chỉnh, mẹ oách quá con có đứng ở đó hồi lâu cũng không nhìn ra.
Mẹ vẫn còn nhớ chứ mẹ?
Đợt ấy, quê mình mới chia đất đồi cho từng nhà, nhà nào cũng đào cái hào sâu để ngăn cách đất nhà mình với đất nhà khác. Mấy đứa chúng con thích cái hào sâu ấy lắm, thẳng tuột từ trên dốc xuống dưới chân đồi. Trưa nào cũng nhặt lá xếp lại rồi ngồi lên lá trượt hào từ trên xuống dưới. Đến độ quần chúng con rách cả, mông bị xước mà vẫn thích cái cảm giác tốc độ cao ấy. Rồi sau bố con biết, bị đánh roi tơi bời nên là mới thôi. Mẹ lúc nào cũng bao che cho chúng con khỏi những trận đòn roi của bố.
Ai cũng nói mẹ con tốt lắm, đi sớm vậy. Mẹ luôn hiền hòa với mọi người, có đồ ăn ngon đều mang chia cho hàng xóm. Người ta có ngày không vui mẹ cũng qua an ủi, động viên. Con còn nhớ nhà mình có cây hồng ở trước sân, nó sai trĩu quả, chín thì đỏ mọng ngọt lịm, thế là cả làng mình đều được mẹ mang chia cho nếm thử.
Con chẳng được ở với mẹ nhiều, chẳng được nghe những nỗi lòng của mẹ. Chín tháng đi học xa, ba tháng hè thì tất bật với trò của con trẻ, ham chơi ham vui.
Những năm học cấp ba, bên con không còn bóng dáng của mẹ nữa, thay vào đó là bố của con, người vừa làm bố vừa làm mẹ. Vất vả nhọc nhằn bố gánh vác để chúng con được ăn học cho bằng bạn bằng bè.
Con học đại học tại một ngôi trường xa nhà mình tận những hai trăm năm mươi cây số liền. Đứa bạn kế giường con tối nào nó cũng gọi điện về cho mẹ, thủ thỉ đủ thứ, rồi cứ hễ về nhà là mẹ bạn gói gém cho thứ này, thứ nọ. Con cũng nhớ mẹ lắm, giá mà mẹ cũng có thể nghe điện thoại của con. Tủi hờn thế thôi, chứ ngày nào con cũng gọi điện cho bố, nói nhảm nhí đôi phút rồi tắt máy, xong rồi lại hạnh phúc đầy tim vì biết bố đang thương yêu con nhiều nhường nào.

Người ta bảo trời sinh có số cả, nhưng mà mọi sự là do mình chọn lựa, thành hay bại cũng là tự mình quyết định mẹ nhỉ. Ngày mệt nhoài với công việc cũng chỉ mong kiếm được đồng lương tương xứng. Đêm về chỉ mong an yên với những điều giản dị của riêng mình. Con cảm thấy như con chả có ý chí gì cả, chả có hướng phấn đấu làm ông này bà kia gì cả.
Rồi cũng có những ngày bão tố ngập lòng, công việc không phải lúc nào cũng suôn sẻ, những mối quan hệ không phải lúc nào cũng êm đẹp. Nhiều lúc con như thấy cả thế giới này đều quay lưng lại với con vậy. Một mình bám trụ ở thành phố đông nghịt người mà con không tìm được nổi một người bầu bạn đúng nghĩa. Con chỉ ước, giá mà giờ mẹ vẫn ở đây thì tốt biết mấy. Nói với mẹ con mệt quá, rồi được mẹ thương: “Chạy xe về với mẹ” rồi được mẹ ôm. Chỉ mong được làm đứa trẻ của mẹ, mắc lỗi mẹ cầm roi đánh con chạy quanh nhà. Chỉ mong được mẹ xoa đầu cười hiền “Khổ quá thì về nhà mẹ nuôi”.
Mẹ à!
Chỉ là đôi lúc con buồn bã với chán nản thế thôi, chứ mẹ biết con gái mẹ là đứa lạc quan và yêu đời mà. Vì thế mẹ đừng lo cho con mẹ nhé. Con nhớ mẹ nhiều nên mẹ hãy cứ thỉnh thoảng trở về với con trong giấc mơ. Con cũng sẽ quan tâm bố con nhiều hơn, thương mấy đứa em nhiều hơn mẹ ạ. Những lúc không ổn con lại trò chuyện với mẹ theo cách của con.
Cảm ơn mẹ vì cho con cuộc đời này.
Yêu mẹ của con!
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








